<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553</id><updated>2012-01-30T17:47:28.488+07:00</updated><category term='Cho cháu'/><category term='Cho IT'/><category term='Cho Gia Đình'/><category term='Nói cùng anh'/><category term='Cho Mình'/><title type='text'>Mecca of Tũn</title><subtitle type='html'>The Unbelievable - Undescribable - Mecca of Tũn</subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default?max-results=100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><link rel='next' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default?start-index=101&amp;max-results=100'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>181</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>100</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-6543586518290190741</id><published>2012-01-28T11:07:00.002+07:00</published><updated>2012-01-28T11:07:57.975+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Mình'/><title type='text'>Xuân</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-rcdzLZcu_pw/TyN0aqE0tfI/AAAAAAAAA2Y/X6t1Q1z4aH4/s1600/23f0347c457711e19e4a12313813ffc0_7.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://3.bp.blogspot.com/-rcdzLZcu_pw/TyN0aqE0tfI/AAAAAAAAA2Y/X6t1Q1z4aH4/s1600/23f0347c457711e19e4a12313813ffc0_7.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;i&gt;Năm nay , mình hoang dâm vô độ. Không còng lưng gõ lách cách được nữa.&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-6543586518290190741?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/6543586518290190741/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2012/01/xuan.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/6543586518290190741'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/6543586518290190741'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2012/01/xuan.html' title='Xuân'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-rcdzLZcu_pw/TyN0aqE0tfI/AAAAAAAAA2Y/X6t1Q1z4aH4/s72-c/23f0347c457711e19e4a12313813ffc0_7.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-1162600369610518096</id><published>2012-01-14T22:23:00.000+07:00</published><updated>2012-01-28T15:14:43.523+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Mình'/><title type='text'>Mùa này</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-Cbik9gnxLi0/TyOuQlFkDUI/AAAAAAAAA2g/sEgN0NueB5c/s1600/tumblr_luwwheUPzL1qdmq2x.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://4.bp.blogspot.com/-Cbik9gnxLi0/TyOuQlFkDUI/AAAAAAAAA2g/sEgN0NueB5c/s640/tumblr_luwwheUPzL1qdmq2x.jpg" width="438" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;i&gt;Mùa này là mùa của lãng quên , em nhớ không&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-1162600369610518096?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/1162600369610518096/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2012/01/mua-nay.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/1162600369610518096'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/1162600369610518096'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2012/01/mua-nay.html' title='Mùa này'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-Cbik9gnxLi0/TyOuQlFkDUI/AAAAAAAAA2g/sEgN0NueB5c/s72-c/tumblr_luwwheUPzL1qdmq2x.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-8450848209401785659</id><published>2012-01-13T17:50:00.000+07:00</published><updated>2012-01-13T17:50:18.223+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho IT'/><title type='text'>Tetcon2012</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-4AmZe_AteIs/TxAMI8HxOmI/AAAAAAAAA18/HoOnvvJDiT4/s1600/IMG_0593.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://3.bp.blogspot.com/-4AmZe_AteIs/TxAMI8HxOmI/AAAAAAAAA18/HoOnvvJDiT4/s1600/IMG_0593.JPG" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;i&gt;Cái bụng này là không nhầm lần với ai được . Hé hé &lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-8450848209401785659?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/8450848209401785659/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2012/01/tetcon2012.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/8450848209401785659'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/8450848209401785659'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2012/01/tetcon2012.html' title='Tetcon2012'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-4AmZe_AteIs/TxAMI8HxOmI/AAAAAAAAA18/HoOnvvJDiT4/s72-c/IMG_0593.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-6671986369318061524</id><published>2011-12-31T17:48:00.000+07:00</published><updated>2011-12-31T17:48:37.031+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Gia Đình'/><title type='text'>Vài dòng tiễn năm cũ</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-R3CCIS6VX7M/Tv7mrILbO4I/AAAAAAAAA1M/sQW696vj778/s1600/IMG_0528.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://4.bp.blogspot.com/-R3CCIS6VX7M/Tv7mrILbO4I/AAAAAAAAA1M/sQW696vj778/s640/IMG_0528.JPG" width="478" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Năm cũ, những điều mới mẻ của năm trước giờ là quá khứ. Có những điều phải khó khăn lắm mới đạt được để khi có cũng chẳng giữ được quá lâu. Chúng ta thật tâm không thể biết quí những gì đang có đến khi chúng mất đi. Vì thế mà những câu chuyện khi kể lại bao giờ cũng có nét đẹp hơn so với sự thật mà chúng vẫn diễn ra. À là vì con người bao giờ cũng là giống loài tham lam, bao giờ cũng mong muốn điều gì đó qua đi tốt hơn và tốt hơn nữa so với thực tại&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-uEcvgguh3cE/Tv7nMkFik0I/AAAAAAAAA1c/-F6O53Z4DnM/s1600/IMG_0535.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://1.bp.blogspot.com/-uEcvgguh3cE/Tv7nMkFik0I/AAAAAAAAA1c/-F6O53Z4DnM/s640/IMG_0535.JPG" width="478" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Năm cũ của người này có thể là năm mới của người khác. Tom xuất hiện như một cột mốc trong sự thể hiện lành tính yêu thương. Những ưu tư khó nhọc giờ đây có Tom là tâm điểm là trung tâm hòa giải và phủ đầy những thiếu hụt mất mát. Khi ai đó được xem là trung tâm, họ có quyền được đòi hỏi, có quyền được nhận nhiều hơn là mất. 9 tháng mong chờ để thấy thân hình đỏ hỏn, mắt chưa mở, miệng chúm chím tự huyễn hoặc là đang cười. Tom ra đời, là cột mốc của những điều thần tiên và hạnh phúc. Là nơi để mọi mối quan hệ có thể xích lại gần nhau hơn, là nơi để gia đình không còn chấp nhận những giận dỗi hờn vặt. Ba Tom biết xót theo cái nhăn mặt của mẹ mỗi khi đi vào chỗ xóc, biết run lên vì hạnh phúc khi thấy nhịp tim con đập vọng ra từ bụng mẹ. Mẹ Tom trở thành một người trầm tĩnh đến trầm cảm sau những hoạt động xã hội, chỉ để lặng yên hàng giờ dõi theo những hành động của con. Từng chút một, mỗi ngày. Mẹ bắt đầu học cách khiến trẻ con cười, học ngôn ngữ của con. Để hiểu những khó khăn của con. Để cảm nhận được từng ý nghĩa của những hành động chứ không phải tự phát.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/--G6rtRxbfYw/Tv7nKyHzs4I/AAAAAAAAA1U/pUGkAdV0jgM/s1600/IMG_0444.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://1.bp.blogspot.com/--G6rtRxbfYw/Tv7nKyHzs4I/AAAAAAAAA1U/pUGkAdV0jgM/s640/IMG_0444.JPG" width="476" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Năm cũ, khi giá trị vật chất không còn được trọng vọng. Mình có quyền mộng tưởng cao hơn, có quyền không dấn thân vì những điều phù phiếm, tập làm quen với sự cẩn trọng. Những gì đã qua không phải tự dưng mà có, nó là một phần của những nỗi đau, của sự cam chịu, học hỏi và chấp nhận những sai lầm. Giả như thiếu một trong số những đóng góp đó, mình vẫn có quyền tự tin vào sức khỏe vào gia tài cảm xúc tinh thần chưa bao giờ hao hụt. Duy có những điều cảm thông vẫn không thể tìm lại, hay sự mai một tầm nhìn về những cung cách cổ hủ, thậm chí là phẫn nộ với những nhỏ nhen. Càng cố lấy lại để thêm chút hoàn hảo thì càng xót xa cay đắng khi chúng đã quá xa vời. Mình cũng không ít lần chán nán tự ruồng bỏ bản thân, ruồng bỏ những giá trị vật chất và tinh thần đang có nhưng nào có phải chuyện dễ dàng. Con người ta sống và hy sinh cho những lí tưởng, tuy nhiên nếu những lí tưởng đó chỉ là sự tức thời tạm bợ trong chốc lát thì nó là sự bốc đồng thậm chí là những điều hỏai cổ đang làm đui chột ý chí. Có không ít lần vô tình làm dày thêm nỗi ưu phiền xót xa vì những thứ bốc đồng đó. Thế mới biết mình còn bé lắm, còn trẻ lắm. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm cũ, khi những người trẻ đang mong mình trưởng thành hơn, gặt hái được nhiều hơn thì người già đang phải già đi. Bố mẹ đã già và con thì vẫn chưa thể trưởng thành. Muốn nói thật nhiều, muốn viết thật nhiều nữa những gì đang nghĩ. Nhưng mọi lời nói đều chỉ là những hạn định ý nghĩa. Chỉ có tấm lòng là vô hạn tâm tư. Thôi thì cứ đặt tim mình vào từng đoạn, nghe não suy tư thêm bao điều.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-tKJL7NyPeMQ/Tv7oYpooJyI/AAAAAAAAA10/6OvoLP2pmT8/s1600/tumblr_lwxzawyXO31qbpwzeo1_500.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://4.bp.blogspot.com/-tKJL7NyPeMQ/Tv7oYpooJyI/AAAAAAAAA10/6OvoLP2pmT8/s640/tumblr_lwxzawyXO31qbpwzeo1_500.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Tom&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-6671986369318061524?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/6671986369318061524/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/12/vai-dong-tien-nam-cu.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/6671986369318061524'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/6671986369318061524'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/12/vai-dong-tien-nam-cu.html' title='Vài dòng tiễn năm cũ'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-R3CCIS6VX7M/Tv7mrILbO4I/AAAAAAAAA1M/sQW696vj778/s72-c/IMG_0528.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-1300145416473276200</id><published>2011-12-28T22:31:00.002+07:00</published><updated>2011-12-29T15:36:05.465+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Mình'/><title type='text'>Cứu ai đó</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-I34ZaIFyG_o/Tvs2Nl8TCsI/AAAAAAAAA1A/OPuChhnuX50/s1600/tumblr_lwbd9jMd9f1r7b34p.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://3.bp.blogspot.com/-I34ZaIFyG_o/Tvs2Nl8TCsI/AAAAAAAAA1A/OPuChhnuX50/s1600/tumblr_lwbd9jMd9f1r7b34p.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khốn nạn&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-1300145416473276200?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/1300145416473276200/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/12/lam-sao.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/1300145416473276200'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/1300145416473276200'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/12/lam-sao.html' title='Cứu ai đó'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-I34ZaIFyG_o/Tvs2Nl8TCsI/AAAAAAAAA1A/OPuChhnuX50/s72-c/tumblr_lwbd9jMd9f1r7b34p.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-1011571491972969560</id><published>2011-12-23T09:27:00.000+07:00</published><updated>2011-12-23T09:27:41.085+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Mình'/><title type='text'>Những người cùng khổ</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-zTXXSew4z04/TvPnCe69l8I/AAAAAAAAA0Q/TcIUQF4WYoc/s1600/6.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://4.bp.blogspot.com/-zTXXSew4z04/TvPnCe69l8I/AAAAAAAAA0Q/TcIUQF4WYoc/s1600/6.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi không có ý định copy paste lại 1 tác phẩm nổi tiếng của nhà văn vĩ đại nào ở đây. Chỉ đơn giản là tôi muốn mượn tạm cái tiêu đề để kề về Quang. Một thằng bạn ngố.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn tôi không nhiều, vĩ nhân thì đôi ba người, tiểu nhân thì hàng đống. Chưa kể 1 số lượng khố rách áo ôm, bần nông làm công nhưng hay khoe mẽ. Quang không thuộc về tầng lớp nào trong số tầng lớp đó. Quang ăn nói bỗ bã, dáng người gầy còm, miệng mồm hôi thối và đỏng đảnh không khác gì gái đến "ngày". Thật tâm mà nói, trong mắt tôi Quang rất nhạt nhòa, chả có tí ấn tượng gì. Có thể vì tôi toàn tiếp xúc với các bạn nghệ sỹ vĩ đại, những con  người chém gió thành bão, những con người đầy  tinh tế, thâm sâu và lý luận ngất trời. Trong mắt tôi lúc đấy bạn  là thế, cũng vì nghĩ thế nên những thằng như bạn Quang là người nhạt  nhòa…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quang người Hà Nội, tu nghiệp ở cái đất chó ăn đá gà ăn sỏi đấy 3 năm rồi tuột xích lưu lạc vào SGòn với số tiền chỉ đủ bám xe tải chạy xuyên bắc nam và phủ lòng bằng những ổ bánh mì dọc đường. Qua cách kể của Quang những chuyến đi dài bao giờ cũng là những câu chuyện thum thủm mùi thuốc súng. Lần đầu gặp Quang tôi đi hết từ những bỡ ngỡ này đến bất ngờ khác. Quang học kiến trúc nhưng tôn sùng nghề bác sĩ phụ sản. Qua cách nói của Quang tôi mường tượng được sự oai hùng từ công việc đỡ đẻ như cách ra trận của các hiệp sĩ thánh chiến thời La Mã. Hết trận này đến trận khác, bao con người đã hy sinh và cũng bao thế hệ đã được cứu dỗi. Cách ví von này thể hiện 1 đầu óc bệnh hoạn siêu phàm của người nghĩ. Không hút thuốc, không rượu bia chỉ gái gú chỉ dâm đãng trong từng câu chuyện, là lí do mà Quang luôn chiếm 1 phần lớn trong lượng view ở đây. hiển nhiên Tôi trở thành 1 ngôi sao trong lòng Quang với những triết lí lượm lặt trên mạng, và Quang trở thành một fan trung thành trong hàng trăm người vẫn thường ngày nịnh hót.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cho đến bây giờ tôi vẫn luôn là người có lỗi với nó, tôi luôn xem thường nó nhất trong đám bạn tôi, tính tôi lại xấu, tôi rất hay xem thường cảm  xúc hay sự quan tâm của những người tôi không đánh giá cao, hay không có ấn  tượng nào. Tôi xem thường nó, xem thường sự quan tâm của nó đến tôi, xem  thường cả những thứ mà đôi khi nó rất khó khăn để có thể có được mang cho tôi trong lúc tôi gần như không có xu nào trong túi. Cái cách để 2 con người ta có thể là tri âm tri kỉ với nhau không thể hình thành từ việc khinh ghét hay bội bác lừa dối. Nhưng điều gì cũng có ngoại lệ. Tôi quí cái cách ngu xuẩn đến mu muội khi Quang ngồi kể lể về những chuyện tình vĩnh cửu, những thứ được cho là dài lâu. Tôi chấp nhận sự bịa đặt và bày vẽ thiếu tính duy lí trong những lần chơi bời chác tán có Quang. Tôi cũng khoái cả cái cách Quang chu mỏ đội mũ ngược miệng kêu "cà chích cà chích" như 1 DJ nửa mùa quê kệch. Tất cả bình thường và đẹp đẽ như cách mà những người cùng khổ gặp nhau. Làm vui nhau bằng những khổ đau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày mai, chấm dứt những chuỗi ngày bị gia đình đọa đầy ruồng bỏ. Nó trở về, tôi bận công tác (lại dài ngày) thôi thì không gửi được cân đường hộp sữa về biếu gia đình nên tặng nó món quà tinh thần này. Mong là nó đọc được sau khi đã đáp chân xuống bãi cứt (Hà Nội).&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-1011571491972969560?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/1011571491972969560/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/12/nhung-nguoi-cung-kho.html#comment-form' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/1011571491972969560'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/1011571491972969560'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/12/nhung-nguoi-cung-kho.html' title='Những người cùng khổ'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-zTXXSew4z04/TvPnCe69l8I/AAAAAAAAA0Q/TcIUQF4WYoc/s72-c/6.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-4962360155621983573</id><published>2011-12-17T14:42:00.002+07:00</published><updated>2011-12-17T14:56:30.270+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Mình'/><title type='text'>Rượu</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-6BdB1WngX-4/TuxHplzzU7I/AAAAAAAAAzU/2pplYRkaKzI/s1600/tumblr_lw0rqzxgSA1r31xy2o1_500.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://1.bp.blogspot.com/-6BdB1WngX-4/TuxHplzzU7I/AAAAAAAAAzU/2pplYRkaKzI/s1600/tumblr_lw0rqzxgSA1r31xy2o1_500.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Tuần này , quá số li cho phép rồi&lt;br /&gt;Mới 22 đã thấy chán, thêm chục năm nữa kiểu gì chẳng thành vượn &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-4962360155621983573?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/4962360155621983573/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/12/ruou.html#comment-form' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/4962360155621983573'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/4962360155621983573'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/12/ruou.html' title='Rượu'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-6BdB1WngX-4/TuxHplzzU7I/AAAAAAAAAzU/2pplYRkaKzI/s72-c/tumblr_lw0rqzxgSA1r31xy2o1_500.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-2284930099083562867</id><published>2011-12-11T17:53:00.003+07:00</published><updated>2011-12-17T10:50:41.427+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Mình'/><title type='text'>Lộn cái bàn</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-vP1xdM5JGlE/TuSIgiV6rZI/AAAAAAAAAy8/wARzj0xbzx0/s1600/tumblr_lvjvv8FymK1qao4gn.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://1.bp.blogspot.com/-vP1xdM5JGlE/TuSIgiV6rZI/AAAAAAAAAy8/wARzj0xbzx0/s1600/tumblr_lvjvv8FymK1qao4gn.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;Chia tay giống như việc đi nhổ một cái răng. Chúng ta có thể cảm thấy cái răng đấy là ung nhọt là khởi nguồn của mọi sự đau đớn và khi đã đẩy đi rồi thì tất mọi nhẽ trở lại bình thường. Duy có điều chẳng ai có thể trả lời bao nhiêu lần vẫn len lén đẩy đầu lưỡi vào chỗ trống của răng&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Anh buồn lắm, nhưng thôi kệ mẹ. Cần đéo &lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-2284930099083562867?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/2284930099083562867/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/12/lon-cai-ban.html#comment-form' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/2284930099083562867'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/2284930099083562867'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/12/lon-cai-ban.html' title='Lộn cái bàn'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-vP1xdM5JGlE/TuSIgiV6rZI/AAAAAAAAAy8/wARzj0xbzx0/s72-c/tumblr_lvjvv8FymK1qao4gn.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-8922907993749154862</id><published>2011-11-26T11:38:00.000+07:00</published><updated>2011-11-26T11:38:25.470+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho IT'/><title type='text'>Duy tình hay duy lí</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-sfq3rvpUg-Q/TtBsLe-yHnI/AAAAAAAAAxA/uCb9YnNV_RA/s1600/tumblr_lkbga9YKJz1qzymne.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://4.bp.blogspot.com/-sfq3rvpUg-Q/TtBsLe-yHnI/AAAAAAAAAxA/uCb9YnNV_RA/s640/tumblr_lkbga9YKJz1qzymne.jpg" width="426" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Công sở là một cái xã hội thu nhỏ. Ở đó cho dù bạn là nhân viên hay là người có chức vị cũng không thoát khỏi những quan hệ, diễn biến thậm chí là hệ lụy khi một sự việc xảy ra. 1 anh trong phòng công nghệ nơi tôi đang công tác sắp tổ chức đám cưới. Và tôi nghĩ đó là một chuyện vui không chỉ riêng với người trong cuộc, mà bản thân những người ngoài cuộc cũng đều thấy hứng thú. Anh này mới rất ít khách, và ngay cả những người hằng ngày face to face anh cũng không mời. Họ có thể đồn anh này ăn chơi nhưng sợ tốn kém, họ có thể trách móc thậm chí tỏ thái độ. Nhưng riêng tôi nghĩ anh này đang sống lối sống duy lí và những người xung quanh thì muốn duy tình. Như thế để thấy được rằng tính chất duy lí trong xã hội càng lúc càng thực tiễn và rõ ràng hơn.&lt;br /&gt;Tôi chưa bao giờ được tổ chức một cái đám cưới cho riêng mình, nhưng với những gì trước giờ vẫn hay diễn ra. Tôi sẽ mời tất cả anh chị em quen biết dù ít hoặc nhiều nơi công sở, bất kể họ là cấp trên hay cấp dưới. Đơn giản việc mời được xem như việc kiếm tìm người chia sẻ thêm niềm vui. Trước khi công tác ở nơi này tôi làm việc ở một nơi mà mọi người đưa tình cảm của mình vào môi trường làm việc rất nhiều. Nói chính xác hơn là họ để bạn đồng nghiệp đi vào cuộc sống riêng tư của mình. Mọi người ở nơi cũ của tôi có thể cãi chửi nhau rất gay gắt, thậm chí là bỏ ra khỏi cuộc họp và đóng cửa từ chối với những lời góp ý bất kể của cấp trên hay dưới. Nhưng khi ra ngoài, sau một vài chầu bia rượu họ có thể dễ dàng chấp thuận hơn, họ biết lắng nghe và nhường nhịn nhau hơn. Sau nhiều lần như vậy tự nhiên họ có một thói quen giải quyết mọi việc bằng tình cảm bằng sự mềm dẻo cho dù nó là đúng hay sai. &lt;br /&gt;Ở đây thì khác, ở đây khi mọi thứ đã công việc hóa, đã thực dụng hóa thì mọi lời nói hay cử chỉ đều có thể một dấu chấm cho một mối quan hệ hay một phi vụ trao đổi thương thuyết. Nói như vậy để mọi người không cảm thấy bất ngờ như việc anh trên kia chỉ mời vài người trong cty đến dự tiệc cưới của mình. Xong thực ra tôi nghĩ đó là một xử sự rất hay, rất đúng mực giữa tinh thần duy lí. Khi đã duy tâm với một lí lẽ nhất định bạn sẽ không bao giờ muốn phủ nhận hoặc thay đổi nó cho những điều kế tiếp. Bản chất của việc duy lí là đưa những lí lẽ những lập luận thực tiễn không chỉ vào công việc mà còn sâu vào những thứ tình. Điều này không đồng nghĩa với việc một ai đó lợi dụng tinh thần duy lí để đặt quyền lợi mình lên trên tất cả mọi người. Trong những trường hợp&lt;span class="postbody"&gt; hai quyền lợi mâu thuẫn nhau, một số người, bất chấp tất cả, sẵn sàng theo đuổi quyền lợi cá nhân.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span class="postbody"&gt;Vậy thực ra chúng ta nên sống vì cái lí hay vì cái tình ?&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="postbody"&gt;Tôi nghĩ việc sống vì tình hay vì lí đều có những lúc cần thiết, những thời điểm thuận lợi để sử dụng nó. Trước hết tôi nghĩ con người ta sống với nhau vì tình cảm, vì những hỷ nộ ái ố mà khi biểu lộ ra vẫn có sự đồng cảm lắng nghe và tôn trọng, để rồi khi tình cảm trở nên rõ ràng hơn. Khi con người ta đã coi nhau như những con người thì lí lẽ là thanh gươm sắc bén để phân biệt đúng sai, để mọi cá thể có thể hiểu được những ưu khuyết của bản thân. Nếu vì lí do gì đó chúng ta xếp lí lên mọi cuộc chơi, chúng ta sẽ mất mát. Nhưng nếu nghiêng về tình chúng ta sẽ thua thiệt&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="postbody"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span class="postbody"&gt;Viết chơi thế thôi chứ tôi thì sống vì L .&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-8922907993749154862?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/8922907993749154862/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/11/duy-tinh-hay-duy-li.html#comment-form' title='4 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/8922907993749154862'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/8922907993749154862'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/11/duy-tinh-hay-duy-li.html' title='Duy tình hay duy lí'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-sfq3rvpUg-Q/TtBsLe-yHnI/AAAAAAAAAxA/uCb9YnNV_RA/s72-c/tumblr_lkbga9YKJz1qzymne.