In general, I hope to contribute to a world where we value skills and relationships over careers and money, where we know better than to trust cops or politicians, and where we ‘re passionate about building and creating things in a self-motivated and self-directed way
Bài viết cuối cùng năm 27 tuổi. Lúc đấy còn đang chật vật nơi nào thì bây giờ vẫn hệt như vậy, chỉ khác là tuổi đã nâng lên 30.
30 tuổi giống như trendy hashtag nhìn lại một thập niên qua, người khoe kẻ che nhưng mình tuyệt nhiên không biết nên khoe cái gì và cũng không thiết tha việc che đậy những thứ đã qua. Vì dẫu sao nó cũng là những mảnh ghép tạo nên bản thân mình
Đêm qua mình nằm mơ, không phải là cơn mơ mộng mị đã từng kể ở đây. Mình nhớ lại một chuyện của gia đình những năm tháng ấu thơ. Đấy là một ngày chủ nhật nhiều nắng như bao ngày ở xứ sở nhiệt đới này. Nhà mình hai tầng, đối diện cổng của khu chợ to nhất nhì thành phố. Ngày xưa mua cái nhà này cũng là do ý kiến của bà nội gửi gắm lại với bố mẹ “Không gì bằng nhà gần trường - trạm” Giả may có lúc đau ốm thì cũng không phải quá vất vả đi lại. Cái nhà nó gắn bó với mình như một tuổi thơ đầy chiến tích sứt mẻ và vô vàn những câu hỏi bây giờ còn bỏ ngỏ. Nhưng nó là một chủ đề khác mình sẽ kể lại sau khi có dịp.
Thứ mình muốn nói về ngày hôm chủ nhật đấy là cái “buồn”. Đang chơi ở trên nhà, mình nghe vài tiếng nói oang oang kiểu “Chị ơi chị có tiền gửi em”. Với một thính giác không mấy chỉnh chu hoàn thiện của thằng lớp 3, lời nói đó phần nào kích thích não bộ đặt ngay câu hỏi “Ai nợ, vì sao mà nợ”. Rồi cũng chính với cái suy nghĩ đầy tính bảo toàn “Chắc nhà nào thôi chứ nào phải nhà mình” được củng cố mình dón dén bước xuống cầu thang.
Sự thật là tiếng nói ấy của một người đàn ông đang đứng trước cửa nhà mình, dưới ánh mắt của bố mình khi đấy đang ngồi dính cứng trên bộ bàn ghế gỗ cũng đầy hoài nghi như ánh mắt của mình nhìn thanh niên chỉ đáng tuổi con cháu ông xuất hiện hỏi về món nợ nào đó đến ngay cả chính bản thân cũng không hiểu. Mẹ mình từ trong bếp bỗng vụt ra với cái kiểu xởi lởi và thân thiện thường thấy “ôi em - đến sao không nói trước chị một tiếng. Vào đây đi”
Trái với suy nghĩ non nớt của một đứa trẻ bố mẹ mình nhanh chóng hiểu ngầm rằng đây là chuyện của cá nhân hai người nhưng ít nhất cần một sự đồng lòng tại ngay khoảnh khắc ấy. Bố từ tốn hỏi thanh niên kia mẹ mình đã vay của họ bao nhiêu tiền ? từ khi nào và hôm nay có phải đúng là hạn trả. Tất cả mọi vấn đề được bộc bạch từ cả 2 phía nhưng tuyệt nhiên không có sự truy vết cho vấn đề tiền đó vay để làm gì và bây giờ nó ở đâu.
Mình chỉ nhớ loáng thoáng trong giấc mơ người thanh niên đó đi khỏi bố mình cũng vẫn giữ nguyên trạng thái hoang mang vì nhiều câu hỏi khi chưa được sáng tỏ. Mẹ mình từ tốn giải thích rằng 10 triệu tiền vay nóng đó cho cậu mình làm nhà. Vì mỗi tháng với đồng lương ít ỏi của công nhân viên nhà nước thật sự lo đủ cho 4 miệng ăn đã khó chứ lấy đâu ra tiền để giúp đỡ em út. Thương em, mẹ mình bấm bụng vay nóng để cái nhà cái cửa được thêm đường hanh thông. Nhưng có lẽ nỗi buồn lớn hơn của bố mình là việc không hề được biết về khoản tiền đó - ở một góc độ khác cảm giác của người đàn ông trong nhà không thể gánh nổi trọng trách kinh tế phải để vợ lo toan bươn trải mới là thứ đáng sợ và khủng khiếp hơn. Mình đọc ở đâu đó nói “làm đàn ông sợ nhất là bất đắc chí” và nó thật sự đúng. Đúng cho tất cả những người đàn ông trên thế gian này.