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-543055136197480043</id><published>2011-11-18T22:01:00.003+07:00</published><updated>2011-11-21T21:43:32.978+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Gia Đình'/><title type='text'>điều gì để nhớ</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-KaPF52ysqHU/TsiNJq65fFI/AAAAAAAAAwg/L4SCIGLomEw/s1600/tumblr_luvl3aiGRN1qcecwvo1_500.png" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://1.bp.blogspot.com/-KaPF52ysqHU/TsiNJq65fFI/AAAAAAAAAwg/L4SCIGLomEw/s640/tumblr_luvl3aiGRN1qcecwvo1_500.png" width="480" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-FincpXTifQY/TsZvHzDOuAI/AAAAAAAAAwQ/nLFvaOHKa2I/s1600/062.png" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;Ít nhất hơn 3 tháng nay mình đã quen với việc múi giờ bị lệch 6 tiếng so với quần thể xung quanh. Nói thế để những bạn nào có vô tình đọc được cũng thông cảm cho những đoạn viết không mang bất kì lí do hay trật tự gì mình ị ra. Ban ngày mình thường mở to mắt và ngủ say trong tâm trí. Để rồi ban đêm mình thư thái nhắm nghiền trong những suy nghĩ và sự tưởng tượng không giới hạn về ngày hôm qua. Những chuyện cũ, thường là những chuyện nhỏ nhặt vụn vặt mà bản thân rất ít khi để ý. Nhưng chính vì ít để ý nên mỗi lần cố nhớ nó lại càng rõ ràng. Việc nhớ về một điều gì đó ở quá khứ là một thói quen, nó không duy tình hay duy lí ngoại trừ việc nhớ chỉ để nhớ, không phải buồn hay hối tiếc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày mình còn bé, đối với mình chơi điện tử là điều gì đó không thể xa rời. Giống với cảm giác chém gió với một thứ gái mới tinh chưa một lần kiểm nghiệm, tương tự như khi Mario nhảy tưng tưng ăn từng quả nắm để to dần và bắn ra lửa. Mình thật tâm thích thú và khoan khoái với cảm giác được chinh phục, được rõ ràng trước những điều thuộc về viễn tưởng. Được sang nhà Trung béo đồng nghĩa với việc mình có thể thoải mái chơi mà không sợ bị đánh như ở nhà, mình động cỡn lên trong mọi giác quan. Mình nghĩ về việc sẽ hoàn thành những điểm save game hôm trước và cố về nước trong lần chơi sau này. Có lẽ vì thế mà những lần Trung làm mất bản save, mình không kiếm chế được bản thân sau những câu lăng mạ chửi rủa hắn. Còn nhỏ mà tính mình ngoa, vốn dĩ đã hạn chế trong học tập nay còn kém cỏi trong ăn chơi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hồi còn nhỏ tính mình cũng thuộc hàng mau nước mắt thế nên bạn bè trong xóm đều ngại chơi với mình. Của đáng tội, một phần vì họ nhìn gia đinh mình là tầng lớp tri thức, bố mình vốn dĩ khó tính nên nhiều khi cái cách hành xử của những người con thuộc tầng lớp lao động không kiếm được sự đồng tình hay vừa mắt. Mình ngày đấy chẳng biết gì cả, bạn bè đi học sáng mình học chiều. Buổi sáng chẳng có ai chơi cùng, đến tối thì phải cong đít ngồi cạnh chị gái làm bài tập để sáng mai lại thơ thẩn một mình. Chính bản thân cũng không biết từ khi nào tập được thói quen phải hoàn thành mọi thứ trong quĩ đạo thời gian có thể, sao cho tiết kiệm được nhiều khoảng trống nhất. Giống như nếu bạn có 5 tiếng, bạn bỏ hết 2 tiếng đầu tập trung giải quyết công việc để 3 tiếng sau có thể chơi thỏa thích vẫn hợp lí hơn sử dụng 5 tiếng để làm lắt nhắt những công việc cần làm. Thật ra đến bây giờ mình mới nghiệm ra được những điều khoa học tương tự như vậy, ngày đó mình chỉ là chú thỏ con nô lệ sợ đòn roi của tầng lớp đô hộ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trẻ con hồi của mình vốn dĩ có nhiều trò, như việc mua bong bóng đổ nước vào "xung trận" với nhau, hay việc ra công viên giữa trời trưa nắng chơi nhảy cao. Ngày đấy ở công viên NhaTrang chưa sạch và cũng nhiều tệ nạn hơn bây giờ. Cây bàng to 3 thằng nhãi con như mình ôm không xuể là điểm dừng chân lí thú để tề tựu thực hiện những hành vi khôn ba năm dại nửa giờ. Đến những việc mang tính hàn lâm và có tính toán hơn như đặt bẫy chim hay pha thuốc độc (trộn tất cả các thứ lá cây, nước bọt và rong rêu biển) rồi mang nấu lên để đổ lên đầu những con chó hay sủa ban đêm. Cho đến sau này khi công viên và những ghế đá bị các đôi tình nhân mang nhau ra kích dục và động cỡn, chỉ còn duy nhất bãi cát biển là nơi duy nhất có thể ôm đồm hàng đống những "thằng giặc" như mình. Và cái lần biết về thứ gọi là "mùi đời" của mình cũng gắn liến với bãi cát biển.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày đấy việc chạng vạng tối đốt đèn để đào cát chôn một vật gì đấy tạm gọi có giá trị rồi cùng nhau đi tìm là một điều tuyệt vời hết sức. Nhưng vô tình ngày đấy không đào thấy vật "giá trị" cần tìm mà thứ đào được là một cái bao vẩn đục với những bọt nhỏ li ti có độ trơn như xà bông Dafaco. Tẩn mẩn tò mò trước cái vật dụng mà mãi sau này khi hiểu hiểu một tí về tình dục mình mới định nghĩa được nó là bao cao su. Và câu hỏi cứ dai dẳng theo mình mãi một thời là tại sao lại không quăng cái đấy xuống biển mà lại chôn trên cát. Giả thiết của mình đặt ra là có thể họ đã vùi mình trong hàng tỉ tỉ những hạt cát nhỏ li ti cho đến khi sức tàn lực kiệt, bao bọc không còn là thứ rào cản, tất cả là một và chỉ một.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chỗ mình lớn lên cũng đặc biệt, đủ thứ "cò cái" ngồi mồi chài khách du lịch. Ở đây dưới cái nhìn non nớt của thằng trẻ con 8 tuổi, mình đã nghe về những câu tục tĩu và nhìn thấy những hình ảnh đánh đấm cãi chửi nhau. Bất kể là đàn ông hay đàn bà. Mình cũng không dám chơi với những đứa trẻ là con của tầng lớp "cò" nhưng mình biết xung quanh rất muốn chơi với mình. Những đứa trẻ chỉ mặc những cái quần tà lỏn chạy chân đất suốt ngày chỉ biết "đù má đù mẹ" là một thứ gì đó để bất kể già trẻ lớn bé cho dù có chữ hay biết tí chữ cũng phải tránh xa. Nhưng anh là người mình nhớ nhất, anh nhỏ hơn mình nhưng nghe chừng cũng phải 12 13 tuổi. Mọi đứa có học khác chửi mình là dân "Bắc kì" và có khi còn kiếm chuyện để đánh đấm. Anh một lần ra tay tương trợ mình để rồi những lần sau trong bất kì sự vụ đánh nhau nào mình cũng là người sau cùng đứng ra hứng chịu cùng anh. Mình cũng không biết có phải những điều tốt đẹp thường chỉ nằm ở 1/4 bề mặt nổi. 3/4 còn lại nó là những vết đen đúa ô bẩn. Và mình cũng không biết vì sao mình lại nhìn thấy một lần Anh móc túi người khách lạ. Để từ đó những lần xung trận. Anh chỉ còn là một thằng đơn độc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đó là chuyện cỏn con của những năm trước còn bây giờ những thứ xa xỉ và  lạ lẫm đó đã trở thành vật dụng không thể thiếu của cuộc sống hiện đại.  Tuy có những thứ không bao giờ có thể lấy lại như những bao thuốc Everest hút tạm của bố, hay những quyển Anđécxen bốc mùi milo của mẹ, và xa xỉ hơn là những tình cảm "huynh đệ" tự phong, hay những cuộc vui không men rượu vẫn đầy ắp tiếng cười. Nó quả thật đã trở thành vô giá với hiện tại.  Vạn vật sẽ trở nên có giá trị hơn rất nhiều sau thời gian. Chỉ có tâm  hồn và những mảng suy nghĩ của con người ta càng trưởng thành thì càng  rẻ mạt. Ít ra trong một buổi tối với nhiều nỗi lo, hoang mang như bây  giờ. Việc nghĩ về những thứ cỏn con cũng phần nào giúp mình gỡ gạc lại ít ít giá trị  bản thân vừa vứt bỏ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;i&gt;Tũn ngày tròn 22 tuổi&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;i&gt;22/10/2011&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-543055136197480043?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/543055136197480043/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/11/ieu-gi-e-nho.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/543055136197480043'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/543055136197480043'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/11/ieu-gi-e-nho.html' title='điều gì để nhớ'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-KaPF52ysqHU/TsiNJq65fFI/AAAAAAAAAwg/L4SCIGLomEw/s72-c/tumblr_luvl3aiGRN1qcecwvo1_500.png' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-4688352562876572335</id><published>2011-11-13T22:36:00.002+07:00</published><updated>2011-11-14T21:46:05.676+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Gia Đình'/><title type='text'>hư thân hay mất nết</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-5nm9R7qZWyA/Tr_j9kHn-sI/AAAAAAAAAv4/pzGDv963vps/s1600/tumblr_lp25uwCygb1qavwvi.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://2.bp.blogspot.com/-5nm9R7qZWyA/Tr_j9kHn-sI/AAAAAAAAAv4/pzGDv963vps/s640/tumblr_lp25uwCygb1qavwvi.jpg" width="426" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Có một bạn comment nói rằng blog tôi càng lúc càng mất nết và bốc mùi thum thủm. Tôi nghĩ nguyên nhân là từ những bức ảnh ở dưới ít nhiều làm các bạn ghen tị xao động ít nhiều. Nhưng từ tâm mà nói tôi không nghĩ nhiều đến những điều đã mang lên đây. Nguyên do vì trí óc đã làm chủ tâm hồn 23 tiếng một ngày, chỉ có 1 tiếng duy nhất để bản thân có thể tự thỏa mãn với những cảm xúc vội vàng bất chợt mà từ sâu xa tâm trí và sự tưởng tượng là sự kích thích duy nhất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi muốn nói ở đây về việc hư thân mà ít nhiều một lần trong đời của chúng ta đã bị gán ghép. Từ hồi học THCS vật vã đến những năm tháng THPT có lẽ là quãng thời gian chúng ta được nghe nhiều nhất về điều này. Xong, thật sự ý nghĩa cốt lõi của từ hư thân được xuất phát từ sự ngược đường, trái với luật lệ qui định. Chẳng hạn khi tôi đi xe say xỉn lách qua 1 vài cô gái đi bộ và tiện tay vỗ ngang mông họ, tôi bị gọi là hư thân. Vì sao ? bởi vì vỗ mông con gái là điều cấm kị, nhất là khi cô gái đó thuộc hàng không quen hay lâu lâu gặp một lần. Hư thân còn được thể hiện qua thái độ bất tuân thủ với những điều đã được qui định, những thứ mà được cho là qui củ. Ví như lúc tôi nói leo như chúa chổm trong tiết công dân hay những nhận định đầy trẻ con và "ngây ngô" như mức : Sau này em không làm thầy giáo đâu, nhà giáo nghèo lắm chẳng thể bám bố mẹ sống mãi được. Đấy, như vậy là hư thân là hư từ trong suy tưởng đến phát ngôn.&lt;br /&gt;Để hạn chế hư thân, chúng ta đã được dạy dỗ từ tấm bé. Từ sự đúc kết và nỗi niềm tận tâm của những thế hệ đi trước. Điều gì là đúng điều gì là sai, chúng ta không biết nhưng thế hệ cũ biết. Giữa đàn ông và đàn bà, họ có cách tiếp cận khác nhau từ cùng một vấn đề. Đàn bà họ thích nhìn nhận, dạy dỗ và xử lí theo hướng bình đẳng ôn hòa, đề cao tính nữ trong mọi hành vi lời ăn tiếng nói. Cốt để lấy cái nhu tâm kiềm loạn cái tâm. Tuy không phải tất cả đều vậy. Đàn ông thì khác, đàn ông mạnh mẽ, thích giải quyết rốt ráo khi cùng một vấn đề xảy ra. Cái bản chất của người đàn ông là cương, lấy cứng cáp để chế ngự kìm hãm.&lt;br /&gt;Mất nết là điều nặng nề nhất sau cái chữ mất dạy. Cái răng cái tóc là  nết con người. Rõ ràng răng tóc là những điều nhỏ nhặt, ít ỏi và thiếu  thốn. Thế nhưng cái nết bắt nguồn từ những điều nhỏ nhặt như vậy, cái  nết được thể hiện ở tất cả vẻ bề ngoài của con người. Từ cách đi đứng,  nói năng. Nói như vậy để thấy được rằng cái nết là sự thể hiện của tâm  hồn qua dáng dấp bề ngoài. Có thể bạn tốt, nhưng bạn nhuộm đầu 7 màu,  chân đi tổ ong, tai đeo headphone ipod, đội mũ lệch và phớt lờ một cái  đám tang của nhà hàng xóm. Okie ! Bạn rất là mất nết. Người ta chửi bạn  mất nết bởi những điều căn bản trong phép tắc cư xử giữa người với người  bạn không có, người ta chửi bạn mất nết bởi cái cách bạn thể hiện đang  làm người khác phải e ngại và cảm thấy xấu hổ giùm. Mất nết đơn thuần  nhưng sâu sắc, nhẹ nhàng mạch lạc nhưng không kém phần sâu xa cội nguồn.  Là con người, đi đâu cũng phải để cho họ thấy được cái nết ăn nết ở của  mình. Không vi những hành động được cho là bốc đồng tự phát mà quên đi  giá trị đích thực của cái nên nết bên trong.&amp;nbsp; &lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Suy cho cùng, đàn bà thi thoảng hơi khó dạy nhưng   đàn ông cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Đàn ông không biết rằng chính họ   đã mất nết từ hồi học phổ thông. Có thể bỏ qua cái tính nghịch như  quỷ.  Nhưng ở cái tuổi thơ ngây ấy rất hiếm hoi bọn đàn ông chăm học.  Không  hẳn là dốt nát, nhưng thi thoảng vẫn quên góc vuông là 90 độ. Ấy  vậy mà  một nửa góc vuông là 45 độ thì nhớ đến tận già.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Tóm lại, hư thân hay mất nết vẫn luôn còn một hay   vài cái gì đó vớt vát được. Thời tiết se se thế này thật dịu dàng. Đàn   ông tự nhiên muốn ôn lại môn toán, xem có còn nhớ một nửa góc vuông   không. Đàn bà không tránh khỏi cảm giác mong ngóng một điều bất ngờ nho   nhỏ nào đó. Hoa chẳng hạn. Hoặc cũng có thể là suồng sã thịt chó.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: right;"&gt;&lt;i&gt; Có ai định chửi mình hư thân hay mất nết nữa hem ? &lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-4688352562876572335?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/4688352562876572335/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/11/hu-than-hay-mat-net.html#comment-form' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/4688352562876572335'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/4688352562876572335'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/11/hu-than-hay-mat-net.html' title='hư thân hay mất nết'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-5nm9R7qZWyA/Tr_j9kHn-sI/AAAAAAAAAv4/pzGDv963vps/s72-c/tumblr_lp25uwCygb1qavwvi.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-8865132157221460433</id><published>2011-11-02T22:22:00.003+07:00</published><updated>2011-11-05T21:54:06.838+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Mình'/><title type='text'>Tôi cần quái gì chứ</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-Y0ff5Y9liK4/TrVMyls97iI/AAAAAAAAAvo/Nxde3tb1Nv8/s1600/tumblr_ltwvhe2v0t1r2iwi1.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://1.bp.blogspot.com/-Y0ff5Y9liK4/TrVMyls97iI/AAAAAAAAAvo/Nxde3tb1Nv8/s1600/tumblr_ltwvhe2v0t1r2iwi1.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;Một vài bạn hay viếng thăm blog tôi có hỏi sao mấy tháng nay không  viết gì cho nên hồn. Thật tâm tôi cũng không biết vì sao có điều này,  mặc dù không lúc nào tôi thôi nghĩ về những vấn đề về khoa học lẫn đời  sống muốn chia sẻ với mọi người. Nhưng có lẽ đôi khi tâm hồn cạn lời mà  tay không giỏi vân vê nên sự nghèo nàn trong ngôn từ không thể  che giấu.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;Những chuyến đi dài ngày đã làm tôi mệt mỏi  và thấm nhuần hơn câu nói đi ngày đàng học một sàng khôn. Duy có điều  những thứ tôi thấy những điều tôi nghe có gom góp lắm cũng không đủ một  cài sàng. May ra nó chỉ lưa thưa như vài cung nhạc của kẻ mới tập đàn.  Bản thân tôi như muốn thoát ra sau những ngày dài đằng đẵng vùi dập vào  công việc. Chưa có tuần nào tôi được nghỉ ngơi như cái cách mà mỗi đêm  trong cơn ngủ nửa chừng tôi nghĩ ra. Tôi càng lúc càng thiếu thốn thời  gian cho mình cho gia đình và cả những điều vụn vặt quây lấy xung quanh. Tôi vẫn thường nhủ mình rằng đi xa để khi về thương yêu mọi người hơn, quấn quýt với những điều thường nhật hơn hay đại để là có cảm giác gần gũi với những điều đã cũ hơn. Nhưng thật tâm đã khi nào tôi xa rời chúng, ngày cả khi gần tôi cũng nhớ nhung bàn tay của cậu cháu 5 tháng tuổi, hay cả khi ngồi linh tinh trong thành phố tôi cũng thèm nằm oặt ra cái giường cũ kĩ bao lâu nay. Tôi thích và nhớ cả vị trí những vệt tinh trùng khô do những đêm lầm lỡ thấm và đọng lại trên chăn, hay thậm chí là những vết sứt trên ô cửa sổ ngày nào cũng được lau chùi cẩn thận. Có quái gì mà tôi không nhớ không quí chứ. Chỉ là do tôi kiệm lời quá mà thôi.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;Tháng  trước khi vui đùi thỏa thích trong những trận chơi không điểm dừng, mà  trước khi chúng diễn ra tôi biết sẽ mất mát thứ gì đó sau nó. Tôi tự hỏi  mình :&lt;b&gt;Thật ra mình đang cần gì ? Mình đang ở đâu và tồn tại cho  mục đích gì ?&lt;/b&gt; Khoan hẵng nói đến những lý tưởng sống được nuôi nấng và  trau chuốt mỗi ngày. Tôi chỉ muốn biết câu trả lời của hai câu tự vấn  đáp trên. Nghĩ mãi mà chẳng một lời giải đáp, thế xong tôi mang đi hỏi  bạn mình. Như thể mọi người đang cố gắng hết sức giúp mình trong con đường lạc  lối. Người thật thà khuyên tôi cần bia và nên xem cái lồn như mục đích sống, người khuyên tôi  cần tiền và tồn tại vì danh vọng. Xong chỉ duy nhất một người trong số  đó khuyên tôi cần đứng lại và đi đâu đó. Nhắc đến đây chắc mọi người đều  hiểu lí do vì sao tôi viết Entry ở dưới. Vì đơn giản là tôi thấy nó  thật tinh tế và hoàn hảo từ trong lời khuyên đến khả năng ít ỏi của sự  tiếp nhận.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;Không biết có phải may hay xui mà cuộc sống  tôi được dịp chứng kiến rất nhiều những lần ra đi hay những buổi chia  li. Có những khỏanh khắc ra đi để rồi đi mãi đi mãi không về, cũng có  những niềm hạnh phúc vô bờ từ buổi trở về. Thật ra việc bỏ đi đâu đó hay  quay lại đều là một phần của chuyến đi. Thiếu một trong hai thì nó trở  thành sự giã từ hay vĩnh viễn. Đối với tôi mỗi sự ra đi như một sự khởi  đầu mới, một sự chấp nhận thay đổi trong tâm tưởng lẫn hành động. Nó có  thể là biểu tượng của sự quyết tâm, cũng có thể là hiện thân của hèn  kém trốn tránh. Nếu bạn nào đó đang nghĩ tôi đang thể hiện quyết tâm hay  bày tỏ sự hèn kém thì đều đúng cả. Ít ra khi gộp lại thành một nó cũng  thành một cụm từ rất nghĩa lí &lt;b&gt;"Quyết tâm bày tỏ hèn kém".&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;Tháng  rồi tôi nhớ hai người, một người đã già, sống dựa vào niềm tin với  những thành tích mình đã đóng góp cho cộng đồng xã hội, không ngừng mong  chờ vào một sự cứu dỗi, hay nỗi trông mong vào sự xuất hiện của công bằng.  Người còn lại là một cô gái điếm trẻ. Cũng đang sống dựa vào niềm tin  của những giá trị rẻ tiền mỗi tối cô tiếp và không ngừng sợ hãi trước những căn bệnh có  thể lây lan bất cứ khi nào lúc làm tiền. Nói ra có thể bạn không tin  nhưng người già là cha của cô gái điếm. Và có thể bạn cũng không  tin nhưng họ sống với nhau rất đỗi hạnh phúc. Cô gái ấy vui vẻ khi cầm  những đồng tiền về cho cha mình, và người cha thì tiếp tục dùng những  đồng tiền ấy để nuôi cho những niềm tin và sự mong chờ của mình. Nói đến  đây chắc nhiều bạn đọc đang nghĩ đến câu "Bố làm một tháng không bằng  con dạng háng một đêm". Nhưng xin bạn đừng đùa, vì đây đéo phải chuyện  cười.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;Cũng trong tháng. Tôi hơi bơ vơ lại lẫm trước cái cách mọi điều đã được kẻ làm chủ toan  tính và sắp đặt. Những người công nhân lại tiếp tục khổ sở và phải đối  chọi với muôn vàn qui luật hay sự khắc nghiệt. Mà tất cả chỉ nhắm vào sự  sơ hở hay thiếu kiến thức để bớt xén vun vén thêm cho số tiền phải chi  ngày một ít đi. Dưới con mắt của nhiều người đó là sự thành công của các  doanh nghiệp, là sự vững vàng trước cơn khủng hoảng kinh tế. Nhưng dưới suy nghĩ của người công nhân, đó quả thật là ngày tận thế. Tháng này,  tôi báo cáo không dưới 4 lần với bố mẹ và như mọi khi, ông bà lại bảo  tôi thật bao đồng, nên thôi lo chuyện tình thương cho đám trẻ làng. &lt;i&gt;Có tiền thì mới có options&lt;/i&gt;. Ít  ra việc kể lể với ông bà cũng như việc tự tát để lôi lại sự tỉnh táo cho bản thân. Như  vậy tốt hơn rất nhiều với những cơn mê ngủ dai dẳng chẳng biết khi nào  tỉnh.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;Tôi nghĩ một số ít đang đọc bài này sẽ tiếp tục  đọc đến đây, và cũng chính số ít này đang nghĩ thực ra tôi cần tình. Chỉ  có tình mới dông dài, mới vô đầu vô cuối như những gì vô ngôn đã viết. Phải rồi nếu tôi cần tình, thì là tình cảm và sự khúc chiết giữa  người với người, cần sự hy sinh, hay là sự cay đắng mà bản thân tôi chấp  nhận và sẵn sàng với nó. Cần cả tình yêu trong công việc trong sự nối tiếp hay ràng buộc của các mối quan hệ. Tất nhiên tình mới thật là tình khi người ta biết nhìn ra nó. Tình là mang cho nhau lời nguyện cầu, tốt  đẹp. Những cử chỉ thân thương âu yếm, kể cả dục vọng thậm chí là lòng ham  sống.. Tóm lại tình bây giờ giống như cảm giác muốn tiếp tục ra đi vậy.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;i&gt;Sống, biến đổi như dòng nước, như mây trôi ........................... như máu chảy.&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-8865132157221460433?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/8865132157221460433/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/11/toi-can-quai-gi-chu.html#comment-form' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/8865132157221460433'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/8865132157221460433'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/11/toi-can-quai-gi-chu.html' title='Tôi cần quái gì chứ'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-Y0ff5Y9liK4/TrVMyls97iI/AAAAAAAAAvo/Nxde3tb1Nv8/s72-c/tumblr_ltwvhe2v0t1r2iwi1.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-2822550920536677524</id><published>2011-11-01T19:36:00.003+07:00</published><updated>2011-11-05T21:50:29.287+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho IT'/><title type='text'>Những việc cần làm</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-yMu8f0BiAkQ/TrVNFQnyJMI/AAAAAAAAAvw/Df9gFbtfZDQ/s1600/tumblr_lta3gs8ROR1r4qgz0o1_500.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://2.bp.blogspot.com/-yMu8f0BiAkQ/TrVNFQnyJMI/AAAAAAAAAvw/Df9gFbtfZDQ/s640/tumblr_lta3gs8ROR1r4qgz0o1_500.jpg" width="452" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;1.Nghỉ việc&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;2.Nghỉ việc&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;3.Đi&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Cám ơn&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Tôi có mua 1 tên miền &lt;a href="http://www.songlamdeogi.com/"&gt;http://www.songlamdeogi.com&lt;/a&gt; . Hiểu không ?&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-2822550920536677524?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/2822550920536677524/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/11/nhung-viec-can-lam.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/2822550920536677524'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/2822550920536677524'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/11/nhung-viec-can-lam.html' title='Những việc cần làm'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-yMu8f0BiAkQ/TrVNFQnyJMI/AAAAAAAAAvw/Df9gFbtfZDQ/s72-c/tumblr_lta3gs8ROR1r4qgz0o1_500.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-5532284829722618686</id><published>2011-10-24T20:42:00.000+07:00</published><updated>2011-10-24T20:42:48.468+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Mình'/><title type='text'>Nếu ngày đấy kịp đọc</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-ZBiCDQAG98E/TqVrPmNqY-I/AAAAAAAAAsk/lkL3SiweNFU/s1600/tumblr_leahs3KU2l1qewsyro1_500.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://4.bp.blogspot.com/-ZBiCDQAG98E/TqVrPmNqY-I/AAAAAAAAAsk/lkL3SiweNFU/s640/tumblr_leahs3KU2l1qewsyro1_500.jpg" width="426" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Xin đừng ghen với quá khứ của em&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Cái thời đã trở thành kỷ niệm&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Người ấy là ai, hững hờ hay tha thiết?&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Bởi vì đâu phải rẽ khác ngả đường?&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Đừng hỏi rằng khi người ấy yêu em&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Em có hạnh phúc như bên anh hiện tại&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Người ấy và em dạo chơi đâu mỗi chiều thứ bảy?&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Lối phố nào thủa ấy vẫn thường qua?&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Xin đừng giận hờn, đừng trách móc vu vơ&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Mọi xưa cũ đã ngủ ngoan rồi đấy&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Em giờ là của anh, một điều đơn giản vậy&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Trăn trở làm gì cho nhói xót lòng nhau?&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Xin đừng khiến em nhớ lại thủa ban đầu&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Khi chưa có anh, em vẫn là kẻ khác&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Phi lý làm sao khi cân đong hạnh phúc!&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;So sánh với một điều chỉ còn lại xót xa&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Xin hãy quên đi nỗi ám ảnh xưa giờ&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Đừng kết tội cái thời mình vẫn còn xa lạ&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Để trái tim em đừng cồn lên bão tố&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Mà suốt đời yên bình, thanh thản đập cho anh…&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;i&gt;-st-&lt;/i&gt; &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-5532284829722618686?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/5532284829722618686/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/10/neu-ngay-ay-kip-oc.html#comment-form' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/5532284829722618686'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/5532284829722618686'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/10/neu-ngay-ay-kip-oc.html' title='Nếu ngày đấy kịp đọc'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-ZBiCDQAG98E/TqVrPmNqY-I/AAAAAAAAAsk/lkL3SiweNFU/s72-c/tumblr_leahs3KU2l1qewsyro1_500.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-5033700852654740132</id><published>2011-10-18T21:58:00.000+07:00</published><updated>2011-10-18T21:58:53.284+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Mình'/><title type='text'>Nghe tôi kể này</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-LZ2fLZzmNf0/Tp2S1Z3QmuI/AAAAAAAAAsY/oeRN-gK52hY/s1600/tumblr_lqj2iafxUV1qh19cso1_500.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://2.bp.blogspot.com/-LZ2fLZzmNf0/Tp2S1Z3QmuI/AAAAAAAAAsY/oeRN-gK52hY/s640/tumblr_lqj2iafxUV1qh19cso1_500.jpg" width="492" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="font-family: Verdana,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: x-small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: #e06666;"&gt;Chuyện&lt;/span&gt; &lt;span style="color: #45818e;"&gt;thứ&lt;/span&gt; &lt;span style="color: #7f6000;"&gt;nhất &lt;/span&gt;:&amp;nbsp;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Bích Thỏa là con thứ 2 trong một gia đình trung lưu ở thành phố NhaTrang. Bố mẹ nàng sáng bán phở tối bán vịt lộn cũng nuôi được 2 chị đầu đi Anh đi Mỹ, nàng con út. Nguyên nhân của sự ra đời có lẽ là do tham vọng "quá tam ba bận" cố một thằng con trai cho vui cửa vui nhà. Tiếc là sự không thành, tinh trùng chẳng bao giờ chọn trứng cũng như những thằng bần hèn chẳng bao giờ có nổi một options.&lt;br /&gt;Hết cấp 3 Bích Thỏa bỏ mặc bạn bè cùng trang lứa vào SG du học. Với bản tình khù khờ bần nông cuộc sống của Bích Thỏa bỗng sang bìa mới khi gặp Tòn. Ngày quen a Tòn từ chuyến tàu chợ của những người nuôi tham vọng làm giàu, đời Thỏa trôi chảy như thác nguồn mùa lũ. Tòn tính khí điềm đạm ôn hòa, là con út trong một gia đình danh giá sống ở mạn ngoại ô khu ổ chuột HàNội. Từ ngày có Tòn những chuyện cỏn con như giặt quần áo, bao gồm đồ lót tí tẻo cho đến việc cầm xe máy ăn qua ngày, chờ tiền bố mẹ 2 bên gửi Thỏa không bao giờ phải bận tâm. Tòn có cách sống của Tòn và chỉ mình Thỏa mới cảm nhận được những điều hay ho từ đấy. Đối với Tòn nghèo khó lớn nhất là chẳng còn Thỏa trong lòng, khó khăn lớn nhất là không có Thỏa để mong. Ở bên Tòn, Thỏa thấy được cái cốt lõi của con người mình đang từng ngày hòa quyện với khí khái đàn ông của Tòn. Lẽ vì thế mà 3 năm trời chung sống, 4 lần đưa Thỏa đi phá thai Tòn hoàn toàn tự tin và thoải mái.&lt;br /&gt;10 năm sau cái ngày chung sống, Tòn có nhà mặt phố giữa trung tâm quận 1. Tiền tiêu không phải nghĩ, tình chán chê mê mải không phải giấu diếm. Tòn hòa mình vào sự giàu sang của một bậc trưởng giả, sống không e ngại trước mỗi hiểm nguy. Ít ra loại tri thức cách mạng đểu như Tòn ngoài tiền ra còn có rất nhiều tiền. Mà sự đời buồn cười, cái gì không mua được bằng tiền thì sẽ mua được bằng rất nhiều tiền. Tòn thỏa thê lắm.&lt;br /&gt;Ngày tình cờ Tòn lái xe tung vào dải phân cách đường, có cô lao công đang quét đêm may nhìn thấy gọi cấp cứu đưa vào viện. Đầu Tòn sứt một mảng nhìn thấy cả óc, bác sĩ phân trần không biết nên lấy thịt ở đâu đắp vào. Từng mảng sọ cứ rơi rụng dần. Chỉ đến khi từng miếng óc chảy ra ngoài, mọi người mới hoảng hốt vì màu của não &lt;b&gt;không phải trắng mà là xanh&lt;/b&gt;, mùi của não &lt;b&gt;không phải tanh mà là thối&lt;/b&gt;. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: x-small;"&gt;&lt;i&gt;-1- Bích : xanh&amp;nbsp;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: x-small;"&gt;&lt;i&gt;-2- Thỏa : tiếng Trung Hoa, theo bộ Tam Tự là bốc mùi thối&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: x-small;"&gt;&lt;i&gt;Chắc các bạn đọc đến đây mới hiểu.&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="font-family: Verdana,sans-serif; text-align: right;"&gt;&lt;span style="font-size: x-small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: #e06666;"&gt;Chuyện&lt;/span&gt; &lt;span style="color: #45818e;"&gt;thứ&lt;/span&gt; &lt;span style="color: #7f6000;"&gt;hai &lt;/span&gt;: &lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Toàn nói : Địt mẹ ! Đàn bà nó bạc lắm. Nó làm mình si mê mong chờ, khao khát hy vọng để rồi cuối cùng không có gì cả, ngoài việc mong mỏi chờ đợi cho đến khi nhắm mắt xuôi tay. Đàn bà nói dối không chớp mắt. Đừng bao giờ đặt lòng tin vào đấy. Chúng tàn bạo trong chính sự ngây thơ trong trắng của chúng. Chúng gây ra bao nỗi đau và sự hiềm khích giữa các cuộc đời, con người và thậm chí là cả những thế hệ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Toàn nói : Như những gì đã xảy ra và mất mát dần dần trong một tháng nay, tất cả đều do đàn bà. Chúng vốn dĩ được tạo hóa sinh ra để làm hao mòn của cải vật chất, để biến những đau thương thành tan tóc và qui chuẩn những thứ dốt nát thành sự ngu ngơ bần cùng bất đắc dĩ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nửa đêm Toàn nói : Nhưng thực ra có đàn bà, tuyệt lắm. Chúng đáng được bản thân hy sinh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="font-family: Verdana,sans-serif; text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-size: x-small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: #e06666;"&gt;Chuyện&lt;/span&gt; &lt;span style="color: #45818e;"&gt;cuối&lt;/span&gt;&lt;span style="color: #7f6000;"&gt; &lt;/span&gt;: &lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Anh đã không làm được gì tử tế trong những ngày qua. Ngày tháng 10 bỗng dài và trở nên cô độc đến tận cùng. Như những gì đã xảy ra tháng trước và lấn lướt sang tháng này, anh thấy mình thật đáng trách vô cùng. Anh thật đã nhận quá nhiều lời thỉnh cầu từ phía người khác, và cũng không dưới một lần anh bị góp ý về thái độ và thịnh tình của mình. Thật mà nhìn nhận, thì nó chỉ có thể chính xác như cách người ta vẫn tả về sự đồ tể.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đầu tháng, anh phá bĩnh với khoảng vài trăm dòng lệnh, để trong phút chốc mọi thứ như bị xóa và trở về khởi điểm. Với những chỉ trích không kém phần mu muội và nhạt nhòa. Buộc lòng buông tay khỏi các dự định và hy vọng, thay vào đó là là một cột mốc pending đáng xấu hổ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giữa tháng, những tiếng kêu cứ dai dẳng không dừng. Tiếng kêu trong đêm bao giờ cũng là tiếng kêu của dục vọng và sự ham muốn. Ở một góc độ nào đấy anh thấy mình như đang điên, nửa muốn nửa không với tình yêu không thể có được. Là giấc mơ tan vỡ như những mảnh trời bị chém vụn, rơi xuống, vẫn không thôi ấm nóng. Nhưng anh không hiểu, thật ra bằng cách nào người bước vào được cuộc sống này. Người này thật ấm áp. Anh nghĩ vậy, anh hi vọng một phần trong ký ức rộng lớn của mình sẽ được người này xóa  đi. Những cái tên cũng như phần dang dở của những giấc mơ sẽ bị đốt cháy như cách người quặt quẹo ngấu nghiến những điếu thuốc anh mua đang hút dở.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-5033700852654740132?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/5033700852654740132/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/10/nghe-toi-ke-nay.html#comment-form' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/5033700852654740132'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/5033700852654740132'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/10/nghe-toi-ke-nay.html' title='Nghe tôi kể này'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-LZ2fLZzmNf0/Tp2S1Z3QmuI/AAAAAAAAAsY/oeRN-gK52hY/s72-c/tumblr_lqj2iafxUV1qh19cso1_500.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-6805626394771454635</id><published>2011-10-14T20:16:00.001+07:00</published><updated>2011-10-14T20:17:01.804+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Mình'/><title type='text'>sai lầm</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-2Cx1lRzr64U/Tpg2HQIVl2I/AAAAAAAAAsQ/4A93lAg9R0E/s1600/tumblr_lp937iSGl51qd0dyw.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="420" src="http://4.bp.blogspot.com/-2Cx1lRzr64U/Tpg2HQIVl2I/AAAAAAAAAsQ/4A93lAg9R0E/s640/tumblr_lp937iSGl51qd0dyw.jpg" width="620" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Verdana,sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Verdana,sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Verdana,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: x-small;"&gt;Sai lầm nối tiếp sai lầm rồi&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Verdana,sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Verdana,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: x-large;"&gt;Toàn &lt;span style="font-size: large;"&gt;ơi ơi ơi ơi&lt;/span&gt; &lt;span style="font-size: small;"&gt;ơ ơ ơ ơ ơ&lt;/span&gt; ..&lt;span style="font-size: x-small;"&gt; i...i.....ii&lt;/span&gt; ...&lt;span style="font-size: xx-small;"&gt; .ii....i i.i.i.ii. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-6805626394771454635?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/6805626394771454635/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/10/sai-lam-noi-tiep-sai-lam-roi-toan-oi-oi.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/6805626394771454635'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/6805626394771454635'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/10/sai-lam-noi-tiep-sai-lam-roi-toan-oi-oi.html' title='sai lầm'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-2Cx1lRzr64U/Tpg2HQIVl2I/AAAAAAAAAsQ/4A93lAg9R0E/s72-c/tumblr_lp937iSGl51qd0dyw.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-3194280735136068361</id><published>2011-10-12T21:42:00.001+07:00</published><updated>2011-10-12T21:44:43.359+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Mình'/><title type='text'>Nỗi buồn thanh xuân</title><content type='html'>Sau những gì xảy ra, tôi nghĩ tôi nên câm đi, bớt nói đi bớt diễn trò đi thì hay hơn với việc tiếp tục chạy xô những cuộc chơi phù phiếm. Ít ra là trong lúc này khi đang viết những dòng này bản thân tôi đang không ngừng nhiếc móc và thấy tiếc nuối cho các bộ phân trí óc chân tay và trái tim của mình đang phải gồng mình lên cho những xa xỉ mà bản thân cùng men rượu đang hao tốn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-aYx7F9884n8/TpWnR2Q-ZXI/AAAAAAAAArk/fMq-LRfkJIg/s1600/tumblr_lp9omt0xQa1qzgdj4.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="400" src="http://4.bp.blogspot.com/-aYx7F9884n8/TpWnR2Q-ZXI/AAAAAAAAArk/fMq-LRfkJIg/s400/tumblr_lp9omt0xQa1qzgdj4.jpg" width="300" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;i&gt;Như lồn &amp;nbsp; &lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-3194280735136068361?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/3194280735136068361/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/10/noi-buon-thanh-xuan.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/3194280735136068361'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/3194280735136068361'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/10/noi-buon-thanh-xuan.html' title='Nỗi buồn thanh xuân'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-aYx7F9884n8/TpWnR2Q-ZXI/AAAAAAAAArk/fMq-LRfkJIg/s72-c/tumblr_lp9omt0xQa1qzgdj4.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-1635109741376611631</id><published>2011-09-26T21:12:00.001+07:00</published><updated>2011-09-27T10:53:39.464+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Gia Đình'/><title type='text'>Có thế thôi cũng buồn</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-3jGV8oEn6Rc/ToCG4ULga4I/AAAAAAAAAqg/U_k2jiu03Pk/s1600/tumblr_lp9rcmdyqN1qalybzo1_500.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="297" src="http://2.bp.blogspot.com/-3jGV8oEn6Rc/ToCG4ULga4I/AAAAAAAAAqg/U_k2jiu03Pk/s400/tumblr_lp9rcmdyqN1qalybzo1_500.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;3 năm trước tôi loay hoay đi tìm công danh sự nghiệp, ruồng bỏ những ái tình êm ái như những điều không thể bị đánh đổ, để rồi 3 năm sau tôi vất vả vớt vát những kí ức đổ nát u tàn.&lt;br /&gt;Như cái cách cô ấy đến rồi đi, trống trải hoang vu như màu mắt mỗi khi nhìn nhau. Ít nhất trong tháng này là 19 lần tôi giả sử sau này gặp nhau ngoài phố nếu may mắn cô ấy sẽ chạy đến cấu xé chửi mắng "này tôi ghét anh lắm, ghét anh cay đắng, vì anh tôi đã khổ sở biết bao nhiêu". Đó quả thật là may mắn, may mắn vì những nỗi đau này những kí ức này chưa một lần ủ dột, may mắn vì những hoài niệm của một thuở yêu ghét chưa một lần phai nhạt, may mắn vì vẫn còn đau vì nhau. Nhưng giả sử nếu không may, cả hai nhìn nhau ném nhẹ vào nhau những cái nhìn dửng dưng không chút ngại ngần. Vậy tức là trái ngược với yêu là dửng dưng là lạnh nhạt chứ không phải là ghét.&lt;br /&gt;Một số ít trong cty tôi không phải là người bản xứ, họ từ nga đức hoặc nhật đến đây công tác và coi đây như quê hương thứ hai của mình. Khác với cái vẻ ngoài thoát tục như hàng trăm người, họ nuôi nấng một hình hài hoàn hảo, từ nhiều góc độ nhìn nhận thật tâm họ xinh và lộng lẫy dư thừa. Nhưng đằng sau cái cái vỏ bọc đẹp đẽ ấy là những tâm hồn bí bách, mong muốn có một sự giải thoát triệt để. Họ ngại ngùng về ngôn ngữ giao tiếp, họ chôn chặt kiến thức trong việc né tránh những xung đột, họ tẩn mẩn tính toán những công thức vô chừng. Rồi tôi nghĩ về những con người sống xa xứ, có biết đâu đằng sau những hào quang, những kiểu dáng những kiến thức tứ xứ là một mảnh hồn cô kiệt thèm khát một lần được rũ bỏ sự bức bối từ sâu bên trong thâm tâm mình.&lt;br /&gt;Và như thế những lần đóng vai người xa xứ khi ngồi uống bia ở những quán bar lụp xụp tại những con đường xa xôi ngoại ô thành phố tôi chợt nhận ra : Hoá ra, trong đời này, người hiểu mình nhất chỉ là mình thôi. Ngày xưa, nếu những giá trị tiền bạc vật chất là thứ muôn ngàn lần xa xỉ, thì bây giờ nó trở thành một nỗi tự tại hiển nhiên và đôi khi trở thành bé nhỏ với tình thương, mối quan tâm động viên hay chỉ là một cái ánh nhìn tha thiết để biết rằng tình yêu vẫn đang sống.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Tháng này có ít nhất 2 lần tôi hôn cô ấy giữa đường, trên giường và trong hầm tối. Bỏ qua cái mặc cảm tội lỗi về sự phản bội về những điều giáo huấn được nuôi nấng tồn tại suốt ngần ấy năm trời, tôi thỏa mãn và sung sướng khi thấy người mình yêu cũng  đang thỏa mãn. Cô có thể điên cuồng hôn tôi, nhưng trong lòng vẫn bị ám ảnh bởi rất nhiều tình cảm khác – tình thương, lòng hiếu thảo và tính trách nhiệm. Cô bị giằng xé bới hàng ngàn mối quan tâm chồng chéo, và tôi là một trong những nguyên nhân làm cho cô đau đầu như vậy. Không dưới 1 lần, cô nói hối hận vì đã yêu tôi. Nhưng sau đó, những nụ hôn và mùi tóc của cô ấy vẫn khiến tôi và cô không cách xa nhau nổi. Tôi yêu cô ấy, rất nhiều, và ngày càng nhiều hơn.&lt;/i&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-1635109741376611631?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/1635109741376611631/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/09/co-thoi-cung-buon.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/1635109741376611631'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/1635109741376611631'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/09/co-thoi-cung-buon.html' title='Có thế thôi cũng buồn'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-3jGV8oEn6Rc/ToCG4ULga4I/AAAAAAAAAqg/U_k2jiu03Pk/s72-c/tumblr_lp9rcmdyqN1qalybzo1_500.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-2725084058903023599</id><published>2011-09-20T21:04:00.000+07:00</published><updated>2011-09-20T21:04:44.400+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho IT'/><title type='text'>Lương tháng cho người kĩ thuật</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-9As1lWSwxho/TnicBlG8USI/AAAAAAAAAqE/uY7bHYfrynA/s1600/tumblr_looqd3O5nA1qjtvg7o1_500.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="267" src="http://1.bp.blogspot.com/-9As1lWSwxho/TnicBlG8USI/AAAAAAAAAqE/uY7bHYfrynA/s400/tumblr_looqd3O5nA1qjtvg7o1_500.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;2 tháng trở lại đây, tôi nghĩ nhiều về những giá trị lương bổng mình đã và đang được nhận. Không hẳn là sự thoải mái, duy có lẽ vì 1 điều tôi nghĩ mình nên viết ra đây, nếu ai đó vô tình đọc được thì cũng nên coi nó như một nhận xét, một cảm giác vô tội từ trái tim thiếu lí trí chứ đừng theo đó để học hỏi hay cổ xúy thêm ý tứ chủ đạo vốn có.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Như mọi điều tôi vẫn thường nghĩ, nếu làm kĩ thuật suốt từ khi ra trường đến lúc nghỉ hưu, khi đã được ai đó hoặc may mắn hơn là tất thảy mọi người công nhận như một "chuyên gia" thì chưa chắc thời điểm đó bản thân đã có thể lo được cho mình và những người thương xung quanh. Vậy nên tôi luôn miệng phát động phong trào yêu kĩ thuật, đưa kĩ thuật vào đời sống công việc nhưng không bao giờ coi kĩ thuật là con đường nuôi thân duy nhất của mình. Giống như ở cty cũ 1 chị gái thân thương đã từng nói "Kĩ thuật dễ lắm, ai làm mà chẳng được". Đó có lẽ là suy nghĩ đẩy tôi chấp nhận rời bỏ những đam mê vội vã của mình, rời bỏ những vùi dập vì kĩ thuật mang lại để tiếp cận một khía cạnh mới, chấp nhận sự nhấn nhá từ một môi trường mới, mà ở đó kĩ thuật không phải là cán cân duy nhất để đong đếm năng lực bản thân.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở tuôi của tôi, tôi biết vẫn rất nhiều bạn cảm thấy khó khăn và mông lung trước chặng đường kế tiếp của tương lai, thấy yếu hèn trước sự vững vàng chững chạc của những người đồng tuổi, hoặc thậm chí là tủi thân so bì. Xong, thật ra mà nói sự thành công của con người ta không tính bằng năm kinh nghiệm có được, mà sẽ tính bằng năm kinh nghiệm tỉ lệ nghịch với số lương nhận được. Rõ ràng hơn tức là có thể ít kinh nghiệm nhưng vẫn nhiều tiền. Trường hợp của tôi rơi vào điều rõ ràng ở trên. Khi đi phỏng vấn xin việc cho đến thời điểm hiện tại là 2 nơi cả VN lẫn nước ngoài tôi đều đưa ra một mức lương cao hơn so với giá trị của mình nhận được. Nhưng điều đó không có nghĩa rằng tôi sẽ không xứng đáng với đồng lương đó. Tôi nghĩ rằng cho dù ở đâu, làm bất cứ công việc gì đi nữa bản thân phải luôn cảm thấy vui vẻ và thoải mái với mức lương của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu vô tình tôi nhận được một mức lương cao hơn rất nhiều so với khả năng của mình tôi sẽ không từ chối nó (tất nhiên) nhưng chắc chắn tôi sẽ không tiêu dùng nó cho hết những nhu cầu thường nhật của bản thân mà ít ra 1/3 trong đấy nó phải được sử dụng cho mục đích trau dồi kiến thức cho đến khi bản thân đủ kinh nghiệm lẫn sự trưởng thành để nhận nó. Ai đó đang nghĩ rằng tiền cao thì trách nhiệm cao, đang tự đặt áp lực cho bản thân thì xin hãy quên nó đi. Vì hãy tin rằng cho dù bạn lương thấp nhưng vẫn gặp những trách nhiệm hoặc thậm chí hơn cả những áp lực nặng nề. Như vậy theo bạn, sẽ chọn lương ít mà nặng nề hay lương cao mà áp lực ? &lt;br /&gt;Tôi nghĩ rằng sự tử tế và trí thông minh của con người là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Và tất nhiên việc làm người tử tế sẽ khó hơn rất nhiều so với việc trở thành một nữ/nam thông minh. Thế nên cũng đừng mong sự tử tế sẽ có mặt ở khắp nơi mà thay vào đó hãy chuẩn bị tinh thần với những điều thông minh từ mọi phía sẽ phải đương đầu. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chị tôi rất thương tôi, luôn chấp nhận mọi kết quả cũng như sự cố gắng của tôi. Khi chị để tôi đi làm, tôi biết chị muốn tôi trở thành một người tử tế chứ không phải là một kẻ thật thông minh. Thứ mà rất lâu sau này tôi mới thấy được từ chị đó là năng khiếu và lựa chọn là hai điều hoàn toàn khác nhau. Thông minh chính là năng khiếu và sống tử tế chính là một sự lựa chọn. Năng khiếu nói cho cùng là bẩm sinh. Lựa chọn là việc do mình chủ động, có thể rất khó khăn. Nếu không thận trọng, một lúc nào đó bản thân có thể tự huyễn hoặc với năng khiếu của mình và lựa chọn sai lầm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những việc tôi làm, tôi nghĩ ai cũng có thể làm được. Vì tôi nghĩ không ai thiếu năng khiếu hay hao hụt trí thông minh sau những năm sống và đúc kết, tuy nhiên cái cách sống tử tế thì tôi nghĩ không phải ai cũng có được. Giữa việc có, không có và có thể sẽ có. nó hoàn toàn khác xa nhau. Nhất là khi bản thân lúc nào cũng vương vấn về những hối tiếc thông minh và bỏ qua những điều tử tế mình mong muốn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-NcToàn-&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-2725084058903023599?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/2725084058903023599/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/09/luong-thang-cho-nguoi-ki-thuat.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/2725084058903023599'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/2725084058903023599'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/09/luong-thang-cho-nguoi-ki-thuat.html' title='Lương tháng cho người kĩ thuật'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-9As1lWSwxho/TnicBlG8USI/AAAAAAAAAqE/uY7bHYfrynA/s72-c/tumblr_looqd3O5nA1qjtvg7o1_500.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-3835359162035537287</id><published>2011-09-17T09:58:00.000+07:00</published><updated>2011-09-17T09:58:45.030+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Mình'/><title type='text'>Sinh dữ tử lành</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://www.tumblr.com/photo/1280/10286491973/1/tumblr_lr26lgqJ891qmpptk" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="430" src="http://www.tumblr.com/photo/1280/10286491973/1/tumblr_lr26lgqJ891qmpptk" width="646" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Ở môi trường sản xuất. khi mà mọi sự hỗ trợ tất thảy chỉ là một phần phụ hoạ trong tính trôi chảy, làm tôi nảy sinh tính vẽ. Những ngày đầu làm việc, tôi mất nhiều thời gian định thần khi thấy những con người khiếm khuyết bị bóc lột. Thật ra ở một khía cạnh thực tế hơn đó là sự phân cấp công bằng giữa tầng lớp lành lặn tri thức và bần nông dị tật. Phải rồi, tôi sai bởi những xuất phát từ tình thương bao giờ cũng mù quáng hơn so với ý trí thực dụng. Tôi hỏi sếp tôi về những mảnh đời trông chờ vào đồng lương ít ỏi cuả cty, từ đấy so sánh chúng với những điều lố lăng của đấng nằm trên. Và không biết khi nào tôi nung nấu ý định một ngày thổi tung tất cả, để không còn sự phân cấp, không còn cao cấp và thấp hèn, không còn ung dung hưởng thụ hay cặm cuị đêm ngáy&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tính vẽ cuả tôi là cây kiếm để găm sâu vào mọi nỗi đau đang lở loét trên hình hài mỗi con người. Như trong một cuộc đi săn, khi con thú trúng đạn càng vùng vẫy, càng muốn trốn thoát thì người thợ săn lại càng hăng máu và hứng thú hơn với cuộc đi săn cuả mình. Con thú đã bị thương có cố gắng đến mấy cũng chỉ là để kéo dài hơn những khoảnh khắc giả tạo, để khi kiệt sức mọi giác quan bỗng trở nên câm nín. Tôi dần dần khẳng định mình, đội lốt mình bằng vô số hình hài để tiếp cận để khoét sâu vào những sơ hở mới. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thật ra tôi không định viết về chuyện công sở, những thứ đấy thì có cái quái gì đáng lưu tâm để mà viết. Ít ra ngay tại thời điểm này, khoảnh khắc này tôi có cơ số chuyện phải che giấu và thêm thắt hơn vào những mối quan hệ. Không phải như những gì họ nghĩ, tôi không đủ để gọi là thành công cho việc tự làm hư mình. Tôi cũng không đủ tầm nhìn dài rộng cho những suy nghĩ về mục tiêu thành đạt cuả 5 năm hay 10 năm. Đêm khuya tôi mơ thấy mình lại bị cá mập rỉa xác, thịt vữa ra từng mảng, các bắp non cuồn cuộn bị những chiếc răng sắc nhọn xâu xé dần. chỉ duy nhất có mỗi cục lo âu và toan tính là bọn chúng không ăn. vậy mới biết cá mập cũng rất thông minh chứ không phải loài ăn tạp. thế xong sáng dậy tôi  mỉm cười. bởi như mọi người biết thì một kẻ giỏi che giấu và biện hộ cho những điều phi lí như tôi không thiếu lí do để tin rằng nó là điều lành. sinh dữ tử lành mà&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-3835359162035537287?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/3835359162035537287/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/09/sinh-du-tu-lanh.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/3835359162035537287'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/3835359162035537287'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/09/sinh-du-tu-lanh.html' title='Sinh dữ tử lành'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-5763761349774709976</id><published>2011-09-10T07:44:00.000+07:00</published><updated>2011-09-10T07:44:29.477+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Mình'/><title type='text'>IF you</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-UjsEb2FMqOs/Tmqy20H2SHI/AAAAAAAAApo/4F1b0eEP8Jc/s1600/tumblr_lnbk8njVIN1qzfl2o.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="265" src="http://4.bp.blogspot.com/-UjsEb2FMqOs/Tmqy20H2SHI/AAAAAAAAApo/4F1b0eEP8Jc/s400/tumblr_lnbk8njVIN1qzfl2o.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;If you fall I’ll catch, if you love I’ll love, &lt;br /&gt;and so it goes, my dear, don’t be scared, you’ll be safe,&lt;br /&gt;this I swear. If you only love me back&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-5763761349774709976?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/5763761349774709976/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/09/if-you.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/5763761349774709976'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/5763761349774709976'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/09/if-you.html' title='IF you'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-UjsEb2FMqOs/Tmqy20H2SHI/AAAAAAAAApo/4F1b0eEP8Jc/s72-c/tumblr_lnbk8njVIN1qzfl2o.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-318177685936366534</id><published>2011-09-02T23:31:00.000+07:00</published><updated>2011-09-02T23:31:18.910+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Mình'/><title type='text'>Bao nhiêu thì đủ ?</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-TafWwPqIF4E/TmEDN6fY_FI/AAAAAAAAApc/Uz0suHuWLio/s1600/tumblr_lprsvklcEB1qa19byo1_500.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="266" src="http://4.bp.blogspot.com/-TafWwPqIF4E/TmEDN6fY_FI/AAAAAAAAApc/Uz0suHuWLio/s400/tumblr_lprsvklcEB1qa19byo1_500.