Chuyện tiền nong của gia đình mình không dừng ở đó. Vô vàn khó khăn rồi lại có rồi lại khó sau này vẫn cứ xảy ra, và mình may mắn được chứng kiến những năm tháng ấy. Chứng kiến từ những lần cãi vã cho đến những ấm ức & uẩn khúc của bậc làm cha làm mẹ. Nhưng không hiểu được những nỗi đau đó cho đến mãi tận bây giờ. Có lẽ cái khó của người lớn đôi khi giống như việc đối diện chính bản thân một cách thật thà của những cậu trai trẻ. Nhưng thứ hay ho hơn khi chuyển đến nơi này là việc lựa chọn cách ra đi để luôn nghĩ về nơi sinh ra & lớn lên. Mặc cho bao suy tư của nước cờ chinh phục thế giới cứ việc thả. Hay tìm kiếm 1 chỗ đứng trong đất trời. Nhưng rốt cuộc ra khi đầu óc được thả lỏng tự do như khi trong giấc mơ, thứ duy nhất để nhớ về lại là quá khứ. Lại là căn nhà nhỏ đối diện cổng chợ. Với người chị còm cõi bế thằng em béo ú tròn ủm rong ruổi hết góc đường ngõ phố. Và đứa trẻ ngày nào hay chạy vào bếp xem mẹ nấu ăn chốc chốc lại hỏi “Mẹ ơi ! mẹ mệt không hả mẹ”
Khi xem phim Diệp Vấn 3 cùng với vài đồng nghiệp tôi thật sự đã bật khóc trước những phân đoạn cuối của bộ phim. Chung Tử Đơn xây dựng 1 hình tượng Diệp Vấn cho chính bản thân với đầy đủ vui buồn cô đơn, cứng cỏi thâm sâu nhưng có lúc vẫn hời hợt yếu lòng. Mọi điều xoay quanh Diệp Vấn là một giấc mơ của rất rất nhiều người đàn ông, kinh tế ổn định, xã hội trân trọng, vợ đẹp, con ngoan và hơn cả đằng sau đó khi bỏ qua tất cả, trở về nhà Diệp Vấn là một người chồng người cha, là chỗ dựa của tất cả mọi người. Tất nhiên Chung Tử Đơn không thể thành công ở vai diễn của mình nếu thiếu vắng Hùng Đại Lâm với vị trí 1 người vợ yêu thương và tin tưởng chồng hết mực. Tôi không biết hình tượng của Diệp Vấn có phải là mẫu hình lý tưởng cho các bạn nữ thời đại này nữa không nhưng tôi thật sự ấn tưởng bởi vẻ đẹp của người vợ trong Hùng Đại Lâm.
Suy cho cùng ở người đàn ông thứ mong muốn nhất của họ cũng là được khoáng đạt trong tư tưởng, thoả thích vẫy vùng và luôn có 1 niềm tin bất biến rằng sau mọi thứ tất cả sẽ vẫn còn gia đình, còn vợ mình luôn luôn ở đấy ủng hộ, sẵn sàng đi cùng nhau đến hết đoạn đường.
Bố mẹ tôi cưới nhau năm 1981. Cả 2 đều là những người được cử đi làm kinh tế mới, tất nhiên còn nhiều người khác giống bố mẹ tôi. Họ cùng đi, cùng học, cùng làm, cùng cưới và cùng sinh con. Nơi mà bây giờ gọi đơn giản là khu tập thể. Tuổi bố tôi hơn mẹ gần 1 giáp nhưng mẹ tôi khéo hơn bố tôi hẳn 2 giáp. Ngày bố bị giảm biên chế, bao gánh nặng nhà cửa và chuyện ăn học của 2 chị em tôi dồn lên đôi vai mẹ. Mẹ tôi chẳng bao giờ than thở như muôn vàn bà mẹ khác, yêu thương chúng tôi, hy sinh từng thứ nhỏ nhặt để lo cho chúng tôi và luôn coi chị em tôi là những đứa trẻ chưa bao giờ lớn, vẫn chỉ bé nhỏ trong vòng tay thuở nào.
Bố tôi bây giờ càng già lại càng ngây thơ, có những lúc tin người như đứa trẻ nhỏ được cho kẹo. Kẹo của bố tôi rất khác với “kẹo” của các rapper bây giờ hay ăn, nó là tin vui từ sự trưởng thành từng ngày của chị tôi, anh rể tôi, cháu tôi và tôi. Nếu những năm tháng vất vả nuôi con trong sự ghẻ lạnh của sự nghiệp, hờ hững của tiền bạc thì nỗi niềm sung sướng của bố tôi bây giờ chỉ là một bữa ăn có đầy đủ các thành viên, đồ ăn phải ngon một tẹo và không thể thiếu được vài tin tức mà chỉ nghe thoáng thôi người nghe còn vui hơn cả là người nói.