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi nhìn theo những đầu mẩu thuốc - cả cũ lẫn mới - rơi lọt thỏm vào nhau trong thùng rác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nghĩ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở một khía cạnh nào đấy, tôi có cảm giác rõ rệt về sự tự đầu độc chính mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tàn thuốc phủ đen bề mặt đầy những giấy lộn và thức ăn thừa, túi bóng, bã chè…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cảm giác buồn nôn dâng lên tận cuống họng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có những thứ dù bản thân biết rõ là không tốt nhưng vẫn không thể nào từ bỏ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ai cũng vậy thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng có những điều dù đã vô cùng chán ghét nhưng vẫn cứ bám vào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bởi con người là giống loài yếu đuối.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi không phải con người hay vin vào triết lý.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng cũng biết tự dặn mình không được sống quá tầm thường.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-318177685936366534?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/318177685936366534/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/09/bao-nhieu-thi-u.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/318177685936366534'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/318177685936366534'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/09/bao-nhieu-thi-u.html' title='Bao nhiêu thì đủ ?'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-TafWwPqIF4E/TmEDN6fY_FI/AAAAAAAAApc/Uz0suHuWLio/s72-c/tumblr_lprsvklcEB1qa19byo1_500.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-5961425050837465543</id><published>2011-08-28T00:34:00.002+07:00</published><updated>2011-08-28T22:10:23.154+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Mình'/><title type='text'>Em cám ơn</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-ylOUB0GX9mo/TlpaOV6xXUI/AAAAAAAAApY/14FA3rL0U-w/s1600/tumblr_lngmzxSOF31qb15zco1_500.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="245" src="http://3.bp.blogspot.com/-ylOUB0GX9mo/TlpaOV6xXUI/AAAAAAAAApY/14FA3rL0U-w/s400/tumblr_lngmzxSOF31qb15zco1_500.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;blockquote&gt;em cám ơn anh vì đã chia tay em, khi không còn anh nữa, em mới nhận ra   được giá trị đích thực của em. Bây giờ em có việc làm tốt, có bạn bè   tốt, có nhiều may mắn đến với em. Khi ở bên anh, em chẳng có gì tốt đẹp   cả&lt;/blockquote&gt;&lt;br /&gt;Tôi nằm mơ, khi tỉnh dậy nhớ lại từng câu từng chữ thấy sợ hãi và ám ảnh cho những mối tình cho những cuộc tình dài lâu. Như những gì đã xảy ra, khi yêu mọi điều đều có thể thành hiện thực, chỉ có một điều không thể là một trong hai sẽ chẳng bao giờ can đảm để theo tình yêu của mình cho &lt;i&gt;đến hết đời&lt;/i&gt;. &lt;br /&gt;. &lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-5961425050837465543?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/5961425050837465543/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/08/forever.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/5961425050837465543'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/5961425050837465543'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/08/forever.html' title='Em cám ơn'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-ylOUB0GX9mo/TlpaOV6xXUI/AAAAAAAAApY/14FA3rL0U-w/s72-c/tumblr_lngmzxSOF31qb15zco1_500.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-3686363901386444195</id><published>2011-08-20T11:17:00.000+07:00</published><updated>2011-08-20T11:17:16.239+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Mình'/><title type='text'>Khi thanh âm cũng bất lực như lời</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-uJvPM8nz0os/TkJ1Ev-0HZI/AAAAAAAAAmk/Z6HZqzpxYcU/s1600/newblad__jpg_998x1000_q85.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="400" src="http://2.bp.blogspot.com/-uJvPM8nz0os/TkJ1Ev-0HZI/AAAAAAAAAmk/Z6HZqzpxYcU/s400/newblad__jpg_998x1000_q85.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Tôi không còn muốn nghe những bài hát quen&lt;br /&gt;Hay thậm chí viết những dòng sáo rỗng&lt;br /&gt;Những ý nghĩ chênh chao như mặt sóng&lt;br /&gt;Những muộn phiền như chất độc về tim&lt;br /&gt;Tôi làm sao để quên&lt;br /&gt;Những ký ức sắc nét như được chạm bằng mũi dao mảnh&lt;br /&gt;lên ngày tháng cũ&lt;br /&gt;Kỷ niệm như mụ già đa sự&lt;br /&gt;Cứ léo nhéo bên tai tôi bất kể phút nào&lt;br /&gt;Bài hát này, chiếc áo này, đôi môi này&lt;br /&gt;Chiều mưa này, căn phòng này&lt;br /&gt;Bầu trời này&lt;br /&gt;Mặt đất này&lt;br /&gt;Nơi đâu cũng in bóng người&lt;br /&gt;Nơi đâu cũng in dáng mặt trời chiếu lung linh lên muôn ngàn tia nước&lt;br /&gt;Ảo tượng cầu vồng của tôi…&lt;br /&gt;Bão táp ư? Số phận ư? tôi chấp cả&lt;br /&gt;Tôi có thể trở thành một đại quân tử&lt;br /&gt;Hay một kẻ đớn hèn mạt hạng&lt;br /&gt;Chỉ vì yêu.&lt;br /&gt;Nhưng tôi biết bi kịch của mình: là gió chỉ thổi một chiều…&lt;br /&gt;Và tôi biết bi kịch của những tình yêu&lt;br /&gt;Là người ta không đủ yêu nhau để cùng đi đến cuối&lt;br /&gt;Giờ tôi muốn nằm yên trên núi&lt;br /&gt;Mơ về đêm sương…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Nguyễn Thiên Ngân&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-3686363901386444195?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/3686363901386444195/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/08/khi-thanh-am-cung-bat-luc-nhu-loi.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/3686363901386444195'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/3686363901386444195'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/08/khi-thanh-am-cung-bat-luc-nhu-loi.html' title='Khi thanh âm cũng bất lực như lời'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-uJvPM8nz0os/TkJ1Ev-0HZI/AAAAAAAAAmk/Z6HZqzpxYcU/s72-c/newblad__jpg_998x1000_q85.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-1848753463144923896</id><published>2011-08-15T21:52:00.008+07:00</published><updated>2012-01-01T00:14:07.774+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho IT'/><title type='text'>How to join the Clonezilla server to your Network</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://www.tumblr.com/photo/1280/15069664171/1/tumblr_lvqr3aGXUR1qc7mso" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://www.tumblr.com/photo/1280/15069664171/1/tumblr_lvqr3aGXUR1qc7mso" width="448" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Hi everybody&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;I write something about the first case i was  deployed,&amp;nbsp; when i am a newcomer of my company. At work I am solely in charge of approximately 300 computers, this has led me to become sort of an expert in cloning. I have tested many commercial packages and none come close to Clonezilla. You know it ? Yeah, i think the answer is Yes. Clonezilla has two versions: Clonezilla live, which as its name states,  runs from a live CD and Clonezilla SE (Server Edition).&amp;nbsp; In this article  I will describe how to install the SE version on the latest Ubuntu  release (10.04 Lucid Lynx) in the enviroment have already Dhcp Server.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;u&gt;&lt;i&gt;1. Configure Clonezilla Server &lt;/i&gt;&lt;/u&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;First step, i install a new server on platform Ubuntu Desktop (i386). You can choose the other platform such as Debian, CentOS, Sles v.v.. But in case, i used Ubuntu. Why i use structure i386 - i586 (32bit) which not used x86-64 (64bit) ? Simple, because my client compatible with i386 structure. There are many PC old, was using a many years ago. If your client using 64bit for works, your company is rich !&lt;br /&gt;Twenty minutes to install a Ubuntu Desktop on the new Server (4gb Ram - Hdd 500gb - Core2Duo). This very easily, so i wasn't wrote. If you need some tutorial to install, google : How to install ubuntu. Google will repply : What ! Install ubuntu also you don't know, you so stupid to become a System Admin. Hahaha. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;After success install OS, i was installed CloneZilla Server. Clonezilla SE works by providing a boo-table environment for clients  though the network.&amp;nbsp; For this purpose a DHCP server will have to be  installed. You will have to make sure that none of the computers in your  organization are set to boot from network as first boot device,  otherwise they might boot to Clonezilla instead of their own operating  system. There is a way around this:&amp;nbsp; A file can be created with all MAC  addresses of the computers to be cloned. This will prevent the server  from booting unwanted machines. However, from experience I have found  that it is easier to just boot the desired machines from network  manually and once booted into Clonezilla the cloning process can be  started from the server with the click of a button.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Open your sources list file to add the Clonezilla repository issuing the following command at your shell prompt:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;sudo gedit /etc/apt/sources.list&lt;/blockquote&gt;&lt;br /&gt;Add the following line at the bottom of the file and save it.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;deb http://drbl.sourceforge.net/drbl-core drbl stable&lt;/blockquote&gt;&lt;br /&gt;Download the GPG Key for the new clonezilla source repository by issuing the following command at your shell prompt:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;wget http://drbl.sourceforge.net/GPG-KEY-DRBL&lt;/blockquote&gt;&lt;br /&gt;Add the key with the following command:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;sudo apt-key add GPG-KEY-DRBL&lt;/blockquote&gt;&lt;br /&gt;Make sure operating system is fully updated by issuing the following command at your shell prompt:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;sudo apt-get update&lt;/blockquote&gt;&lt;br /&gt;Edit Network Interface&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;gedit /etc/network/interfaces&lt;/blockquote&gt;&lt;br /&gt;Eth0 is your main network card’s IP configuration; we are going to use this to connect to the web, etc.  eth0:0 is a “virtual” interface which we will use for Clonezilla. Just remember  to match eth0′s IP configuration with that of your local network and to make eth0:0 IP a totally different subnet from that of eth0, look at the example down below. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;#Loopback&lt;br /&gt;auto lo&lt;br /&gt;iface lo inet loopback&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;#Network Interface, this should match your network&lt;br /&gt;auto eth0&lt;br /&gt;iface eth0 inet static&lt;br /&gt;address 10.10.5.87&lt;br /&gt;netmask 255.255.255.0&lt;br /&gt;gateway 10.10.5.252&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;#Virtual Interface for Conezilla, make sure you use a "class C" IP (192.168.x.x)&lt;br /&gt;auto eth0:0&lt;br /&gt;iface eth0:0 inet static&lt;br /&gt;address 192.168.99.200&lt;br /&gt;netmask 255.255.255.0&lt;/blockquote&gt;&lt;br /&gt;Done ! and now, you can install DRBL (Clonezilla)&lt;br /&gt;To Start the configure for Clonezilla, you must a super user (root).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;/opt/drbl/sbin/drblsrv -i&lt;/blockquote&gt;The first question basically asks you if you want to install other Linux images, answer “&lt;b&gt;N&lt;/b&gt;”&lt;br /&gt;&lt;table border="2" cellspacing="-5" style="background-color: black; border-color: #000000; border-width: 2px;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt; &lt;td&gt;&lt;span style="color: yellow;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: 11px;"&gt;&lt;span style="font-family: 'courier new',courier;"&gt;Do  you want to install the network installation boot images so that you  can let the client computer install some GNU/Linux distributions  (Debian, Ubuntu, RedHat Linux, Fedora Core, Mandriva, CentOS and  OpenSuSE…) via a network connection? &amp;nbsp;!!NOTE!! This will download a lot  of files (Typically &amp;gt; 100 MB) so it might take a few minutes. If the  client computer has a hard drive that you may install GNU/Linux onto,  put a Y here. If you answer “no” here, you can run “drbl-netinstall” to  install them later.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/td&gt; &lt;/tr&gt;&lt;tr&gt; &lt;td&gt;&lt;span style="color: white;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: 11px;"&gt;&lt;span style="font-family: 'courier new',courier;"&gt;[y/N] N&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/td&gt; &lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt; &lt;/table&gt;&lt;br /&gt;Next question asks if you would like to use a serial console instead of a GUI, so choose “&lt;b&gt;N&lt;/b&gt;”&lt;br /&gt;&lt;table border="2" cellspacing="-5" style="background-color: black; border-color: #000000; border-width: 2px;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt; &lt;td&gt;&lt;span style="color: yellow;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: 11px;"&gt;&lt;span style="font-family: 'courier new',courier;"&gt;Do you want to use the serial console output on the client computer(s)?&lt;br /&gt;If you do NOT know what to pick, say “N” here, otherwise the client computer(s) may show NOTHING on the screen!&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/td&gt; &lt;/tr&gt;&lt;tr&gt; &lt;td&gt;&lt;span style="color: white;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: 11px;"&gt;&lt;span style="font-family: 'courier new',courier;"&gt;[y/N] N&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/td&gt; &lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt; &lt;/table&gt;&lt;br /&gt;Next question asks about the type architecture used in your CPU. &amp;nbsp;Since practically all of today’s PCs are i586, choose &amp;nbsp;”&lt;b&gt;1&lt;/b&gt;“.&lt;br /&gt;&lt;table border="2" cellspacing="-5" style="background-color: black; border-color: #000000; border-width: 2px;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt; &lt;td&gt;&lt;span style="color: yellow;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: 11px;"&gt;&lt;span style="font-family: 'courier new',courier;"&gt;Which CPU architecture kernel do you want to assign for the DRBL client computer(s)?&lt;br /&gt;0 -&amp;gt; i386 CPU architecture&lt;br /&gt;1 -&amp;gt; i586 CPU architecture&lt;br /&gt;2 -&amp;gt; Use the same architecture as this DRBL server&lt;br /&gt;&lt;span style="color: red;"&gt; Note! Note Note! Note! Note! Note! Note!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;NOTE!!! If the client computer(s) is not the same architecture as this  server, please pick “0″ or “1″, otherwise your client computer(s) will  NOT be able to boot.&lt;br /&gt;If you use wrong architecture type kernel, the glibc and openssl package  might use i686 or i386 while the kernel might use i686, i586, or i386,  which might be not suitable for all your computer(s).&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/td&gt; &lt;/tr&gt;&lt;tr&gt; &lt;td&gt;&lt;span style="color: white;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: 11px;"&gt;&lt;span style="font-family: 'courier new',courier;"&gt;[2] 1&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/td&gt; &lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt; &lt;/table&gt;&lt;br /&gt;Select “&lt;b&gt;N&lt;/b&gt;” in the next question. You do not want  DRBL to upgrade your operating system. Next, DRBL will begin downloading  and installing all its dependencies.&lt;br /&gt;&lt;table border="2" cellspacing="-5" style="background-color: black; border-color: #000000; border-width: 2px;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt; &lt;td&gt;&lt;span style="color: yellow;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: 11px;"&gt;&lt;span style="font-family: 'courier new',courier;"&gt;Do you want to upgrade the operating system?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/td&gt; &lt;/tr&gt;&lt;tr&gt; &lt;td&gt;&lt;span style="color: white;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: 11px;"&gt;&lt;span style="font-family: 'courier new',courier;"&gt;[y/N] N&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/td&gt; &lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt; &lt;/table&gt;&lt;br /&gt;After DRBL finishes downloading and installing all its dependencies,  we are done installing DRBL. Next we will be configuring Clonezilla.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;/opt/drbl/sbin/drblpush -i&lt;/blockquote&gt;&lt;br /&gt;You can ignore some configuration in first step, so there are some configure you must attention &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Not to collect mac addresses we will choose “N”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;The Layout for your DRBL environment:&lt;br /&gt;******************************************************&lt;br /&gt;NIC      NIC IP             Clients&lt;br /&gt;+———————————————————————————+&lt;br /&gt;|        DRBL SERVER        |&lt;br /&gt;|                           |&lt;br /&gt;| +– [eth0]   10.10.5.87     +- to WAN&lt;br /&gt;|                           |&lt;br /&gt;| +– [eth0:0] 192.168.99.200 +-  to clients group 0:0 [12 clients,   IPs 192.168.99.1 - 12]&lt;br /&gt;|                           |&lt;br /&gt;+———————————————————————————+&lt;br /&gt;******************************************************&lt;br /&gt;Total clients: 12&lt;br /&gt;******************************************************&lt;/blockquote&gt;&lt;br /&gt;Clonezilla will then ask you if you want to have the option of booting computer to Linux using the network, we are just setting the server for cloning so choose option “2“.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Choose Clonezilla box mode, option “1“. This way the whole cloning operation will be lighter on the server.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Okie every was ready. You can start the DRBL from console &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;/opt/drbl/sbin/dcs&lt;/blockquote&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;u&gt;2 Configure the DHCP Server to integrate DRBL server&lt;/u&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;My network have already a DHCP, Clonezilla comes with its own dhcp server as part of the standard configuration. As with most organisations we already run a dhcp server. The best solution for our particular setup was to allow both the clonezilla server dhcp service and our dhcp service to run side-by-side, but configure the clonezilla dhcp so that it only gives addresses to PXE clients. So point the Boot File Name of my DHCP is Pxelinux.0 and Boot File Server is 10.10.5.87&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;On my file configure DHCP on DHCP i was add some line&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;class "DRBL-Client" {&lt;br /&gt;match if&lt;br /&gt;(substring(option vendor-class-identifier, 0, 9) = "PXEClient") or&lt;br /&gt;(substring(option vendor-class-identifier, 0, 9) = "Etherboot") or&lt;br /&gt;(substring(option vendor-class-identifier, 0, 10) = "DRBLClient");&lt;br /&gt;}&lt;/blockquote&gt;&lt;br /&gt;and &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;subnet x.x.x.x netmask 255.255.255.0 {&lt;br /&gt;option netbios-name-servers x.x.x.x , x.x.x.x;&lt;br /&gt;option domain-name "my.domain";&lt;br /&gt;option domain-name-servers x.x.x.x;&lt;br /&gt;pool {&lt;br /&gt;range x.x.x.x x.x.x.x;&lt;br /&gt;deny members of "DRBL-Client";&lt;/blockquote&gt;&lt;br /&gt;On my file configure DHCP server of Clonezilla, i was add these line&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;class "DRBL-Client" {&lt;br /&gt;match if&lt;br /&gt;(substring(option vendor-class-identifier, 0, 9) = "PXEClient") or&lt;br /&gt;(substring(option vendor-class-identifier, 0, 9) = "Etherboot") or&lt;br /&gt;(substring(option vendor-class-identifier, 0, 10) = "DRBLClient");&lt;br /&gt;}&lt;/blockquote&gt;&lt;br /&gt;Done ! I was restart the DHCP server &amp;amp; Clone zilla to applied the new configuration.&lt;br /&gt;And it 's okie for me for my destination i was plan.&lt;br /&gt;----&lt;br /&gt;Some configure&amp;nbsp; i was &lt;span class="short_text" id="result_box" lang="en"&gt;&lt;span class="hps"&gt;accumulation to integrate &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;Dhcp Server and Clonezilla. I don't think it will work immediate with your network topology. But, do you see a quick comment at the bottom ? Yes ! Feel free to contact with me. I think it possible for me and for you.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thanks all.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-1848753463144923896?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/1848753463144923896/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/08/how-to-join-clonezilla-server-to-your.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/1848753463144923896'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/1848753463144923896'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/08/how-to-join-clonezilla-server-to-your.html' title='How to join the Clonezilla server to your Network'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-1529683958237382059</id><published>2011-08-09T21:12:00.005+07:00</published><updated>2011-08-13T11:04:53.727+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Mình'/><title type='text'>Anh đang nhìn thời gian trôi</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span class="st"&gt;&lt;i&gt;Đêm đêm đôi mi mong giấc ngủ&lt;/i&gt; mời &lt;i&gt;không đến&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-RlEY4TDg3BY/TiwLi1Q4ZJI/AAAAAAAAAhY/SONiYQ1ZPjs/s1600/tumblr_loav7eoQKk1qdmq2x.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="398" src="http://3.bp.blogspot.com/-RlEY4TDg3BY/TiwLi1Q4ZJI/AAAAAAAAAhY/SONiYQ1ZPjs/s400/tumblr_loav7eoQKk1qdmq2x.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Độ vài năm về trước, cứ mỗi sáng ngủ dậy tôi lại trốn nhà đi làm tí cà fê đầu ngõ. Cái thói quen cà fê thuốc lá cũng từ đấy mà khởi sự. Ở Sài Gòn, tôi qui kết được 2 dạng cà fê. Một là cà fê nói và hai là cà fê im. Cà fê nói khác cà fê im ở chỗ nói thì nghe đủ thứ chuyện, không chỉ chuyện của mình mà còn là chuyện của làng của nước. Im chỉ đơn giản là không nói, không có bất kì một ngôn từ nào được thoát ra để giữ cho khoảng khắc yên tĩnh được trọn vẹn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuyện nghe được thì nhiều, nhưng chuyện cần nhớ thì không đáng là bao nhiêu. Những câu nói hay khi cà fê nói, những câu châm ngôn hoặc sự biến tướng trong mỗi chỉ trích của cà fê im tôi đều cẩn thận lưu lại. Thật ra những câu chuyện khi có cà fê luôn chân thật và màu sắc hơn là khi bị kí ức của bản thân kéo về. Dần già khi đã nghĩ đi nghĩ lại nhiều về những mẩu vụn vặt đó tôi lại thấy tính duy lí hay sự xác thực nó có ít nhiều thật phai mờ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng tôi ngồi cạnh nhau quanh những cốc cà fê, mồm tán cùng một chuyện vui trong khi mỗi  cái  đầu lại chạy theo đủ những câu chuyện buồn; lấy tiếng cười khoả lấp  đi  giọt nước mắt hay những tiếng ố á vì sốc và  hụt hẫng; nhếch mép để  làm  méo mó khó nhận ra những muộn phiền chán chường lộ rõ trên khuôn  mặt&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những ngày cà fê dài liên tu bất tận, mỗi người trong chúng tôi khi vẫn còn nhiều thời gian để tiếp tục cuộc sống rảnh rỗi đều cố tìm kiếm một lí do gì đó để bận, nhưng thật không may khi điều đó dần trở thành một thứ xa xỉ. Có đôi khi tôi cảm thấy mình không cô đơn, mình còn được an ủi phần nào khi cà fê nói vẫn còn người nói để mà nghe, và khi cà phê im vẫn còn đủ tỉnh táo để hình dung những triết lí ảo tưởng. Ít ra những trạng thái đấy sau này cũng giảm dần, thay thế nó là những thứ đáng để ham muốn hơn. Nhưng chung qui khi ta buồn cà fê im và cà fê nói vẫn là liều thuốc tích cực chữa trị cho tâm hôn &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuyện hết rồi, dạo này ngôn từ cạn kiệt. Nói tiếng việt còn không sõi nói gì đến viết. Nhờ&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-1529683958237382059?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/1529683958237382059/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/08/anh-ang-nhin-thoi-gian-troi.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/1529683958237382059'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/1529683958237382059'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/08/anh-ang-nhin-thoi-gian-troi.html' title='Anh đang nhìn thời gian trôi'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-RlEY4TDg3BY/TiwLi1Q4ZJI/AAAAAAAAAhY/SONiYQ1ZPjs/s72-c/tumblr_loav7eoQKk1qdmq2x.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-1060251768143202070</id><published>2011-08-07T16:16:00.000+07:00</published><updated>2011-08-07T16:16:59.912+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho IT'/><title type='text'>Nếu ai đó nghĩ mình giỏi</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-ELHB5-NRy-k/Tj5Xw5DKJaI/AAAAAAAAAko/1txfF4NPIys/s1600/when%2BI%2Bwas%2Ba%2Bchild.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="400" src="http://2.bp.blogspot.com/-ELHB5-NRy-k/Tj5Xw5DKJaI/AAAAAAAAAko/1txfF4NPIys/s400/when%2BI%2Bwas%2Ba%2Bchild.jpg" width="190" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;Dạy cho con người một chuyên ngành là chưa đủ. Bởi bằng cách  đó, anh ta tuy có thể trở thành một cái máy khả dụng nhưng không thể  trở thành một con người với đầy đủ phẩm giá. Điều quan trọng là anh ta  phải được dạy để có một cảm thức sống động về cái gì là đáng để phấn đấu  trong cuộc đời. Anh ta phải được dạy để có một ý thức sống động về cái  gì là đẹp và cái gì là thiện. Nếu không, với kiến thức được chuyên môn  hóa của mình, anh ta chỉ giống như một con chó được huấn luyện tốt hơn  là một con người được phát triển hài hòa. Anh ta cần phải học để hiểu  những động cơ của con người, hiểu những ảo tưởng và những nỗi thống khổ  của họ để tìm được một thái độ ứng xử đúng đắn với từng con người đồng  loại của mình cũng như với cộng đồng.&lt;/blockquote&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;i&gt;Albert Einstein&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: center;"&gt;&lt;b&gt;Mình sẽ chửi 1 bài thật dài, ở đây nhưng chưa phải bây giờ&lt;i&gt; &lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-1060251768143202070?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/1060251768143202070/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/08/neu-ai-o-nghi-minh-gioi.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/1060251768143202070'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/1060251768143202070'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/08/neu-ai-o-nghi-minh-gioi.html' title='Nếu ai đó nghĩ mình giỏi'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-ELHB5-NRy-k/Tj5Xw5DKJaI/AAAAAAAAAko/1txfF4NPIys/s72-c/when%2BI%2Bwas%2Ba%2Bchild.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-8436318165207852134</id><published>2011-07-24T12:09:00.001+07:00</published><updated>2011-07-24T12:13:32.628+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho cháu'/><title type='text'>Cháu và món nợ đời</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-TBqSodI61PM/Tiuo6xHmnFI/AAAAAAAAAeo/MkKVDCCNBwI/s1600/DSC00492.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="300" src="http://3.bp.blogspot.com/-TBqSodI61PM/Tiuo6xHmnFI/AAAAAAAAAeo/MkKVDCCNBwI/s400/DSC00492.JPG" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Cháu ạ! ngày mở mắt chào đời, những giọt nước mắt đầu tiên đã là món nợ khởi đầu cho muôn nghìn món nợ giữa cháu với cuộc sống này. Những ngày đầu, khi mọi thứ còn tinh khôi mới mẻ, trong mắt cháu hiển hiện những say mê, kì thú xen lẫn cảm xúc về một thế giới mới không chỉ bó buộc nhỏ bé như khi trong bụng mẹ. Mỗi một cá thể hiện hữu ở thế giới này tượng trưng cho nhiều lối sống khác nhau, nó có thể là tích cực hoặc tiêu cực, là hân hoan hay buồn tủi, thậm chí là tốt lành và có thể là độc ác.Và nó sẽ đón tiếp cháu suốt những chặng đường dài về sau. Có là gì đi nữa, cháu cũng nên cảm ơn vì đã sinh với thân thể con người. &lt;br /&gt;Khi cậu ra ngoài, gặp những gia đình như gia đình mình bây giờ. Cậu thấy họ cũng hết mực yêu thương con cái của họ như tình yêu của cậu của bố mẹ đối với cháu. Nhưng yêu thương trọn vẹn không thể thiếu răn đe. Một năm nữa, khi lớn hơn bây giờ rất nhiều cháu sẽ tập làm quen với những điều răn đe đến từ những người yêu thương cháu. Cháu có thể hoảng hốt sợ hãi và răm rắp làm theo, nhưng cũng có thể lẩn tránh giấu diếm và dối lừa. Hãy cứ nghĩ sự răn đe như những giọt mưa đổ về từ nhiều nguồn, thấm vào đất, chảy thành mạch ngầm để làm tốt tươi những mầm non xanh con nhỏ bé.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người đàn ông được sinh ra như cháu là món quà lớn của cuộc sống. Rồi cháu sẽ biết yêu thương, sẽ buồn phiền và hạnh phúc như tất cả những người đàn ông khác. Thậm chí đến một lúc nào đó cháu sẽ thấy dấu chân mình in trên cát mềm khi những tình yêu đợi chờ vội vã đến.Người đàn ông và bông hoa sẽ hóa thành tình yêu. Tình yêu và người đàn bà sẽ hóa thành tổ ấm. Tổ ấm và những đứa trẻ sẽ hóa thành xã hội con người. Con người và con người sẽ hóa thành tình yêu…Đó là món nợ thứ hai mà cháu sẽ gặp, hãy cứ gọi nó là món nợ từ những người đàn ông và đàn bà&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuộc sống là những vòng tròn hoàn hảo không trùng lặp mà chỉ đan xen vào nhau. Đôi khi cháu sẽ muốn thoát ra khỏi vòng tròn này để tìm sang những vòng tròn khác. Có thể vì lí do gì đó một trong những vòng tròn đó sẽ giữ cháu lại mãi mãi, và cháu luôn đầy ắp tâm ý khi ở trong nó. Cuộc sống này là hoài nghi và hoài nghi. Thỉnh thoảng cháu hoài nghi về những điều đang diễn ra trong nó, thậm chí là những điều cháu đang có. Cháu sẽ gặp dối lừa, đau thương hay kiếp nạn. Giống như con đường đầy đá và cỏ gai. Chân cháu sẽ rướm máu. Mắt cháu sẽ một chút lu mờ… Những khi như thế cháu phải cố tìm vào tâm của vòng tròn. Là đàn ông hãy cố gắng tìm tòi kín kẽ những điều chưa rõ, bỏ lơ những điều nhỏ nhen u tối, và luôn mơ về những điều tốt đẹp. Ở tâm vòng tròn, có cậu, có gia đình nhỏ bé của cháu đang đợi chờ. Thứ đã nợ tiếp theo đó là tình thương, là sự mỏi mong hy vọng của mọi người cho cháu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sẽ đến ngày cháu cầm bút viết lại &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;i&gt;Đã qua nghìn nghìn ngày tôi sống&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;i&gt;Chưa một lần đọc được những dòng này&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;i&gt;Nào ai biết được viết từ cậu&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;i&gt;Những điều bé nhỏ và hoài mong&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;Đó là điều thứ 4 cháu nợ. Cậu&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-8436318165207852134?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/8436318165207852134/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/07/chau-va-mon-no-oi.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/8436318165207852134'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/8436318165207852134'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/07/chau-va-mon-no-oi.html' title='Cháu và món nợ đời'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-TBqSodI61PM/Tiuo6xHmnFI/AAAAAAAAAeo/MkKVDCCNBwI/s72-c/DSC00492.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-5605781654342969905</id><published>2011-07-22T21:32:00.000+07:00</published><updated>2011-07-23T07:59:11.825+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Mình'/><title type='text'>Những khi say về</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-t6jgG7PlDDE/Th0ZH3bKqSI/AAAAAAAAAYM/MksESxLf5go/s1600/Picture+235.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="266" src="http://2.bp.blogspot.com/-t6jgG7PlDDE/Th0ZH3bKqSI/AAAAAAAAAYM/MksESxLf5go/s400/Picture+235.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Sài Gòn, mình tiếp tục phê pha cũng những người quen cũ bên những vại bia hoa viên to chót vót. Từng miếng bia, tràn vào miệng sau cú nút mạnh bạo cứ thế theo cuồng họng ôm ấp khắp thận gan. Và mình nghĩ về những kiểu say&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày còn bé, mình thích được nghe kể chuyện cô bé bán diêm. Hồi đấy mình chẳng biết thích vì gì, mình chỉ thấy vui khi những que diêm lóe lên đồng nghĩa với một tia hy vọng được thắp sáng. Mình bô lô ba la khắp với tất cả người quen về cái suy nghĩ đấy và được mọi người hưởng ứng nhiệt liệt. Nhiều người khen mình là nhà thơ vĩ đại là nhà phê bình văn học tuyệt sắc của xã hội Việt Nam. Mình chẳng tin và chẳng thích ai khen cả vì mình biết tất cả chỉ là sự nịnh nọt với thiên tài. Ít nhất 3 năm trở lại đây, mình thích lại chuyện đấy. Và bây giờ mình thích vì cái cảm giác đốt diêm khi đó cũng gần gần với xúc cảm nhấp từng ngụm bia với lũ mái trẻ, trống già của mình. Mỗi một ngụm bia mình mơ màng về những điều viển vông xen tí hoang tưởng của tuổi trẻ bồng bột. Thỉnh thoảng sự vĩ cuồng thái quá nhiệt tình ủng hộ thái độ đó của mình. Chẳng ai nói gì, nghĩ gì. Chỉ một mình mình ngồi tự nghĩ tự cười rồi thiếp lúc nào không hay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi say con người ta có nhiều sắc thái cảm nhận khác nhau. Có người say thì cứ cười ha hả ha hả rồi kể chuyện đĩ điếm phò phạch, quan hệ lề trái lề phải rối ren hết cả. Cũng có người say vào chỉ lặng im, mắt lừ đừ nhìn quảnh quất đâu đó mà cái sự đó gần như chỉ kết thúc sau khi đã tính tiền và nôn ói đầy bồn. Bạn bè mình chẳng ai có những kiểu say tầm phào và vô nghĩa đến vậy. Bạn bè mình khi say thì rất khôn, toàn lừa lừa cho một đứa nào hớ hênh, hoặc có thái độ say ngu xuẩn hơn để trả tiền. Có lần mình đi uống với Cá, không hiểu sao buồn bực gì khi say cứ tự lấy tay tát mặt mình bôm bốp rồi gào lên.&lt;i&gt;"Tại anh đểu với các con khác mà không biết đàng hoàng với con em của em nên em mới chia tay anh"&lt;/i&gt;. Hay cũng có khi say, cô ấy nằm gối đầu lên bụng tôi kể về những cảm giác của một người tồn tại 21 năm, sống ảo tiếp 3 năm. Như thế có sao không, Không chẳng sao cả. Vì có như vậy con người ta mới cảm thấy thỏa mãn từ những đồng tiền mua bia&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đi uống bia, cái cảm giác thích nhất vẫn là được người khác giới đứng cạnh hoặc ngồi cạnh (thì càng tốt) rót bia, nói chuyện mua vui ve vãn , hay vô tình sờ xoạng da thịt nhau. Có đôi lần gặp chị cũng trong hoàn cảnh nhậu nhẹt lu bù đó. Hình như mình gặp chị đã vài lần, nhưng có lúc vì mải chuyện quá không đếm được cụ thể là gặp chị bao nhiêu lần. Chị có một cái miệng rộng. Cái miệng ấy khi cười lên xinh vô kể. Nó đi song song với cái đuôi mắt kéo rõ dài và trong veo của chị. Không giống như nhiều cô gái tiếp bia khác ở những quán nhậu khác từng gặp, chị không có cái gượng gạo, nhút nhát, cũng không hề thô lỗ cớt nhả. Chị đùa với khách, rất thông minh, rất thú vị. Sau vài lần ngắm chị thật lâu, mình thích cái ý nghĩ rằng chị thật đẹp. Một cô gái miền Tây&lt;br /&gt;Mình hay nghĩ về những cô gái miền Tây. Mình từng gặp rất nhiều người trong số họ. Mình cũng từng được nghe rất nhiều tâm sự trong những đêm ếch ộp kêu ì oạp ngoài đồng, nằm hiên nhà nhìn trăng lên mù mù mịt mịt. Nhiều cô gái miền Tây đã chăm sóc mình, kín đáo, yêu quý và dịu dàng như những người mẹ dành cho đứa trẻ. Mình thích nhìn đôi mắt họ, tròn vo, trong veo, phần nhiều rất vô tư. Và mình cũng biết luôn là rất nhiều cuộc đời đằng sau những ánh mắt mà mình yêu quý ấy sẽ dần dần bỏ quê nhà, xứ sở mà ra đi, bỏ luôn con ếch đang ì oạp cô đơn ngoài kia, cốt để tìm được miếng mưu sinh rất nhọc nhằn ở nơi nào xa xôi lắm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi say vào, cái cảm giác muốn san sẻ những hỷ nộ hoan ca trở thành một mục đích tích cực. Mình thích nhiều người khi say vào ôm mặt khóc nức nở, thậm chí tựa cả vào nhau ngồi khóc ông ổng một loạt. Nếu bạn đang nghĩ mình say và bịa chuyện thì cố gắng vặn ngược thời gian trở về cái tuổi 18 trăng tròn, khi bạn chia tay với mái trường cấp 3 thân yêu và những niềm vui bất tận từ bạn bè. Bạn sẽ hiểu thực ra nước mắt và bia nó ý nghĩa thế nào nếu được pha trộn cùng một thời điểm. Ngày đấy, nếu ngôi trường chúng mình học được coi như một xã hội. Thì chúng mình, những người dưới đáy xã hội đã yêu thương, đã che chở đã chưa một lần bỏ mặc nhau để rồi sau này mỗi khi cơn say tràn về, ai đó nếu còn được tiếp tục ngồi cùng nhau sẽ chảy li ti vài hạt mặn mà quanh miệng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình chưa bao giờ nghĩ rằng việc say xỉn sẽ dẫn đến những hoàn cảnh ngặt nghèo éo le như chuyện những gia đình tan nát, các vợ chồng chà đạp tổng xỉ vả nhau, hay anh em ruột già đâm chém đốt nhà cửa. Đối với mình, say xỉn cũng giống như thứ gì đó trong tình yêu, hay sự vị tha, thậm chí là cả nỗi mất mát mà bản thân mỗi người phải tôn trọng. Say xỉn đích thực là những nét duyên ngầm mà cả mình và những người cùng say đều thỏa mãn hạnh phúc về nó. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;Mời mọi người 1 li nhé.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-5605781654342969905?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/5605781654342969905/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/07/nhung-khi-say-ve.html#comment-form' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/5605781654342969905'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/5605781654342969905'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/07/nhung-khi-say-ve.html' title='Những khi say về'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-t6jgG7PlDDE/Th0ZH3bKqSI/AAAAAAAAAYM/MksESxLf5go/s72-c/Picture+235.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-7973973476766107470</id><published>2011-07-05T23:57:00.001+07:00</published><updated>2011-07-06T09:54:48.087+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho IT'/><title type='text'>IT Not Technical Dirty</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-cbpGunswF6k/ThPOJrKRmqI/AAAAAAAAAGQ/4A3aGpA3rds/s1600/wallpaper-126184.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="320" src="http://1.bp.blogspot.com/-cbpGunswF6k/ThPOJrKRmqI/AAAAAAAAAGQ/4A3aGpA3rds/s400/wallpaper-126184.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Bài viết này lược dịch và điều chỉnh lại nội dung ngữ cảnh so với bản gốc mục đích tạo sự phù hợp với môi trường IT tại Việt Nam. Nếu có gì sai xót rất mong nhận được các góp ý từ phía anh chị.&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="color: #0b5394; text-align: center;"&gt;&lt;b&gt;&lt;a href="http://content.techrepublic.com.com/2346-13416_11-490857.html%20"&gt;10 dirty little secrets you should know about working in IT&lt;/a&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="background-color: #e06666; color: #f9cb9c;"&gt;&lt;b&gt;10.) The pay in IT is good compared to many other professions, but since they pay you well, they often think they own you&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Rõ ràng nhận thấy mức lương khởi điểm của 1 sinh viên kinh tế vừa ra trường và 1 cử nhân công nghệ thông tin vừa tốt nghiệp có sự chênh lệch không nhỏ. Nhiều nhà tuyển dụng cho rằng việc trả lương cho bộ phận IT là việc làm có tính thực dụng hơn rất nhiều so với các bộ phận khác. Bởi đơn giản họ nghĩ rằng họ có thể kiểm soát được mức lương và hiệu suất công việc của người làm IT. Điều này không khó để nhận ra như mọi người vẫn tưởng. IT có thể phải làm việc thâu đêm suốt sáng để đảm bảo hệ thống ngày mai được chỉnh chu và phục vụ được tất cả mọi người. Những Boss tin rằng để có một hệ thống như vậy bộ phận IT đã phải hy sinh rất nhiều và tất nhiên đi kèm đó sự thoải mái không tiếc nuối về mức lương doanh nghiệp đã phải trả cho bộ phận này. Không giống như những bộ phận khác có thể gặp nhiều risk dẫn đến delay hay break time over trong thời gian làm việc. Riêng với IT thì không thể làm thế nhất là ở thời điểm khi tất cả đang phụ thuộc vào Máy chủ - Máy in và Đường mạng. &lt;br /&gt;Chính vì vậy nhà tuyển dụng luôn tin rằng cái mức salary đưa ra cho bộ phận IT nên phù hợp hơn so với các bộ phận khác và song song cùng suy nghĩ đó là ước muốn được sở hữu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="background-color: #e06666; color: #f9cb9c;"&gt;&lt;b&gt;9.) It will be your fault when users make silly errors&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Chính xác. Nhất là ở Việt Nam khi góc độ nhận thức về số hóa về công nghệ của người dùng còn kém thì việc công nghệ hóa mọi thứ là vấn đề nhức nhối. Bản thân người dịch gặp rất nhiều khó khăn khi phải đi giải thích và trình bày cho các khách hàng về những lỗi phát sinh trong quá trình sử dụng phần mềm hoặc dịch vụ. Và hầu hết các lỗi này 90% đều được tích góp và xây dựng từ sự "cố tình" thiếu hiểu biết, thiếu cẩn trọng của người sử dụng. Trong số người dùng chiếm một số ít hiểu rõ hoặc chịu hiểu về trách nhiệm của người làm IT, số còn lại hầu hết đều có thái độ chỉ trích thậm chí bất hợp tác với những vấn đề mang tính đổi mới. Tất cả chỉ là những rủi do lỗi lầm (fault) từ suy nghĩ và góc nhìn tiêu cực thiếu nguyên tắc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="background-color: #e06666; color: #f9cb9c;"&gt;&lt;b&gt;8.) You will go from goat to hero and back again multiple times within any given day&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Có ai đó nói rằng công việc IT là nhàn hạ và nếu đúng như vậy chắc hẳn họ sẽ không bao giờ có vị trí có tiếng nói thậm chí là ưu đãi cho riêng bản thân tại môi trường công sở. Đừng bao giờ quan trọng hóa về công việc và mối quan trọng cấp nhất của nó bằng cách thể hiện đi lại nhiều lần. Họ (những người dùng) sẽ cám ơn và hết sức happy khi IT sửa được cho họ phần mềm Office ngay tại thời điểm phải in các báo cáo, viết những hóa đơn cho các lô hàng cần gấp. Nhưng nếu qua thời điểm đó họ sẽ quên những lợi ích mà IT mang lại. Điều đó không đồng nghĩa với việc IT tự phá rồi tự sửa để kiếm tìm những nhìn nhận tốt đẹp có tình thời vụ của người sử dụng. Họ sẽ đặt câu hỏi tại sao cũng chỉ là 1 công việc mà phải mất nhiều thời gian đến vậy ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="background-color: #e06666; color: #f9cb9c;"&gt;&lt;b&gt;7.) Certifications won’t always help you become a better technologist, but they can help you land a better job or a pay raise&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Tại thời điểm khi dịch bài này, không biết đã có thêm bao nhiêu những IT person đã và đang chuẩn bị ra trường tiếp tục tìm kiếm giá trị bản thân qua những Certificate. Có thể nhận thấy những headhunter / HR coi chứng như một tấm vé thông hành rất hợp lệ cho vị trí và nhu cầu cần tuyển dụng. Tuy nhiên không phải tất cả đều coi trọng những giá trị thật của chứng chỉ mang lại mà đôi khi họ sử dụng nó như một phương tiện duy nhất để chứng minh cho những khả năng cơ bản của IT. Nếu là một IT chuyên nghiệp chăm chỉ mang bản thân đi kèm cũng những chứng nhận, bản thân họ sẽ thấy mình rất thị trường. Công nghệ xác nhận chỉ đơn giản là một cách để chứng minh kiến ​​thức cơ bản của IT và để thị trường biết mình là một chuyên nghiệp. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="background-color: #e06666; color: #f9cb9c;"&gt;&lt;b&gt;6.) Your nontechnical co-workers will use you as personal tech support for their home PCs&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Chuyện nhờ vả, nhất là ở Việt Nam là điều rất bình thường. Đối mặt với những khó khăn dưới danh nghĩa bạn bè hầu hết thật khó để từ chối. Và điều này cũng không có ngoại lệ với công việc của một IT. Tuy nhiên một số việc nhờ vả thường đi trái với mục đích của công việc tập thể, rất gần chủ nghĩa cá nhân. Tất nhiên dù gì chăng nữa cũng là một công việc rất thuần IT và có thể ít nhiều tích góp kinh nghiệm cho bản thân. Nhưng nên nhớ các Boss chỉ trả lương cho bộ phận IT làm hài lòng mọi người ở công sở chứ không đủ tiền cho tất cả đều hài lòng ngay cả khi ở nhà. Vì vậy nếu có thể hạn chế và suy nghĩ về điều gì nên làm hoặc đáng để làm thì hãy đồng ý. Để từ chối có đến 10 cách ở &lt;a href="http://www.techrepublic.com/blog/10things/10-ways-to-decline-a-request-for-free-tech-support/191"&gt;đây&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="background-color: #e06666; color: #f9cb9c;"&gt;&lt;b&gt;5.) Vendors and consultants will take all the credit when things work well and will blame you when things go wrong&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Đổ tội ở đây không phải của 2 đồng nghiệp trong công sở mà to tát hơn. Nó nằm ở phạm vi giữa cty và đối tác triển khai tư vấn. Hãy hình dung việc các chuyên gia tư vấn hạ tầng sau khi đã triển khai và xây dựng hệ thống kèm bàn giao cho IT. Cho dù có xứng đáng hay không xứng với số tiền đã bỏ ra nhưng họ vẫn là người được lời. Và tất nhiên sau mỗi cái lời đấy thứ doanh nghiệp phải chấp nhận là những rủi do có thể xảy ra bất cứ lúc nào. Nói giông dài chỉ đơn giản là họ có thể đổ lỗi cho cách IT vận hành sai, quản lí không đúng hay mọi thứ cỏn con khác. Tất cả chỉ để hạn chế trách nhiệm của họ cũng như sự trong sạch đang có, mọi lỗi lầm đều xuất phát từ IT và đi kèm là hằng vô số những rủi do có thể xảy ra, đủ để doanh nghiệp tiếp tục bỏ tiền nhờ sự hỗ trợ của họ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="background-color: #e06666; color: #f9cb9c;"&gt;&lt;b&gt;4.) You’ll spend far more time babysitting old technologies than implementing new ones&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Tại sao lại phải đi theo những con đường cũ đã được vạch ra từ thời của những IT trước, của những công nghệ đã đi vào hàng dĩ vãng của thế giới cách đây vài chục năm. Quên đi thế giới đang có gì, đã đi đến đâu là điều vô lí. Sự phát triển tột bậc của công nghệ những năm gần đây là cái nôi thúc đẩy cho bất kì một mục đích nào của mọi doanh nghiệp và con người. Và những IT thì luôn là những "con khỉ không bao giờ hỏi tại sao" trước những điều đã và đang diễn ra. Sợ thay đổi vì biết đâu cái mới không phù hợp với những mục đích hoặc nhu cầu đã cũ là lí do chính cho sự trì trệ này. Nhưng nếu so với việc chìm đắm trong những thứ cũ kĩ giúp ích gì cho bản thân hơn là việc định nghĩa và đặt câu hỏi về những điều mới mẻ ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="background-color: #e06666; color: #f9cb9c;"&gt;&lt;b&gt;3.) Veteran IT professionals are often the biggest roadblock to implementing new technologies&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Đây là một trong các yếu tố ngăn cản những công nghệ mới được hình thành và áp dụng triển khai vào tình hình thực tế. Những "cựu chiến binh" IT được coi như những rào cản của công nghệ mới. Vì họ sợ thua thiệt, mất đi tính quan trọng của bản thân v.v... Thực tế điều này không phải không có cái tốt, vì dù sao mục đích chính của họ cũng là giữ gìn một hệ thống với tính "ổn định" lên hàng đầu. Và tính chất đã được chứng minh qua rất nhiều năm nhưng họ cũng sử dụng như một cái cớ để không dành thời gian học những điều mới hoặc vận động bản thân trong hướng mới. Cái họ có được là sự lười biếng, tự mãn, và tự hài lòng. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="background-color: #e06666; color: #f9cb9c;"&gt;&lt;b&gt;2.) Some IT professionals deploy technologies that do more to consolidate their own power than to help the business&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Một hệ thống đang chạy rất ổn định dưới nền tảng Windows, và các công cụ phát triển trên nền tảng .Net bỗng chốc bị thay máu bằng OpenSource *Nix và công cụ lập trình php hẳn là một sự vô duyên thái quá. Những IT manager muốn thực hiện các công việc này không nhằm mục đích phát triển công ty mà chỉ như 1 cách ra oai, củng cố sức mạnh và vị trí chiến lược của mình trong tổ chức. Họ đưa ra nhiều chính kiến những lí do để thay đổi mang tính vì tập thể, nhưng hầu hết đều có sự dối trá và biện minh thiếu trung thực. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="background-color: #e06666; color: #f9cb9c;"&gt;&lt;b&gt;1.) IT pros frequently use jargon to confuse nontechnical business managers and hide the fact that they screwed up&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Mô típ hóa về những thứ bình thường trong kĩ thuật và công nghệ với những người không thuộc về tầng lớp kĩ thuật cũng là điều thiếu tính tế nhị và thông thái giữa các cuộc trao đổi. Những IT chuyên nghiệp thường sử dụng các thuật ngữ chuyên nghiệp về các vấn đề liên quan đến chuyên môn nhằm mục đích tung hỏa mù, tạo sự khó khăn trong việc giao tiếp. Lí do chính của phong cách này nhằm thể hiện sự chuyên nghiệp nhất định, tuy nhiên họ quên mất tính chuyên nghiệp của kĩ thuật là sự đơn giản mà thiết thực, các cách thuận tiện giản đơn để bất kì ai cũng có thể hiểu được chúng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="color: #0b5394; text-align: right;"&gt;&lt;span style="font-size: x-small;"&gt;&lt;i&gt;@ToànnC biên soạn và chỉnh sửa theo khía cạnh Anamít &lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #0b5394; text-align: right;"&gt;&lt;span style="font-size: x-small;"&gt;&lt;i&gt;Hô hô hô&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-7973973476766107470?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/7973973476766107470/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/07/it-not-technical-dirty.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/7973973476766107470'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/7973973476766107470'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/07/it-not-technical-dirty.html' title='IT Not Technical Dirty'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-cbpGunswF6k/ThPOJrKRmqI/AAAAAAAAAGQ/4A3aGpA3rds/s72-c/wallpaper-126184.