Tôi năm nay 27 tuổi. Ở cái tuổi mà các bạn nam đồng trang lứa đã nghĩ về ngôi nhà và những đứa trẻ, còn các bạn nữ thì đã nghĩ về công việc thuần của một bà mẹ bỉm sữa thì tôi vẫn ung dung nghĩ về việc thoát khỏi cái giếng và những giấc mơ con. Tôi thật sự muốn nói với gia đình tôi rằng thứ duy nhất bây giờ giữ chân mình ở nơi này là gia đình. Gia đình cho tôi niềm vui, yêu thương, che chở, chấp nhận vô điều kiện mọi lỗi lầm tôi gây ra. Gia đình là một phép tính đúng mà tất cả những biến số khi tôi cộng vào chỉ làm tăng lên chứ không bao giờ bị giảm đi. Những thứ tôi từng làm, những điều tôi từng hứa đều hướng về duy nhất một nơi là gia đình. Giống như lời bài hát
Remember when old ones died and new were born And life was changed, disassembled, rearranged We came together, fell apart And broke each other’s hearts
Mọi thứ đều có lí do để ra đi và hiện diện của nó. Nhưng hơn cả việc chúng ta đã từng có những giây phút cùng nhau, tôn trọng nhau, duy lí và duy tình trên mọi điều để nhận ra rằng những thứ tuyệt vời nhất luôn luôn là vô giá, và hiển nhiên cái gì vô giá thì nó là vĩnh cửu. Đó là cách mà tôi luôn nhắn nhủ với người thân của mình. Nhưng chúng ta không thể đi ngược lại với quy luật tự nhiên “sinh lão bệnh tử” hay những khoảng thời gian “thơ ấu - đi học - trưởng thành - vươn xa”.
Ngày hôm nay tôi sắp xếp gọn gàng lại những bài viết tôi từng viết ở blog này trong gần 10 năm qua. Từ những yêu thương vụn vỡ với những mối tình, từ những lần viết cho gia đình mà chỉ đọc tiêu đề thôi cũng đã chảy nước mắt cho đến những mảnh kiến thức chắp vá được diễn giải không đầu không đuôi, cách lập luận, dùng từ, biện chứng. Nó làm tôi sực nhớ đến 2 tính từ cuối là “trưởng thành” và bên cạnh nó vẫn có 2 chữ “tình yêu”.
Còn đó mãi như nhịp đập muôn thuở một thời để sống.
“Đối với nhiều chị em chúng tớ, người đàn ông thực sự là đàn ông nhất không phải khi họ dời non lấp biển, mà là khi họ dám làm những việc thường bị coi là của đàn bà như trông con, nấu ăn, rửa bát, giặt giũ, dám giúp đỡ mẹ, vợ, hay chị em gái mà không sợ bị những người đàn ông ‘thực sự’ khác chê cười; không phải khi họ đánh nhau với đàn ông khác, mà khi họ đỡ dậy một người bị ngã; không phải khi họ sang sảng diễn thuyết trước đám đông, mà khi họ nhẹ nhàng nói chuyện cùng con hay vợ; không phải khi họ uống được nhiều rượu hơn những người đàn ông khác ngồi cùng mâm, mà khi họ từ chối được nếu họ không muốn uống; không phải khi họ ga lăng với một cô gái trẻ đẹp, mà khi họ dịu dàng với bà vợ béo phì sau khi đẻ đang cáu gắt vì mệt mỏi trông con; không phải khi họ gia trưởng quát một câu là vợ con phải sợ nem nép, mà khi họ để cho vợ con được quyền nói lên suy nghĩ của mình, được cùng nhau quyết định mọi việc trong gia đình; không phải khi họ kiếm được thật nhiều tiền mà khi họ bận rộn nhưng vẫn luôn dành thời gian cho con, cho vợ. Tớ nghĩ người đàn ông phải thật sự đàn ông mới có thể bao dung, dịu dàng và lắng nghe phụ nữ, mới có thể luôn thể hiện tình cảm của mình mà không sợ ai cười nhạo, mới có thể khóc vì nỗi đau của những người khác…”
Indonesian artist Dexa Muamar composes exquisitely detailed calligraphy creations, which pay homage to familiar inspirational quotes full of wisdom. The typeface of each piece is ornate, elegant, yet charming. Written with pencil, each illustration is a miniature composition with a huge message.
Rồi cô dâu sẽ là em, còn chú rể sẽ là anh. Nhưng đám cưới của chúng ta sẽ không diễn ra cùng một thời điểm.
Người đàn ông đó, có thể chẳng phải là người em yêu nhất. Nhưng em đã yêu anh ấy đúng thời điểm hơn anh.
Classical Art Meets Hip Hop: Funny Rap Lyrics Inserted Into Classical Paintings
Fly Art productions is a Tumblr art page that was conceived suddenly from a spurt of boredom on the internet in December 2013. They create memes which are a witty mashup of sassy and modern hip hop lyrics inserted into famous classical paintings. A selection of the best work from Fly Art Productions features graphics of Big Sean’s words with Botticelli, Drake with Magritte, Kendrick Lamar, A$AP Rocky and many more.