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-4153139747746728412</id><published>2011-07-01T21:54:00.002+07:00</published><updated>2011-07-02T10:48:13.644+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Mình'/><title type='text'>Khi tôi tỉnh</title><content type='html'>Điều duy nhất tôi nhớ chỉ là&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-size: x-small;"&gt;(hình lượm, minh hoa là chính)&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-Yq5Sn6ory54/Tg3e_tHILvI/AAAAAAAAAGM/LFZbv-m0XxY/s1600/fda.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="400" src="http://2.bp.blogspot.com/-Yq5Sn6ory54/Tg3e_tHILvI/AAAAAAAAAGM/LFZbv-m0XxY/s400/fda.jpg" width="300" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #cc0000; text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-size: x-small;"&gt;&lt;b&gt;Con gái đéo hư sớm thì bản thân mấy đứa trai cũng chẳng thể nào lớn nhanh được&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;Rõ ràng là thế thật&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-4153139747746728412?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/4153139747746728412/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/07/khi-toi-tinh.html#comment-form' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/4153139747746728412'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/4153139747746728412'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/07/khi-toi-tinh.html' title='Khi tôi tỉnh'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-Yq5Sn6ory54/Tg3e_tHILvI/AAAAAAAAAGM/LFZbv-m0XxY/s72-c/fda.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-3256822966388695332</id><published>2011-06-26T19:19:00.004+07:00</published><updated>2011-06-26T22:52:59.121+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Mình'/><title type='text'>những nỗi mất mát</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-m8reMX1dU7Y/Tgci8q7yCSI/AAAAAAAAAGA/ss6mTbtD9qo/s1600/tumblr_lkggns0ste1qaobbko1_500.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="400" src="http://1.bp.blogspot.com/-m8reMX1dU7Y/Tgci8q7yCSI/AAAAAAAAAGA/ss6mTbtD9qo/s400/tumblr_lkggns0ste1qaobbko1_500.jpg" width="325" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="color: #134f5c;"&gt;Đôi khi phải có đủ can đảm để buông tay, đủ mạnh mẽ để chào đón  tháng ngày trước mắt và khi ngồi đây, một nơi rất ảo so với thực tại tôi can đảm thèm thuồng những điều hạn chế chẳng ai muốn, là sự mất mát. Khoảng thời gian chợp mắt tôi chỉ nghĩ duy nhất về 2 điều: &lt;i&gt;là khi tôi đi, tôi có để lại nỗi trống vắng nào trong lòng mọi người. Và khi về già, ai sẽ gặm nhấm nỗi cô đơn cùng tôi hay nó lại trở thành sự trải nghiệm một mình giống như bố tôi bây giờ&lt;/i&gt;. Tỉnh dậy chỉ biết mỉm cười rồi tự yêu thương bản thân một mình&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="color: #444444;"&gt;Tôi chẳng tôn trọng ai bao giờ cả. Như những người bằng tuổi tôi, họ có hơn hai mươi năm ôm ki ức vào lòng. hai mươi năm chứng kiến mọi thứ diễn ra như một cách sắp đặt, duy chỉ có sự đổi thay là hợp lí, còn lại mọi điều đều vô lí. Hai mươi năm tôi gặp những gương mặt quen thuộc, hai mươi năm hít thở những không khí trong sạch mà sau hai mươi năm nó không còn chút gì để mà trong nữa. Hơn hai mươi năm rất nhiều người chứng kiến tôi lớn lên, còn tôi chứng kiến lại những nỗi đau, những thảm cảnh vô lí của cuộc sống, những cuộc đánh vật cãi nhau trên lồng bàn, đánh ghen khu nhà chứa, vào tù hay li hôn. Thậm chí là cái chết. Và tôi cho rằng đó là những sự mất mát&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #444444;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #444444;"&gt;Hơn hai mươi năm, tôi làm đi làm lại việc của một con người vẫn phải làm đó là tồn tại. Lâu lâu khi cái tồn tại bắt đầu vững chắc đến dư thừa tôi nghĩ đến cách sống. Tôi theo đuổi một cách sống không phi lí, nhưng thiếu lí trí. Để rồi nó làm cho bờ bền của sự tồn tại vốn có bị hao mòn. Nhưng thật tâm là tôi không biết, đúng hơn là tôi vẫn mải mê kiếm tìm lối sống mà bỏ rơi cách tồn tại truyền thống được xây đắp bằng sự nổi giận của mẹ và tiếng thở dài sườn sượt của bố. Lúc đầu tôi không biết tiếc, như có lúc từng nói nó là canh bạc là tài sản không thể hao mòn để con người ta có thể mang vào đánh đổi. Buồn là tôi không mấy đỏ bạc nên dần dần mất cả, đến khi chuẩn bị thành con nợ rồi, mới vẽ đường tìm cách trốn. Riết cuộc sống bất ngờ lật sang một trang mới. Có một số thứ kết thúc. Một số tình bạn kết thúc. Hết tiền. Bước vào cuộc sống mới không chuẩn bị. Gặp gỡ một sự cô đơn mới không chuẩn bị. Và nhìn thấy nỗi mất mát đang vui sướng hân hoan cổ vũ cho bản thân không ngừng.&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #444444;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #444444;"&gt;Vào Sài Gòn tôi nhốt mình trong nhà, ngày ngày đắm chìm trong hàng tá những phim  truyện truyền hình vô bổ load từ trên mạng về. Xem phim đến ung cả đầu  óc. Nhưng nhất định không đi đâu, nhất định chỉ ở nhà. Hạn chế tối đa  giao tiếp với bất cứ ai, không nhắn tin, không điện thoại, không chat  chit, hiếm khi nói chuyện cả người nhà. Tôi muốn hả hê, thỏa mãn sau mười 12 năm cực nhọc vác xác lên trường mà không học được bất kì điều gì có ý nghĩa cho bản thân. Tôi khiếp đảm cái cách các thầy cô giáo cấp 3 của tôi 15 phút đầu dò bài, thật sự hoảng loạn trước mỗi kì thi hay cả những bài kiểm tra 15 phút. Tôi chán, cả việc phải chốn chui chốn lủi sau lưng mấy đứa bạn để tránh bị gọi đi tham gia các hoạt động tình nguyện. Và cứ mỗi buổi chiều tôi khốn đốn dằn vặt giữa việc cúp học thêm &amp;amp; đi chơi điện tử. Hồi đấy tôi chưa nghĩ được đến sự mất mát.Chỉ biết rằng còn ở môi trường này ngày nào tôi sẽ còn đui chột ngày đó. Đến bây giờ nghĩ lại tôi thấy mất mát của 12 năm đó là không tìm kiếm hay tự dạy dỗ được gì cho bản thân. &lt;/div&gt;&lt;div style="color: #444444;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #444444;"&gt;Khi bắt đầu có những khái niệm đầu tiên về việc vật chất, tôi mê mẩn lao vào những cuộc vui để kiếm tìm những mối quan hệ. Vì theo tôi ở thời đại mà cái kiến thức lí thuyết sau 16 năm được nhồi nhét chỉ là con số 0 thì chỉ có bè hội, những cái phao khởi thủy từ quan hệ mới là nguồn vật chất đích thực để cụ thể thành tiền. Tôi có rất nhiều mối quan tâm khi nảy sinh một mối giao lưu với ai đó. Chẳng hạn họ là người thế nào, hiện tại công việc chỗ đứng ra sao,&amp;nbsp; chơi với mình thì họ được gì mà mình được lại có nhiều hơn phần họ được không ? Đại loại là những chi li tính toán rất cỏn con cho những điều to tát. Xong thật lòng mà nói thì tôi chưa bao giờ làm được như thế, vì khi bắt đầu có cảm giác thân quen gần gũi tôi để lộ rõ cả thâm tâm, móc hết cả ruột gan cho họ nhìn. Rốt cuộc là chẳng ai được phần lợi gì ngoài việc chẳng bao giờ có thể ngồi chung hay nhìn nhau&amp;nbsp; gật đầu chào hỏi. Như những việc học tập ở trên, tôi nghĩ mình cũng mất mát ở những mối quan hệ. Tính toán hơn thua được mất để làm gì khi mà bản thân còn chưa biết cách giữ chúng &lt;/div&gt;&lt;div style="color: #444444;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #444444;"&gt;Về nước, tôi lột xác, bỏ quên cả nỗi cô đơn tự kỉ ở những miền xa xăm. Tôi lao đầu vào những cuộc hẹn hò không tính toán chi li, những buổi nhậu thân mật mà ai trả tiền cũng không phải là vấn đề quan trọng. Bạn bè. Chỉ nhắn tin, điện thoại hẹn hò cũng đủ mệt mỏi rã rời.  Ngày nào cũng lang thang, loanh quanh, hẹn hò hết bạn này đến bạn khác.  Cuộc vui nào cũng có mặt, lúc nào cũng trong trạng thái động đậy. Giống  như là đã nhận ra cô đơn quá thực ra chỉ tổ tốn thuốc lá mà cũng chẳng  có lợi ích gì. Xong tôi bắt đầu hút hít và rất muốn truyền đạt cái xúc cảm khi tự mình có thể làm phê pha bản thân qua những điều thuốc lá. Tôi từng nghĩ sẽ thật khó khăn cho ai đi cùng mình mà không biết hút hoặc uống. Chỉ duy nhất một lần vô tình tôi cắn cỏ nhiều quá làm ảnh hưởng đến những ngày sau hơi thuốc không còn ý nghĩa và khả năng như nó đã từng. Phải mất mấy tháng sau tôi mới tìm lại được hương vị của nó. Và khi tìm lại được rồi tôi mới cảm thấy mình đã mất mát rất nhiều.&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #444444;"&gt;&lt;br /&gt;Tôi thật tâm cảm thấy tiếc nuối những mất mát đã qua, ai trong chúng ta nếu đã đi được một chặng cuộc đời thì đều hiểu sự  luyến tiếc này. Thực tại đôi khi quá phũ phàng để được chấp nhận, ta  phải cố gắng dỗ dành bản thân bằng quá khứ. Ta tham lam muốn mang theo  tất cả, để mỗi ngày được nhìn ngắm được vuốt ve, khát khao thêm một lần  sống lại phút giây xưa. Trên đoạn còn lại của hành trình, có người mang  theo một vali đầy ắp những kỷ niệm, &lt;span style="color: #4c1130;"&gt;còn tôi thì mang theo những kí ức ghi tên của mỗi lần mất mát&lt;/span&gt;. Mãi sống trong hoài niệm là đã vô ý tạo gánh nặng cho bản  thân. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #660000;"&gt;Tôi nghĩ không ai có thể biết trước ngày mai hay hôm qua mình đã mất mát những gì. Cái cảm giác thiếu xót hay hụt hẫng khi đó là một thứ cảm xúc bất chợt mà không bao giờ bản thân có thể nhìn nhận lâu dài. Chỉ có thể nhận ra được đó là sự mất mát khi một thời gian dài hoặc rất dài đã đi qua, những chuyện cũ đã phai nhạt. Và khi gặp lại nó bạn mới cuống cuồng nhớ ra ngày đó mình đã gặp một chuyện tương tự thế. Rồi dần già sâu xa trong kí ức của hoài niệm bạn nghĩ về nó và tìm thấy sự mất mát.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;i&gt;Viết vội sân bay&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-3256822966388695332?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/3256822966388695332/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/06/nhung-noi-mat-mat.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/3256822966388695332'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/3256822966388695332'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/06/nhung-noi-mat-mat.html' title='những nỗi mất mát'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-m8reMX1dU7Y/Tgci8q7yCSI/AAAAAAAAAGA/ss6mTbtD9qo/s72-c/tumblr_lkggns0ste1qaobbko1_500.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-6928435128331878460</id><published>2011-06-24T23:59:00.002+07:00</published><updated>2011-06-25T00:02:21.873+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Mình'/><title type='text'>Xuống dốc</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-9sihzpGFvFc/TfzSVi5yTfI/AAAAAAAAAFw/lJK6HXWLt44/s1600/Untitled.png" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="333" src="http://4.bp.blogspot.com/-9sihzpGFvFc/TfzSVi5yTfI/AAAAAAAAAFw/lJK6HXWLt44/s400/Untitled.png" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-sQAO_88X0Lw/TgTCOG__qCI/AAAAAAAAAF8/4qMzfWUSbwQ/s1600/trung.png" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="237" src="http://1.bp.blogspot.com/-sQAO_88X0Lw/TgTCOG__qCI/AAAAAAAAAF8/4qMzfWUSbwQ/s400/trung.png" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;i&gt;Ông xuống dốc quá&amp;nbsp;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;Tôi cũng nghĩ vậy&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-6928435128331878460?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/6928435128331878460/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/06/xuong-doc.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/6928435128331878460'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/6928435128331878460'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/06/xuong-doc.html' title='Xuống dốc'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-9sihzpGFvFc/TfzSVi5yTfI/AAAAAAAAAFw/lJK6HXWLt44/s72-c/Untitled.png' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-9017179271576934725</id><published>2011-06-19T02:50:00.030+07:00</published><updated>2011-07-23T07:58:53.783+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Gia Đình'/><title type='text'>Ngày của bố</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-S1LpvhxCb8w/TglLDxsiVYI/AAAAAAAAAGI/5PrWz2xSqUI/s1600/tumblr_lfx2e3O0YD1qauuneo1_500.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://1.bp.blogspot.com/-S1LpvhxCb8w/TglLDxsiVYI/AAAAAAAAAGI/5PrWz2xSqUI/s1600/tumblr_lfx2e3O0YD1qauuneo1_500.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: x-small;"&gt;Khi viết những dòng này, tôi đã thức tỉnh trong vài người quen những cảm xúc mà thời gian đã xóa nhòa, và tôi đã xâm phạm đến cõi yên tĩnh nấm mồ của chính cha tôi. Tôi buộc lòng làm vậy, và xin người đọc vì nể nang những tình cảm đã thúc đẩy tôi viết mà lượng thứ cho ngòi bút kém cỏi của tôi. Tình cảm này, tôi xin nói trước, là sự bênh vực của tôi đối với cha mình&lt;/span&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;i&gt;Tướng Về Hưu - Nguyễn Huy Thiệp&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="color: #20124d;"&gt;Bản thân tôi khi đọc những truyện ngắn của Nguyễn Huy Thiệp luôn có sự bứt rứt khó tả, đôi khi thấy nỗi đồng cảm và cảm thông dần dần trong người, từ từ sự khó tả bứt rứt đó chuyển hóa thành điện dung, để bắt người đọc hòa mình vào từng nỗi cô đơn chính thống, sự vui vẻ bê tha, hay thậm chí là cả đĩ thõa ảo ma của từng nhân vật. Những câu chuyện nhỏ kể về cuộc sống của những gia đình, những khía cạnh đời thường có phần dung tục và cụ thể hóa đến từng nanh vuốt của cuộc sống này. Đó cũng chính là cái cảm giác khi đọc Tướng Về Hưu.&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #20124d;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #20124d;"&gt;Năm 2008, tôi vào SG mang theo một đống sách truyện tây, tàu, vinamilk các kiểu. Mỗi quyển là một trải nghiệm gắn liền với mỗi một con điểm kém. Như có lần từng kể, hồi đi học tôi mải lo nghiền ngẫm câu từ trong các tác phẩm văn chương để đi "xòe" với gái. Có lẽ vì thế mà hầu hết mà các bài văn của tôi luôn không quá bốn điểm với lời phê không thể đúng đắn hơn "Xáo rỗng, không bám sát đề bài". Quay trở lại chuyện vào SG, tôi được thằng bạn đểu tặng hẳn quyển Tuyển tập truyện ngắn Nguyễn Huy Thiệp (100 000VNĐ), do nhà xuất bản ĐôngA phát hành. Ngày qua ngày từng câu chuyện, mỗi khúc đoạn được tôi gặm nhấm khi thì ở nhà xí bệt, khi thì trên tàu hay thỉnh thoảng ở quán nước gần nhà đã dần làm tôi thân thiết hơn với xúc cảm. &lt;/div&gt;&lt;div style="color: #20124d;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #20124d;"&gt;Đọc Tướng Về Hưu cách đây 2 năm, đọc lại lần này là thứ 5 vẫn thấy cái xúc cảm nhoi nhói, băn khoăn. Như thế đủ thấy giá trị của truyện ngắn này ở lối hành văn. Viết làm sao khiến người đọc vừa bị lôi cuốn, vừa thấy áy náy, khó chịu, không sao quên mình trong câu chuyện. Điều nổi bật là ngôn ngữ ngắn ngủi, đơn sơ, có khi thô lỗ. Văn không thừa một chữ, chỉ đủ để nêu sự vật, sự kiện. Xuyên suốt trong tập truyện có nhiều lời phát biểu, nhưng hầu như không có đối thoại. Chỉ có những lời tuyên bố song song và đơn độc. Như &lt;/div&gt;&lt;blockquote style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: x-small;"&gt;"Ông nói: "Bà ấy cứ xoay ngang xoay dọc trên giường thế này là gay go đấy". Lại hỏi: "Chị ơi, chị nhận ra em không?". Mẹ tôi bảo: "Có". Lại hỏi "Thế em là ai?". Mẹ tôi bảo: "Là người". Ông Bổng khóc òa lên: "Thế là chị thương em nhất. Cả làng họ gọi em là đồ chó. Vợ em gọi em là đồ đểu. Thằng Tuân gọi em là đồ khốn nạn. Chỉ có chị gọi em là người"&lt;/span&gt;.&lt;/blockquote&gt;&lt;div style="color: #20124d;"&gt;Chung qui, cái cuộc sống trong Tướng Về Hưu là một cuộc sống không toan tính nghĩ suy, mặc dù những nhân vật như ông Bổng, ông Thống đều có những mưu mô riêng để quyên góp cho bản thân. Nhưng chính cái cách họ thể hiện, chính cái ngữ điệu mà tác giả truyền vào cho từng đoạn nhân vật làm người đọc dễ dàng chấp nhận, nhắm mắt lơ qua mà không nặng nề hay phiền hà.&lt;/div&gt;&lt;blockquote style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: x-small;"&gt;"Ông thợ mộc quát: "Sợ chúng ông ăn cắp gỗ à?" Ông Bổng hỏi: "Ván mấy phân?" Tôi bảo: "Bốn phân". Ông Bổng bảo: "Mất mẹ bộ xa-lông. Ai lại đi đóng quan tài bằng gỗ dổi bao giờ? Bao giờ bốc mộ, cho chú bộ ván".&lt;/span&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="color: #20124d;"&gt;Tướng về hưu là một truyện không cần "cốt", không có cốt truyện. Tính chất văn nghệ của Tướng về hưu là khơi lên được cái thế giới đó, cái cảm giác đó, qua lối hành văn. Chẳng cần giải thích dài dòng, chẳng cần dùng những tính từ dao búa, chỉ viết những lời ai ai cũng hiểu được, mà tạo nên cả một bầu không khí điên đầu, cả một thế giới trong đó không ai có thể hiểu ai cả. Cái thế giới điên đầu ấy không phải, không thể là thế giới thực, hay nói đúng hơn nó không phải là "thế lực". Nó là thế giới của nghệ thuật.&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #20124d;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #20124d;"&gt;Không ít bạn đọc, giống như tôi lúc đầu vào nhìn tựa đề "Tướng..." đều nghĩ ngay đến những hình ảnh đao to búa lớn, chức tước xen lẫn với thị phi, nó hữu hình nhưng bên trong thì xáo rỗng. Mọi người có thể nhìn thấy những ông "Tướng...." cưỡi xe comăngca đi chơi cả ngày, đến đâu cũng phải được tung hô, chăm chút kĩ càng, khi về thì phải có "quà", có "màu" hoặc có lời "hứa" chỗ "hẹn". Xong cái "tướng" của ông Thuấn chính là cái phong cách tướng chính thống, là bản chất nguyên bản của người lính bộ đội cụ Hồ. Trung với Đảng, Hiếu với dân. Đi dân nhớ ở dân thương. Bởi không có ông Tướng nào để lại của hồi môn cho con trai duy nhất của mình là 1 quyển nhật kí ghi chép những điều đã xảy ra, cũng không có ông Tướng nào khi về hưu lại chấp nhận và muốn được chân lấm tay bùn cùng bọn con sen kẻ ở. Cái cách gia trưởng, hay thậm chí là thói quen chỉ đạo của ông dễ làm người đọc đồng cảm, và suy cho cùng nó thật đúng với từng người sống, người chết. Đúng với từng hoàn cảnh tình huống không chắp vá không thêm ra.&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #20124d;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #20124d;"&gt;Khi đọc đến đoạn trước khi tạm biệt con ra trận ở tuổi thất tứ tuần, trao con những kí ức, kinh nghiệm sống và nỗi thiết tha mong con được trưởng thành qua quyển nhật kí. Tôi tự nhủ về gia đình mình. Có bao giờ sau vài năm khi bố tôi đã quen với việc nói năng khó khăn, viết lách gần như không thể thì của cải duy nhất cuối đời ông giành cho tôi cũng sẽ là một quyển tạp kí ghi về cuộc đời ông. Nếu được thế, tôi nghĩ mình sẽ lại viết một truyện ngắn về bố. Và cái cách mở đầu cũng sẽ là :&lt;/div&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="color: #444444;"&gt;" Tôi vẫn thường kính phục những người già, hay đơn giản là những người  lớn tuổi. Tôi không hiểu sao họ vẫn có thể sống có thể vượt qua hay đơn  giản là tồn tại suốt chừng đấy năm, sau bao nhiêu mất mát, nỗi đau và  đáng sợ nhất là những ám ảnh dài dằng dặc. Có lẽ tôi còn quá trẻ để  hiểu, có lẽ tôi sống chưa đủ. Nhưng dù thế nào thì tôi vẫn không thể  tưởng tượng được những năm dài đằng đẵng sau này. Mong sẽ có ai đó yêu tôi như tôi yêu bố mình "&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-9017179271576934725?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/9017179271576934725/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/06/ngay-cua-bo.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/9017179271576934725'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/9017179271576934725'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/06/ngay-cua-bo.html' title='Ngày của bố'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-S1LpvhxCb8w/TglLDxsiVYI/AAAAAAAAAGI/5PrWz2xSqUI/s72-c/tumblr_lfx2e3O0YD1qauuneo1_500.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-4738956719361647847</id><published>2011-06-13T21:43:00.004+07:00</published><updated>2011-06-14T08:56:47.538+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Mình'/><title type='text'>2 năm nữa tôi thế nào ?</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-zwKcEa0KK-Q/Te2HW7JsgFI/AAAAAAAAAFA/gXngQ9Avt8Q/s1600/tumblr_lm84ccexW91qz8kvso1_500.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="280" src="http://3.bp.blogspot.com/-zwKcEa0KK-Q/Te2HW7JsgFI/AAAAAAAAAFA/gXngQ9Avt8Q/s400/tumblr_lm84ccexW91qz8kvso1_500.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Tôi định nghỉ việc và đi đến một nơi mới có nhiều &lt;i&gt;"hoa vàng trên cỏ xanh"&lt;/i&gt;, quây quất những nụ cười hời hợt chờ đón. Không dám nói về giá trị vật chất hay kiến thức mang lại ở thời điểm này, xong tôi nghĩ nó cũng là 1 phần để bản thân mình cố gắng và phấn đấu ở những chặng đường tiếp theo. Nếu coi nó như bước ngoặt của cuộc đời thì cũng chưa đủ to tát. Tuy nhiên nếu chỉ vì chưa đủ lớn để nghe, chưa đủ hay để đọc thì mời mọi người cứ next đi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cách khoảng thời gian này không lâu, tôi đọc được 1 bức thư original tiếng anh nói về suy nghĩ của 1 chàng trai 22 tuổi sống ở Mỹ, trước khi anh ta tự vẫn, anh ta kể về cuộc sống của mình dưới một cái nhìn rất khác. Khác ở đây không phải là vì cảm nhận giữa nhận thức của người phương đông giành cho lối sống của người phương tây. Mà khác vì cách nhìn dưới lăng kính người phương tây kể về cuộc sống của họ cũng chính là cách nhìn của đại bộ phận những người trẻ không chỉ riêng nơi đó mà thậm chí ngay cả nơi này cũng rất chính xác.&lt;br /&gt;Xong chính thời điểm này, độ tuổi để nghĩ về mọi thứ còn đang là một chân trời mới tươi sáng, độ tuổi mà con người ta chấp nhận những khó khăn rủi ro trong cuộc sống. Là lúc mà tuổi trẻ hơn khi nào hết được coi như một món tài sản kếch xù và chấp nhận để chủ nhân mang nó vào canh bạc của cuộc đời. Nó có thời gian làm hậu thuẫn, có những điều mới lạ chưa một lần từng thử thôi thúc. Tôi nghĩ đây là thời điểm mà những hưng phấn lẫn thất vọng đều sẽ dễ dàng đến và dễ dàng đi, nhưng sẽ đều tuyệt diệu bởi cái cách nó ghi vào kí ức của mỗi người. Tôi cũng nghĩ đây là lúc để niềm tin sắt đá được phơi bày thể hiện song song với những mê muội mù quáng. Cả sự hiểu biết bằng bản năng  và trực giác chưa bị pha tạp, lẫn sự tăm tối vì mơ hồ nhận thấy những  lực cản của xã hội. Nghĩa là có  tất cả mà lại chẳng có gì vững chắc&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thỉnh thoảng có dịp nghĩ về câu hỏi&lt;i&gt; "Em nghĩ 2 năm nữa em đứng ở đâu và sẽ làm gì"&lt;/i&gt; . Lần đầu được hỏi khi tôi được gọi phỏng vấn vào nơi đang làm. Và hiển nhiên lúc đó, bẳng tất cả lời lẽ chất chứa thói xu nịnh bẩm sinh của mình tôi đã hoành tráng nó như này&lt;i&gt; " Em nghĩ em sẽ là 1 nhân viên có trách nhiệm trong mọi giải pháp đưa ra, mỗi lời khuyên cho khách hàng không phải chỉ là uy tín của riêng em mà còn là bộ mặt của công ty. Hơn lúc nào hết em khao khát được nghiên cứu được cống hiến tuổi trẻ và trí tuệ mình cho đại gia đình này"&lt;/i&gt; . Không cần phải nói sếp tôi lúc đó sung sướng thế nào và cũng chính người đặt bút kí giấy gửi sự tin tưởng cho tôi. Luân hồi như cái cách mà mọi thứ trước giờ vẫn từng xảy ra, tôi lại được phỏng vấn những bạn mới và tiếp tục đặt câu hỏi tương tự về tương lai. Nhiều lần tôi ngại ngùng bỡn cợt dâng cao cảm xúc rồi thả trôi cho tụt hẳn. Như kiểu choáng ngợp trước sự đòi hỏi to lớn và những tham vọng phô trương của vài người, hay cũng có khi thấy thông cảm thương mến trước những ham muốn quá đỗi bình dị nhỏ bé. 1 năm sau đó tôi tiếp tục là người bị hỏi câu đó và lần này tôi chỉ vẻn vẹn đôi lời &lt;i&gt;" Em muốn được bình ổn và an lành trước những xu thế đổi thay công nghệ từng ngày từng giờ, cũng như sự yên ấm về vật chất mà giá trị bản thân đang mang lại " &lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cách đây 1 năm, tôi khát khao chinh phục, khát khao muốn chiếm đóng mọi thành quả và giá trị vĩ mô trong bề dày kiến thức. Và cũng cách đây vài ngày tôi thèm muốn được là chính bản thân mình, được vừa vặn như ý với những điều vốn dĩ nó luôn hiển hiện một cách bình thường nhất có thể. Có phải ở độ tuổi này tôi dễ rơi vào cảm giác của tuyệt vọng sâu xa hay thực ra trước giờ, tôi chỉ đứng đó, lặng im và sẵn sàng đưa tay nếu ai đó cần và sẵn sàng buông lơi khi có sự phản kháng. Tôi không hiểu biết mấy, cũng không rõ ràng tường mạch trong việc sử dụng ngôn từ để bày tỏ ý tứ của bản thân cho bạn đọc dễ hiểu. Nhưng có phải lúc này là lúc có cả một tiềm năng – cái năng lực tiềm ẩn trong từng cử   động, từng quyết định nhỏ, cái khả năng có thể nhảy rất dài, vượt  rất  xa, thay đổi cả thế giới, hoặc là cái nguy cơ trượt xa khôn cùng  xuống  vực sâu của tăm tối, kiệt quệ, u uất và rệu rã ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bản thân tôi, không nhớ được có bao nhiêu buổi sáng mở mắt ra và nghĩ mình đang làm cái quái quỉ gì thế này, và cũng không đếm xuể những buổi tối lê la hết hội bia nhỏ đến hội rượu lớn, hay phó mặc những cái ôm hời hợt để vi vu đường phố rồi chợt nhận ra ngày mai mình sẽ lại nghĩ đã làm cái quái quỉ gì trong tối hôm nay. Xong, cứ những lần nghĩ như vậy tôi lại có quyền cho mình mơ về những ngày xưa cũ. Những ngày mà bố trở đi học lớp tiếng anh cấp tốc vỡ lòng để rồi vào lớp lạ lẫm ú ớ khi được cô giáo hỏi &lt;i&gt;" Can you introduce yourself " . "Yes i want a doctor. Beacause, tonight i was saw the word "doctor" on the strees". &lt;/i&gt;Ngày bé thật đơn giản, mình có thể thơ ngây, diễn giải những cái lí do mà chính xác ngoài bản chất trốn tránh ra thì nó không còn ý nghĩa gì khác. Vâng, nếu như ngày đó công việc của tương lai có thể đơn giản như cách tôi nhìn thấy chữ doctor ngoài đường và muốn làm doctor, thì bây giờ đây nó phức tạp và triết lí hơn thế rất rất nhiều. Giá như tôi có được cuộc sống như hồi bé, nhưng sử dụng bộ não đã tiến hóa 1/3 như bây giờ thì thật là hay quá.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Như sự cô đơn tôi vẫn đang nuôi từ khi bước chân vào đời, nó không đơn thuần là “một mình” theo nghĩa đen của đúng từ này. Khi vào một môi trường rộng lớn, tôi càng thấm thía hơn những định nghĩa về sự cô đơn. Và thỉnh thoảng tôi cho cô đơn&amp;nbsp; là một trang thái tổng hoà rất đặc trưng của tuổi trẻ. Cô đơn vì thấy mình và những thứ học lỏm được còn quá bé nhỏ. Cô đơn vì thấy mình bất lực trước một sinh vật ngang bằng mình, tồn tại cạnh mình, cần cho mình mà&amp;nbsp; mình không sao sở hữu nổi nó. Cô đơn vì thấy có quá nhiều tiếng mời gọi trách móc, chửi mắng gào thét mà không biết sẽ đi đến đâu trước để làm hài lòng chúng.. Cô đơn vị sự giằng xé giữa những ước mơ thời bé và&amp;nbsp; những thực tế vừa mới đến. Cô đơn vì vừa buồn bã, vừa kiêu hãnh và&amp;nbsp; khoái trá đi lại tung tăng, ngạo ngược trong thế giới riêng của mình,&amp;nbsp; chỉ thỉnh thoảng hào phóng mời vào một hai vị khách, rồi lại mời họ ra&amp;nbsp; ngoài để ta đóng cửa lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Cuối cùng sau những suy nghĩ miệt mài ở quá khứ, tôi nghĩ đến Vân. Ngày xưa lúc mới quen nhau, Vân nói rằng &lt;i&gt;"khi mệt mỏi người ta thường muốn tìm về những điều về quá khứ, hay thậm chí là mơ tưởng về một điều không có, hư hao trong tâm trí và rồi họ vui vẻ khỏa lấp cùng nó hơn là việc đi gặp người yêu hiện tại của mình"&lt;/i&gt;. Và đây là cái lúc để tôi nói rằng 2 năm nữa, chắc chắn tôi cũng sẽ mệt mỏi, tiếp tục cố gằng tìm lại quá khứ của mình, họa hoằn may nếu cái blog này chưa bị xóa thì tôi vẫn còn có thể tìm lại chính mình qua những lời của Vân, qua cái cách tôi nhớ Vân như bây giờ vậy.&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;Cám ơn mọi người, tôi say rồi&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;Tôi ngủ đây&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-4738956719361647847?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/4738956719361647847/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/06/2-nam-nua-toi-nao.html#comment-form' title='4 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/4738956719361647847'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/4738956719361647847'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/06/2-nam-nua-toi-nao.html' title='2 năm nữa tôi thế nào ?'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-zwKcEa0KK-Q/Te2HW7JsgFI/AAAAAAAAAFA/gXngQ9Avt8Q/s72-c/tumblr_lm84ccexW91qz8kvso1_500.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-6257567569977505879</id><published>2011-06-07T09:05:00.005+07:00</published><updated>2011-06-08T20:50:57.252+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho IT'/><title type='text'>Tên miền tiếng Việt</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-Q3ddlcxSJX8/Te2Tcp5O6TI/AAAAAAAAAFE/wEaRBWj_QGU/s1600/tumblr_lm95rhFnrm1qg8vfb.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="384" src="http://1.bp.blogspot.com/-Q3ddlcxSJX8/Te2Tcp5O6TI/AAAAAAAAAFE/wEaRBWj_QGU/s640/tumblr_lm95rhFnrm1qg8vfb.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Times,&amp;quot;Times New Roman&amp;quot;,serif;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Times,&amp;quot;Times New Roman&amp;quot;,serif;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Hi all&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Times,&amp;quot;Times New Roman&amp;quot;,serif;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Times,&amp;quot;Times New Roman&amp;quot;,serif;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Bằng nhiều thủ đoạn bon chen la liếm. Mình đã giật được quả tên miền Tiếng Việt cho bằng anh bằng em. Mục đích việc sử dụng tên miền này chỉ để phòng chống các bạn Fucker China access vào blog mình. Nếu mọi người không phiền hà, từ bây giờ hãy truy cập bằng địa chỉ mới&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Times,&amp;quot;Times New Roman&amp;quot;,serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: red; font-family: Times,&amp;quot;Times New Roman&amp;quot;,serif; text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;a href="http://anhtũn.vn/"&gt;http://anhtũn.vn&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-6257567569977505879?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/6257567569977505879/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/06/ten-mien-tieng-viet.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/6257567569977505879'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/6257567569977505879'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/06/ten-mien-tieng-viet.html' title='Tên miền tiếng Việt'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-Q3ddlcxSJX8/Te2Tcp5O6TI/AAAAAAAAAFE/wEaRBWj_QGU/s72-c/tumblr_lm95rhFnrm1qg8vfb.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-7451208543893924713</id><published>2011-06-03T23:33:00.003+07:00</published><updated>2011-06-21T21:47:05.688+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho cháu'/><title type='text'>Tóm tòm</title><content type='html'>&lt;div style="font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-bJ1xjg9l0H0/TgCu0UACg_I/AAAAAAAAAF0/ExRGmyydURA/s1600/DSC00171.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="300" src="http://1.bp.blogspot.com/-bJ1xjg9l0H0/TgCu0UACg_I/AAAAAAAAAF0/ExRGmyydURA/s400/DSC00171.JPG" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Tóm tòm thỉnh thoảng khó ăn khó ở trong người, đe dọa mọi người bằng tiếng khóc thanh cao và ái ái. Mỗi lần vậy ít ai dám gần chàng, mọi người lảng vảng phớt lờ để chàng tự trưởng thành trong hình hài bé bỏng.&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Tóm tòm mặc quần tất, đội mũ híp pi, tay chân bó bọc trong 4 túi kitty là hình ảnh khi nghĩ về cậu cười xuề xòa tự mãn. Xinh tóa xinh tóa, nhưng chẳng dám khen trước mặt chàng, vì cũng lo khen nhiều mất vía, khen nhiều dễ tự cao và thỏa mãn. Ngọt ngào thì dễ chứ khó khăn mới quí.&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Tóm tòm bú tòm tọp cứ nửa tiếng 1 lần, mỗi lần 1 tiếng. Lúc bú tóm tòm giơ chân cao đòi gác lên tay mẹ, tay huơ huơ che mặt. Cử chỉ đòi hỏi, nhu cầu không rõ ràng Tóm tòm bị mẹ đưa vào thế chuẩn và cứ thế buộc làm cho đúng. Khi bú Tóm Tòm ghét ai làm phiền, giống như khi sung sướng chẳng ai muốn sẻ chia.&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Mỗi lần vừa bú vừa ị, Tóm tòm la khóc inh ỏi. Dễ nhận thấy khi ị phải đặt xuống lau đít, đủ thứ hành động vệ sinh rồi thay tã. Miệng rời vú mẹ, Tóm tòm tham lam đòi hỏi, bướng bỉnh muốn được thỏa mãn. Nhưng cái gì cũng vậy có muốn được sạch sẽ thì phải mất miệng ti. Mỗi thời điểm phải biết chọn 1&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Đã 9 Tháng 3 tuần, khoảng thời gian không dài so với cuộc đời phía trước nhưng không hề ngắn với quãng thời gian Tom đã đi qua. 3 tuần là 21 ngày với những điều dễ thương mang hương mới mẻ, là 504 giờ bất ngờ trước một cử chỉ hành động mới được phát hiện. Là&amp;nbsp; nghìn vạn phút giây khi cậu ở xa vẫn mong ngóng không nguôi về hình ảnh cháu đang "lê la vạ vật" ở nhà.&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;3 Tuần có cháu, cậu có phải hy sinh điều gì ? À không, chẳng có gì ngoài việc hy sinh những nỗi buồn. Khi chưa có Tom, cậu vội vã kết thúc ngày làm để trở về bên bàn rượu. Có Tom rồi, hạnh phúc chạm vào cậu dễ dàng hơn trước kia.&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;3 Tuần để cậu ý thức được nơi đâu là nhà mình, nơi đâu là những trận thầu có giá trị khỏa lấp bản thân. Và nơi đâu là nơi thật sự ấm cúng mà ngay cả lúc tỉnh hay mê man nó vẫn giữ nguyên được giá trị thật vốn dĩ. &lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;3 Tuần cậu tham gia các hoạt động từ thiện xã hội, những việc làm công ích mà trước kia trong mắt là thứ vô bổ rẻ tiền. Bởi vì như cái cách người ta vẫn nhắc khéo nhau "cho đi để nhận lại". Cậu chẳng có điều gì muốn nhận về mình ngoại trừ thêm tình thương yêu cho cháu&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;3 Tuần cậu biết trách nhiệm là những khi cháu đói khóc, là ý nghĩa về sự tự do khi không có giới hạn thì cũng chỉ là phóng túng, là cậu biết mình đang đau đớn để lớn khôn, đang stress bởi bản thân nỗ lực&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Tom của cậu ! &lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Như cháu thấy cái cách mà thế giới đang vận động và thay đổi từng ngày diễn ra. Cậu biết quãng thời gian trong bụng mẹ, khi mập mờ những điều hài hước xen lẫn bi kịch trong mỗi cuộc đời, mỗi số phận của con người sẽ ít nhiều làm cháu phấn khích (thể hiện qua những cái đạp). Xong sự phấn khích chỉ là một phần rất nhỏ, cậu nghĩ đó là những vốn liếng đầu đời, là những giá trị thật để cháu có thể làm hành trang tiếp tục một chặng đường vô cùng dài cho những ngày tháng sắp tới. Có thể cháu chưa biết nghe, cháu chưa biết đọc cho tới khi được học. Nhưng cháu có thứ vị giác là cảm nhận. Nó thuần khiết nhưng tinh tế, đơn giản mà sâu xa.&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Cháu có thể cảm nhận được gì từ vòng tay âu yếm không biết mỏi mệt từ mẹ, từ những câu chuyện tếu táo thô tục từ ba hay cả những điều nửa kín nửa hở từ cậu ? &lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Cháu có nhận thấy những đêm dài liên tục vú nuôi thao thức bế cháu đặt lòng, xương cốt mỏi nhừ, chỉ mong cháu chợp mắt để tranh thủ được chợp mắt cùng ?&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Cháu có nhận ra những cái vuốt ve khe khẽ từ đôi bàn tay thô kệch của bà ngoại lúc đi xa, và những giọt nước mắt xót xa thương nhớ ?&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Cháu có cảm thấy tình cảm của ông ngoại khi ngày ngày ngóng trông về đứa cháu đầu lòng, về sự thiếu hụt tinh thần và những mất mát ở cái tuổi lục bão hòa phải chịu đựng&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Cháu có .. nhận ra những trò lố hay là sự kịch cỡm từ những thứ văn hóa xã hội chính trị mà hằng ngày cả gia đình ta nói về chúng ?&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Và cuối cùng ... cháu có nhận ra những điều sắp được nhận ra&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Cậu nghĩ cháu sẽ rất háo hức và hứng khởi, nó quả thật sẽ là những gam màu mới mà ở chỉ có thể tuổi cháu con người ta mới có sự thiết tha đợi chờ đến vậy. Ngoan, không cần phải nghĩ về những thứ rối rắm ở trên chỉ cần ăn ngủ điều độ, bớt khó tính khó nết.Tất cả đang yêu thương và chăm lo cho cháu hết lòng.&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: right;"&gt;Cậu Tũn &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-7451208543893924713?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/7451208543893924713/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/06/tom-tom.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/7451208543893924713'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/7451208543893924713'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/06/tom-tom.html' title='Tóm tòm'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-bJ1xjg9l0H0/TgCu0UACg_I/AAAAAAAAAF0/ExRGmyydURA/s72-c/DSC00171.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-2673429831160725819</id><published>2011-05-26T22:58:00.004+07:00</published><updated>2011-05-27T00:06:28.781+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Gia Đình'/><title type='text'>Chuyện phố phường</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-TstS-f4Vakk/Td51WDwknyI/AAAAAAAAAE4/3k5PerbnsfI/s1600/SZc5rfQzGmd4a2x6Q3D7Ts3so1_500.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="451" src="http://3.bp.blogspot.com/-TstS-f4Vakk/Td51WDwknyI/AAAAAAAAAE4/3k5PerbnsfI/s640/SZc5rfQzGmd4a2x6Q3D7Ts3so1_500.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-size: x-small;"&gt;Hình ảnh đéo ăn nhậu gì với nội dung&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Những năm tháng khi miếng ăn còn là đầu câu chuyện, thì tôi còn rất nhỏ. Chính do nhỏ nên những kí ức của tôi về những con người ngày ấy, những nhân vật cốt lõi tạo nên cái xóm nhỏ ngày ấy cũng vì thế mà mai một dần theo thời gian. Đến khi tôi không còn nhớ được về ai cả, không nhớ gì về những kì tích nữa thì cũng là lúc mọi thứ tái hiện dần theo góc nhìn thời đại mới, cái thời đại bọn trẻ (như tôi) vẫn gọi đùa là thời mở cửa. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;----&lt;br /&gt;Khu nhà ở ngày đấy san sát, những câu chuyện cãi vã, tranh chấp chẳng của riêng ai. Cũng giống như thế này. Thời cô Dung làm công nhân của tổ hậu cần của chú Bảo. Tạm gọi là chú Sếp. Chú Sếp rất là quí cô Dung nếu như không muốn gọi là thích. Theo lời gọt dũa từ những hội miệng năm miệng mười cô Dung cũng có cảm tình lại. Có lẽ vì thế mà nhất thảy mọi chuyện nhà chú, cô Dung đều biết. Nhưng cho dù câu chuyện của một người đàn ông có vợ và một người đàn bà có chồng hay đến đâu, sâu sắc và hợp tâm ý đến mấy thì đằng sau họ vẫn có một cái ràng buộc. Thứ đó là gia đình, nó tương đồng với trách nhiệm của người làm cha không được để cho con mình phải khổ và tình cảm của người làm mẹ không thể thấy đứa nhỏ bị đau. Dù rằng đôi khi ở cái tuổi trạc tứ tuần họ mới có thể à lên rằng "Ồ đây mới là tình yêu đích thực của mình, mới là thứ để mình đáng hy sinh". Không ai biết ngày đấy giữa cô Dung và chú Bảo có kiểu tình cảm "đồng nghiệp" đến đâu nhưng mỗi buổi chiều, khi tan ca. Cô công nhân ấy lại đứng bế con mắt nhìn xa xăm vào bếp than hồng nghi ngút khói nhà người lạ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;----&lt;br /&gt;Có nhiều cách để ghép đặt con người ta lại với nhau, và chia ly ra cũng được xem là một cái cách. Anh Ba Hoành hơn chị Hằng 3 tuổi. Ngày còn nhỏ, chẳng ai định nghĩa được tình yêu là gì. Chỉ đôi khi cảm giác lạ lẫm tò mò hay một hành động khiêu khích, xuất phát từ những trái tim non nớt cũng được ghép cho một định danh , được thúc đầy bằng một cảm xúc rất lạ. Hiển nhiên đó là chuyện của ngày còn xanh, là những khi mọi thứ đều an lành và yên nhẹ như vốn dĩ của nó. Không ai hiểu tình cảm của anh Ba Hoành đối với chị hơn chính bản thân chị. Nhưng chờ mãi sao không thấy anh tỏ tình, nhiều khi chị cố ra hiệu bằng cái nhìn lơ đễnh xen tí ngờ vực, hay cả những lúc quay lưng thẳng thừng mà lòng vẫn thẫn thờ. Ngày anh Ba Hoành có giấy triệu tập nhập ngũ, cả bầu trời dường như đổ sụp. Điều nghi ngại về mối duyên tình không dám ngỏ như sắp bị bóp chặt rồi thổi tuột theo không khí. Có mấy ai hiểu được ý nghĩa của cái chai đêm cuối anh đưa và quả chanh, chị trả sáng hôm sau. Không ai biết sau này họ có lấy nhau không, nhưng cái nghĩa cái tình trong cái chai quả chanh là thứ gì đó để con trẻ lẫn người lớn vẫn nhắc bao đời ở khu xóm nhỏ này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;---&lt;br /&gt;&lt;span style="color: black;"&gt;Tôi mất rất nhiều thời gian vào việc tranh cãi với đám BackEnd chuyện đóng tiền công đoàn. Theo tôi đó là trách nhiệm, là bổn phận của người công dân Việt Nam trong một tổ chức tập thể, nó không chỉ thuần túy là vì lợi ích tập thể hay của riêng bản thân mà còn là tri thức, là thứ để có thể mang ra tranh luận. Tuy nhiên cái cách mà họ làm dễ tưởng như việc đang quyên góp cho một hội chất độc màu da cam, hay đại để một hội phụ nữ xấu vượt mặc cảm nào đó. Nói chung tôi rất không phục. Những năm trước đây, cũng có người giống tôi. Bác Thắng là công nhân kì cựu dưới nhà máy, cũng được cấp nhà trong khu tập thể như chị Hằng, anh Hoành. Khi được tham gia vào tổ chức công đoàn bác hết lòng hết sức quyên góp cho các dịp lễ tết, các hoạt động từ thiện, ngày thành lập của tổ chức v.v... Một mình bác đứng ra chủ trì, một mình bác làm thủ quĩ. Mọi người vì thế cũng cảm thấy thoải mái và tin tưởng vào cái "tổ chức chính trị - xã hội" này phần nào. Nhưng chuyện xảy ra bất ngờ, tiền quĩ không cánh mà bay. Theo lẽ thường bác là người chịu trách nhiệm và phải đền bù thiệt hại. Nhưng vì cái tình mọi thứ đều được xem xét và bỏ qua. Bị giảm biên chế, đưa ra kiểm điểm trước tổ chức. Bác ở nhà mở một sạp buôn bán tạp hóa nho nhỏ. Chẳng ai biết hàng hóa thêm chân biết chạy đi đâu, mà lâu lâu lại thấy bác sắm sửa 1 vài món đồ mới có tính giá trị đương thời. Chuyện cứ tưởng là giấc mơ hồng cho những ai vẫn nung nấu cách "làm ăn" giống bác thì chị con gái thứ ba nhà bác bất ngờ bị sốt bại liệt. Sẽ chẳng có gì bất ngờ hay tiếc nuối nếu như xuất chữa trị ấy không ưu tiên chỉ cho riêng những cán bộ công nhân viên trong công đoàn. Người ta từ đấy truyền miệng nhau&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: black;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span style="color: black;"&gt;Thủ quĩ chuẩn mực&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span style="color: black;"&gt;Cứu chữa bệnh liền&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span style="color: black;"&gt;Món quà phẩm hạnh&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span style="color: black;"&gt;Lộc của công nông&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span style="color: black;"&gt;Số trời may mắn&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span style="color: black;"&gt;Đâu đến phận mình&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span style="color: black;"&gt;Đỏ đen nhân thế&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span style="color: black;"&gt;Hữu sự hữ hình&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: black;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="color: black;"&gt;Cơ bản cốt chuyện là hay, người viết vội vàng viết tạp, thành nhạt.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="color: black;"&gt;Tự. Đọc. Xong, thấy mải miết.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="color: black;"&gt;Trách mình viết lách quá kém mà còn dễ xô đẩy bản thân vào con đường tự vẫn.&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-2673429831160725819?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/2673429831160725819/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/05/chuyen-pho-phuong.html#comment-form' title='3 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/2673429831160725819'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/2673429831160725819'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/05/chuyen-pho-phuong.html' title='Chuyện phố phường'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-TstS-f4Vakk/Td51WDwknyI/AAAAAAAAAE4/3k5PerbnsfI/s72-c/SZc5rfQzGmd4a2x6Q3D7Ts3so1_500.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-4270450614720715945</id><published>2011-05-19T22:47:00.005+07:00</published><updated>2011-05-20T14:38:36.472+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Mình'/><title type='text'>Yeah ! You may not</title><content type='html'>&lt;div class="quote"&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-2ftswbIDKfs/TdYabWjXp3I/AAAAAAAAAEw/kEjFmSDPiKE/s1600/tumblr_ljfsitEQQY1qd3hh6o1_500.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="400" src="http://1.bp.blogspot.com/-2ftswbIDKfs/TdYabWjXp3I/AAAAAAAAAEw/kEjFmSDPiKE/s400/tumblr_ljfsitEQQY1qd3hh6o1_500.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="quoteWrapper"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="quoteWrapper"&gt;&lt;/div&gt;&lt;blockquote style="font-family: Georgia,&amp;quot;Times New Roman&amp;quot;,serif;"&gt;&lt;div class="quoteWrapper"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;You may not be her first, her last, or her only. She loved before she may love again. But if she loves you now, what else matters? She’s not perfect - you aren’t either, and the two of you may never be perfect together but if she can make you laugh, cause you to think twice, and admit to being human and making mistakes, hold onto her and give her the most you can. She may not be thinking about you every second of the day, but she will give you a part of her that she knows you can break - her heart. So don’t hurt her, don’t change her, don’t analyze and don’t expect more than she can give. Smile when she makes you happy, let her know when she makes you mad, and miss her when she’s not there.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;i&gt;Bob Marley&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="source"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-4270450614720715945?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/4270450614720715945/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/05/ba-ich-thuc.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/4270450614720715945'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/4270450614720715945'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/05/ba-ich-thuc.html' title='Yeah ! You may not'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-2ftswbIDKfs/TdYabWjXp3I/AAAAAAAAAEw/kEjFmSDPiKE/s72-c/tumblr_ljfsitEQQY1qd3hh6o1_500.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-4000627303023979798</id><published>2011-05-15T15:48:00.002+07:00</published><updated>2011-05-15T23:16:29.731+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Gia Đình'/><title type='text'>Tại mẹ em cả</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-iyhKrdZw6As/Tc-TO4WusMI/AAAAAAAAAEo/epa-lnvhXio/s1600/tumblr_kztm8aqqNQ1qzty9ao1_500.png" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="223" src="http://3.bp.blogspot.com/-iyhKrdZw6As/Tc-TO4WusMI/AAAAAAAAAEo/epa-lnvhXio/s400/tumblr_kztm8aqqNQ1qzty9ao1_500.png" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em làm tài xế lái ô tô cho sếp của em. Sếp em năm nay 40, dáng người thanh cao quí phái. Sếp cao lớn, đôi hông to khỏe, thân hình lẳn chắc, bộ ngực nở nang mềm mại. Lúc sếp tươi cười có thứ ánh sáng tràn trề ở đâu tìm lại cuốn hút lòng người. Mặc dù nhiều lúc nhìn Sếp rất kém trong khả năng chăm sóc và làm đẹp  bản thân nhưng thật sự Sếp là thiếu phụ duyên dáng nhất em từng thấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đó là những cái mà bất kì ai cũng có thể nhìn thấy nhưng duy nhất điều sâu kín ở bên trong chỉ một mình em biết là sếp không quyến luyến, gắn bó với bất cứ người đàn ông nào trong xã hội. Thật ra đằng sau những mối quan hệ vì tình hay vì tiền thì cái cách sống trơ trơ của sếp là minh chứng rõ ràng nhất cho sự cô đơn. Mà thực ra em cũng biết là cho dù sếp có để ý đến ai chăng nữa thì cũng chẳng ai biết được&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Về phần em, không trường lớp, không bằng cấp. Vào nam em sinh sống bằng niềm tin về khả năng chịu đựng và nhẫn nại của mình trong mọi tình huống. Học hết 1 năm trung cấp sửa vi tính, em bỏ nghề ra chạy xe ôm. Một lần tình cờ đọc mẩu tin cần tài xế lái xe, em gặp Sếp.&amp;nbsp; Không biết là may hay xui nhưng ngoài lái xe, sếp còn cần cả một người biết sửa máy tính. Em không thông minh, vâng ! Nhưng em nhẫn nại. Và thế là em thỏa mãn được 2 nhu cầu mà sếp đang muốn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1 nhân viên IT kiêm tài xế lái xe của sếp, em hiển nhiên nhận được nhiều đặc quyền đặc lợi. Có lẽ vì thế mà các phòng ban đều xầm xì về mối quan hệ ngoài luồng của em với sếp. Nhưng không phải vì thế mà mọi người lợi dụng nó để chuộc lợi cho bản thân. Dưới trướng sếp, mọi người tuân thủ các qui tắc nội qui và cách làm việc chuyên nghiệp theo từng hướng chuyên biệt được sắp đặt kĩ càng. Em không có gì với sếp và hiển nhiên sếp cũng biết điều đó. Ngoài sếp là người phụ nữ em tuân thủ thì còn cô ấy, Vợ em là người con gái em đang tuân theo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thực sự đến chỗ này thì giấc mơ của tôi bị phá nát bởi tiếng thì thầm của mẹ : &lt;i&gt;Con muốn ăn cơm luôn hay ăn tí phở&lt;/i&gt;. Xin lỗi mọi người đành để sau vậy&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-4000627303023979798?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/4000627303023979798/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/05/tai-em.html#comment-form' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/4000627303023979798'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/4000627303023979798'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/05/tai-em.html' title='Tại mẹ em cả'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-iyhKrdZw6As/Tc-TO4WusMI/AAAAAAAAAEo/epa-lnvhXio/s72-c/tumblr_kztm8aqqNQ1qzty9ao1_500.png' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-262862194351198265</id><published>2011-05-10T16:30:00.004+07:00</published><updated>2011-05-30T14:31:29.147+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho cháu'/><title type='text'>Hi Tom !</title><content type='html'>&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-aamjFiXaOco/TeNBy_sPUEI/AAAAAAAAAE8/hSeI4fKiJU8/s1600/TOM1.png" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="400" src="http://4.bp.blogspot.com/-aamjFiXaOco/TeNBy_sPUEI/AAAAAAAAAE8/hSeI4fKiJU8/s400/TOM1.png" width="300" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;i&gt;Tôi không phải dạng người hay vin vào triết lí để sống. Cũng không phải kiểu hoang tưởng thích tự nghĩ tự hưởng tự thích thú.&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt; &lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Xong chân thành mà nói, Tom giống tôi 1 cách kì lạ. Tôi nhớ cái môi đấy, nốt mí đấy và cả con ngươi đen lay láy hấp hé như muốn nói vạn điều. Nhìn cậu ấy tôi như thấy cả quá khứ kín kẽ của mình. Mà vốn dĩ là người yêu mến theo kiểu cách lạ thường với những điều đã cũ vậy nên không có lí do gì cản tôi thôi yêu cậu ấy.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-262862194351198265?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/262862194351198265/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/05/hi-tom.html#comment-form' title='3 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/262862194351198265'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/262862194351198265'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/05/hi-tom.html' title='Hi Tom !'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-aamjFiXaOco/TeNBy_sPUEI/AAAAAAAAAE8/hSeI4fKiJU8/s72-c/TOM1.png' height='72' width='72'/><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-2742586237241988487</id><published>2011-05-08T01:40:00.001+07:00</published><updated>2011-05-08T22:19:25.546+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Mình'/><title type='text'>Chơi gái</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-kh8yDFmy324/TcWR-nLFKhI/AAAAAAAAAEk/W0KWuy0MXbw/s1600/tumblr_lj7x568brH1qahdn2o1_r1_500.gif" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="200" src="http://4.bp.blogspot.com/-kh8yDFmy324/TcWR-nLFKhI/AAAAAAAAAEk/W0KWuy0MXbw/s400/tumblr_lj7x568brH1qahdn2o1_r1_500.gif" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote style="font-family: Verdana,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: medium;"&gt;"&lt;span style="color: #3d85c6;"&gt;Chúng ta có thể cúi đầu nhận lỗi sau khi suy nghĩ kỹ càng và thấy là  cái sai thuộc về mình&lt;/span&gt;. Gái thì khác, gái không bao giờ quan tâm đến thực  chất đúng sai của vấn đề, &lt;span style="color: #e06666;"&gt;gái chỉ quan tâm đến chuyện bị mất mặt trước  mắt nhiều người&lt;/span&gt;. Cưỡng bức gái đến cùng để &lt;span style="color: #6aa84f;"&gt;chúng nhận ra cái ngu dốt&lt;/span&gt; của  mình là một hành động rất dại dột. Đó là một cách cư xử thật hết sức  ngu dốt. &lt;span style="color: #f1c232;"&gt;Gái thì làm đéo gì có quan điểm?&lt;/span&gt;"&lt;/span&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-2742586237241988487?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/2742586237241988487/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/05/choi-gai.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/2742586237241988487'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/2742586237241988487'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/05/choi-gai.html' title='Chơi gái'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-kh8yDFmy324/TcWR-nLFKhI/AAAAAAAAAEk/W0KWuy0MXbw/s72-c/tumblr_lj7x568brH1qahdn2o1_r1_500.gif' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-289288979352390034</id><published>2011-05-01T21:18:00.003+07:00</published><updated>2011-05-05T21:46:20.474+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Gia Đình'/><title type='text'>Hương của đất</title><content type='html'>&lt;div style="font-family: Verdana,sans-serif;"&gt;Tôi xin lỗi vì đã không dự được đám tang của bà. Nhưng tôi nghĩ đó là một đám tang rất đông đủ con cháu và nỗi xót xa gần như ôm đầy cả những cánh hoa. Có thể cái cách mà mọi người đọc điếu tang về bà sẽ không phải là "Bà quả phụ, mẹ chị bà chúng tôi là .." mà sẽ là điều gì đó thật khác. Tôi tưởng tượng như thế này &lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Verdana,sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Verdana,sans-serif;"&gt;&lt;i&gt; "Bà là người mẹ hết lòng thương yêu con, là người bà suốt đời chăm lo cho cháu, cuộc đời bà dù có muôn vàn khó khăn buồn tủi nhưng khi làm tròn nghĩa vụ của một người mẹ, nhìn thấy các con các cháu của mình khôn lớn và thành đạt. Những thứ đó thật dưng vô nghĩa."&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Verdana,sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Verdana,sans-serif; text-align: right;"&gt;Thành thật chia buồn cùng gia quyến của Trung&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Verdana,sans-serif; text-align: right;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Verdana,sans-serif; text-align: right;"&gt;Bà mất sẽ chẳng ai "chịu khó" cho mình tiền chơi điện tử nữa.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-289288979352390034?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/289288979352390034/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/05/huong-cua-at.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/289288979352390034'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/289288979352390034'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/05/huong-cua-at.html' title='Hương của đất'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-843986623421138897</id><published>2011-04-30T17:50:00.002+07:00</published><updated>2011-05-04T21:25:48.381+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho IT'/><title type='text'>Failed to find a failover oc4j process</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-gy_wrMk_Ldw/TbjYovUH4wI/AAAAAAAAAEc/JC9O3VhnNqU/s1600/tumblr_ldgmgy17691qb1lo6o1_1280.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="300" src="http://4.bp.blogspot.com/-gy_wrMk_Ldw/TbjYovUH4wI/AAAAAAAAAEc/JC9O3VhnNqU/s400/tumblr_ldgmgy17691qb1lo6o1_1280.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Vấn đề tôi gặp mấy tháng nay, đến nhiều từ việc khách hàng ca thán hệ thống trì trệ đầy phản cảm. Trước khi vào chi tiết phải thanh minh thêm 1 tí về chuyện chậm nhanh trên một hệ thống, vốn dĩ rất khó xác định:&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Georgia,&amp;quot;Times New Roman&amp;quot;,serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Georgia,&amp;quot;Times New Roman&amp;quot;,serif;"&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;Thứ nhất &lt;/b&gt;nó phụ thuộc khá nhiều vào cảm tính của end user. Ý tôi là đối với người đã từng làm việc với nhiều hệ thống có sự nhanh chậm khác nhau thì sẽ có cái nhìn khó khăn &amp;amp; khắt khe hơn đối với những người mới chưa 1 lần sử dụng.&amp;nbsp;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;div style="font-family: Georgia,&amp;quot;Times New Roman&amp;quot;,serif;"&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;Thứ hai&lt;/b&gt; là do tôi vốn dĩ kiến thức rất hạn hẹp về network nên khi triển khai hệ thống phụ thuộc rất nhiều vào các bạn IT Network. Cũng may nhờ phúc đức của họ nên công việc “được” chậm trễ và xung đột rất nhiều. Tiện đây có bạn IT nào mò được bài này đọc cũng đừng tỏ thái độ bạo động hay cố ý chấm dứt hợp đồng triển khai hệ thống với mình :P&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Khi triển khai 1 hệ thống, đặc biệt với tính OLTP như ERP thì việc bảo đảm vận hành trơn tru là điều quan trọng nhất mà bất kì người làm hệ thống nào cũng muốn tiến đến. Nhiều người khi triển khai hệ thống thường giữ cho mình ý niệm cài 1 lần chạy mãi mãi, mà không để í đến những gì đã và đang xảy ra trên hệ thống qua trính vận hành. Thế nên khi hệ thống bất ngờ nhảy ra lỗi hay chậm 1 cách bất thường thậm chí là CrashDown thì bản thân người quản trị phải tỉnh táo mới có thể giữ được bình tĩnh và giải quyết mọi chuyện ở một khoảng thời gian ấn định. Tưởng tượng, khi khách hàng đang giao dịch, mọi số liệu được cập nhật gần như từng giây từng phút lên CSDL, bỗng chốc màn hình 500 Internal Server Error hoặc Cannot Find The Page xuất hiện thì cảm giác của họ ra sao, và chính bản thân những người đang tiếp quản nó sẽ nghĩ gì ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Tôi gặp rất nhiều trường hợp khách hàng ca thán về cái cách mà hệ thống làm việc bất bình thường họ phải gặp, và câu hỏi duy nhất của tất cả đổ dồn về người làm hệ thống là “Hệ thống bị sao vậy, Anh đang làm cái quái quỉ gì cho hệ thống vậy” hoặc đối với Boss, những tay bỏ tiền kí quyết định mua hệ thống này&amp;nbsp; “Tại sao đã bỏ rất nhiều tiền cho một hệ thống mà không thể đổi được sự trơn tru” . Có nhiều lí do dẫn đến những chuyện tương tự nhưng chung qui là do hệ thống không được audit – monitor – hay alert 1 cách đúng lúc. &lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Trở lại câu chuyện tôi gặp trong thời gian vừa qua khi hệ thống liên tục phải tạm dừng trong thời gian vận hành. Oracle Database quá phức tạp cho những sự khởi đầu mới mẻ, mỗi tập lệnh Log, mỗi tiến trình (Processes)… được phân bổ trên nhiều Tier khác nhau. Như vậy nếu đổ dồn về hệ thống chuyên nghiệp với nhiều Node, ta sẽ có Node Form – Node Servlet – Node OHS – Node OC4J và cuối cùng là listener host với nhau để cùng đi đến Node Database. Rõ ràng với cách phân bổ để giảm tải cho hệ thống dạng này sẽ đẩy người quản trị mất công trong việc quản lí Log của từng client khi truy cập trả về, chưa kể đến việc đệ qui chúng qua từng PID (Processes ID) để có thể tương&amp;nbsp; tác&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Ở dưới đây là đường dẫn chính lưu trữ log với phiên bản Oracle R12 tôi đang làm việc. Hầu như tôi giải quyết được mọi vấn đề khi tìm kiếm được nguyên nhân từ đây. Vậy có cách nào để theo dõi liên tục các vấn đề đang xảy ra theo đúng thời gian thật của nó không ?&lt;/div&gt;&lt;blockquote style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: x-small;"&gt;&lt;b&gt;Forms dump files&lt;/b&gt; : $INST_TOP/logs/ora/10.1.2/forms&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: x-small;"&gt;&lt;b&gt;Reports Cache&lt;/b&gt; : $INST_TOP/logs/ora/10.1.2/reports/cache&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: x-small;"&gt;&lt;b&gt;Apache logs&lt;/b&gt; : $INST_TOP/logs/ora/10.1.3/Apache&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: x-small;"&gt;&lt;b&gt;OPMN Logs&lt;/b&gt; : $INST_TOP/logs/ora/10.1.3/opmn&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: x-small;"&gt;&lt;b&gt;Logs for service management&lt;/b&gt; : $INST_TOP/logs/appl/admin/log&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: x-small;"&gt;&lt;b&gt;Concurrent Manager logs&lt;/b&gt; : $INST_TOP/logs/appl/conc/log&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: x-small;"&gt;&lt;b&gt;Concurrent Manager out files&lt;/b&gt; : $INST_TOP/logs/appl/conc/out&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Khi đó hệ thống chậm 1 cách bất thường, những client ở ngoài đều không thể connect được vào hệ thống, hay những người đã login không thể làm thêm bất kì 1 tương tác. Ngay thời điểm đó error_log của Apache trả về liên tiếp những agent sau&lt;/div&gt;&lt;blockquote style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size: x-small;"&gt;[Mon Apr 25 14:13:57 2011] [error] [client 192.167.1.117] [ecid: 1303715637:172.16.100.13:9162:0:248,0] mod_oc4j: Failed to find a failover oc4j process for session request for destination: application://oacore (no island or jgroup).&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Và theo lí thuyết thì &lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;span style="font-size: x-small;"&gt;The error 'mod_oc4j Failed to find a failover oc4j process for session request for destination' indicates that a session request was received by the Process Manger (PM). The PM was unable to find a java process to route the session to which would be defined as a "island" or "jgroup" and it failed.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: x-small;"&gt;The error indicates for some reason the OC4J process has become non responsive to the point where the PM has determined it failed or is no longer available. This error usually occurs when OHS (mod_oc4j) is not able to communicate ( over AJP ) with OC4J.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: x-small;"&gt;There are multiple reasons why this error may have happened: Some common reasons are&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: x-small;"&gt;&lt;b&gt;1. Load: e.g. Too many clients connecting to the application :&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: x-small;"&gt;&amp;nbsp;- The number of requests are high enough that the process cannot respond to new requests prior to reaching the timeout period.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: x-small;"&gt;&lt;b&gt;2. Performance: Heavily loaded JVM or Lack of enough memory for JVM&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: x-small;"&gt;&amp;nbsp; - The OC4J oacore JVM processes in the middle tier are heavily loaded&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: x-small;"&gt;&amp;nbsp; - High number of jdbc connections with database there by increasing the number of threads on the java process.&lt;/span&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Tập trung 2 reason ở dưới. Do quá nhiều connection hoặc JVM load nặng trong 1 phiên làm việc dẫn đến bộ nhớ RAM tải không đủ. Ở đây có 1 vấn đề mà nhiều người triển khai Oracle dễ mắc phải đó là việc phân giải bộ nhớ. Trong đó nhiều tài liệu nói rằng việc định nghĩa bộ nhớ, cũng như các tài nguyên phần cứng khác được đặt ở mức top level.&amp;nbsp; Dù bản thân Oracle hoàn toàn có khả năng auto extend. Tuy nhiên nếu không muốn hệ thống bị hiện tượng nghẽn cổ chai, cái cần thì không có thì hãy định nghĩa mức tài nguyên cho từng dịch vụ sử dụng hợp lí. Chẳng hạn ở trường hợp này tôi chỉnh sửa thông qua mớ lí thuyết về OC4J như sau&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;span style="font-size: x-small;"&gt;The number of jvms (oc4j in R12) is configured by the autoconfig variables s_oacore_nprocs, s_disco_nprocs, s_forms_servlet_nprocs and s_xmlsvcs_nprocs. In R12 in the $ORA_CONFIG_HOME/10.1.3/opmn/conf/opmn.xml&lt;/span&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Như vậy có nghĩa là số lượng JVMs hệ thống đang chịu tải kia là tập hợp mẹ của các phần tử con các biến s_oacore, s_disco, s_forms_servle. Nếu như ở mức default hệ thống đang tự phân giải thì Xmx (tối đa) là 256 và Xms cũng 256 sẽ có rất nhiều hạn chế  cho việc user load bộ khung JVM về máy. Nghe là đã có sự bất hợp lí rồi . Vậy nên tôi tăng thêm mỗi phân tử kia khoảng 1024 mb. Tất nhiên con số này phải dựa vào dung lượng&amp;nbsp; các packet JVM đang hoạt động và thời điểm số lượng User ngất ngưởng truy cập vào hệ thống, thế nên sẽ rất khó mang nó ra dập khuôn cho các trường hợp tương tự mà có khi bạn sẽ gặp phải. Tuy nhiên nếu không sợ bị lộ thông tin bạn có thể liên lạc và nhờ sự tư vấn của tôi.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;blockquote&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&lt;span style="font-size: x-small;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp; -Xmx1024M -Xms512M -XX:MaxPermSize=256M&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: x-small;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; -XX:NewRatio=2 -XX:+PrintGCTimeStamps&lt;/span&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Sau mỗi việc điều chỉnh trên hệ thống, đặc biệt là với những thứ liên quan sâu xa đến việc phân giải bộ nhớ RAM thế này tôi khuyên bạn hãy restart lại tầng application hoặc db ứng với các sự thay đổi ở môi trường đó. Nói chung các công việc điều chỉnh cấu hình sẽ không làm tốn nhiều thời gian của người quản trị hệ thống, bởi cái khó của nó không nằm ở đó.&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Những ngày sau, tôi tiếp tục theo dõi các đoạn log trả về từ Application Tier, với hy vọng sẽ không còn xuất hiện thêm bất cứ 1 phát error nào liên quan đến mod_oc4j. Quả đúng như dự đoán, số lượng log error được trả về, giảm dần theo từng múi thời gian, có ngày chỉ bị 4 lần, những ngày sau số lần xuất hiện chỉ ở khoảng 2 hoặc 3, nhưng chưa có sự giải quyết tuyệt đối.Chuyện giải quyết triệt để 1 vấn đề liên quan đến Performance không phải là dễ, cũng không phải 1 sớm 1 chiều giải quyết ngay được. Tôi luôn nghĩ, dù hệ thống có khủng cỡ nào, có được setup hay configure chuẩn mực đến đâu, thì mọi "cú" tunning lên nó đều phải có 1 khoảng thời gian nhất định để áp đặt cho tất cả từ tầng core (kernel) đến các services đi kèm, cuối cùng mới ảnh hưởng đến Applications. Nói ở đây không có nghĩa phủ định mọi sự điều chỉnh của mình không có giá trị tức thời mà bản thân những hệ thống, nhất là với các hệ thống có sự phân bổ và chia sẻ đều ở các tier, nên có những khoảng delay time để apply các configure vào hệ thống. Như vẫn hay nói thay đổi là tốt nhưng sẽ không phải tốt ngay.&lt;/div&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-size: x-small;"&gt;&lt;i&gt;Tôi thật tâm vui khi viết những dạng bài cho IT đúc kết ý nghĩa của những việc đã qua. Xong, mọi người có thể thấy nó rất đơn giản hay thậm chí là nhàm chán khi tiếp cận, nguyên do&amp;nbsp; 1 phần là “bàn đánh” viết lách của tôi khá tệ, 1 phần khác là do những hứng thú đã không kịp cập nhật của chúng ít nhiều bị mai một sau những trận “khen” linh đình. Điểm khác nữa là các bài viết dạng này bị ngắt quãng thời gian khá dài, không phải vì tôi bị “tịt” kiến thức hay có ý định "làm cao" mà bởi vì 1 câu chuyện hay là thứ phải được luân chuyên kéo dài, suy nghĩ nhiều trong một hố thời gian thật sâu.&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: right;"&gt;ToànNc&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-843986623421138897?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/843986623421138897/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/04/how-to-audit-erp-system.html#comment-form' title='3 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/843986623421138897'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/843986623421138897'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/04/how-to-audit-erp-system.html' title='Failed to find a failover oc4j process'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-gy_wrMk_Ldw/TbjYovUH4wI/AAAAAAAAAEc/JC9O3VhnNqU/s72-c/tumblr_ldgmgy17691qb1lo6o1_1280.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-1573971004876420407</id><published>2011-04-29T21:21:00.002+07:00</published><updated>2011-04-29T21:25:55.012+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Mình'/><title type='text'>It 's true</title><content type='html'>&lt;div style="font-family: Verdana,sans-serif;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;i&gt;&amp;nbsp;&lt;/i&gt;&lt;a href="http://www.r-e-l-i-c.com/post/5025422955"&gt;                             &lt;img alt="" class="blog" height="280" src="http://28.media.tumblr.com/tumblr_lkejr1PXzS1qbfyz9o1_500.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://www.r-e-l-i-c.com/post/5025422955"&gt;                         &lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;i&gt;You’ve had sex, you’re a slut. You haven’t had sex, you’re a frigid little bitch. &lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-1573971004876420407?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/1573971004876420407/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/04/it-s-true.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/1573971004876420407'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/1573971004876420407'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/04/it-s-true.html' title='It &apos;s true'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-1910913649483172993</id><published>2011-04-24T08:12:00.009+07:00</published><updated>2011-04-27T00:19:25.350+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Gia Đình'/><title type='text'>Not Mine</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://25.media.tumblr.com/tumblr_lk2euneDYs1qhg7byo1_400.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="400" src="http://25.media.tumblr.com/tumblr_lk2euneDYs1qhg7byo1_400.jpg" width="266" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Verdana,sans-serif;"&gt;Anh không ngu dại trong những năm tháng vừa qua để rồi tiếp tục ràng buộc em. Ngần ấy thời gian, anh còn biết lấy cái cớ gì để ngụy biện cho suy nghĩ ta thuộc về nhau hả em ?&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family: Verdana,sans-serif;"&gt;Anh chỉ vui lạ bởi cái cách em làm cho tất thảy mọi người đều tôn sùng và ưu ái mình đến mức quên mất bản thân. Anh phát hoảng với cái cách mà họ trâu lì nhớ tới em, thậm chí có thể là khao khát em.&lt;br /&gt;Nhưng như em nói, đó là chuyện của họ, là cái cách mà họ tỏ ra khi đang nuôi nấng những ý tưởng mà em là nhân vật chính. Thế nên em sẽ chẳng bao giờ có lỗi. Chúng ta chẳng thể nào chọn được người mình yêu sau này, vì thế chúng ta cũng không có quyền ngăn cản những người đang cố tìm kiếm nó. Đúng không ?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Verdana,sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: xx-small;"&gt;Dẫu sao nếu em muốn trốn thoát anh một lần nữa, anh sẽ vẫn tiếp tục tìm một lần nữa cho suốt những ngày tháng về sau &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-1910913649483172993?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/1910913649483172993/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/04/blog-post.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/1910913649483172993'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/1910913649483172993'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/04/blog-post.html' title='Not Mine'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-8531295852449655751</id><published>2011-04-19T13:23:00.001+07:00</published><updated>2011-04-23T12:08:44.067+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Gia Đình'/><title type='text'>Anh sợ</title><content type='html'>.&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-SAodCJKcS1Y/TavYh0CS0II/AAAAAAAAAEI/o9dk8wfVO5Y/s1600/IMG_0323.PNG" imageanchor="1" style="clear: left; float: left; margin-bottom: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="320" src="http://3.bp.blogspot.com/-SAodCJKcS1Y/TavYh0CS0II/AAAAAAAAAEI/o9dk8wfVO5Y/s320/IMG_0323.PNG" width="214" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;i&gt;Khi em đến, mọi con thuyền đều đã rời  bến. Một làn sóng  giải phóng  những cánh hoa tăm tối, ánh sáng chói của  chúng lại bắt  đầu và lại vỗ  vào những bức tường len. Anh biết, em không  hề chắn chắn  điều gì, nhưng ý tưởng về sự gian  dối, ý tưởng về một  điều nhầm lẫn  thì trên sức chúng ta quá đỗi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ lâu lắm  rồi cánh cửa  bướng bỉnh không chịu thua, lâu lắm rồi vẻ đơn  điệu của  hi vọng vẫn  nuôi dưỡng buồn chán, lâu lắm rồi những nụ cười của  em là  nước mắt.&lt;br /&gt;Anh vẫn nghĩ sẽ để dành sự sợ hãi cho một điều gì to tát lớn lao hơn thế này ở những năm về sau. Anh chỉ mong ở nơi nào đó, em không còn cô đơn nữa. Như anh đã từng hi vọng ở nơi đây, anh không còn là vật thể dám ném đi hạnh phúc bằng cả hai tay.&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-8531295852449655751?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/8531295852449655751/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/04/anh-so.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/8531295852449655751'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/8531295852449655751'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/04/anh-so.html' title='Anh sợ'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-SAodCJKcS1Y/TavYh0CS0II/AAAAAAAAAEI/o9dk8wfVO5Y/s72-c/IMG_0323.PNG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-3085508032752316674</id><published>2011-04-11T20:37:00.008+07:00</published><updated>2011-04-22T14:01:11.905+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Mình'/><title type='text'>Người đàn bà đẹp.</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-aA3A8ct5kfk/TaMDY4tHjgI/AAAAAAAAAEE/eeoZZoUKuN8/s1600/20110406100839818.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="400" src="http://1.bp.blogspot.com/-aA3A8ct5kfk/TaMDY4tHjgI/AAAAAAAAAEE/eeoZZoUKuN8/s400/20110406100839818.jpg" width="158" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Khi những làn khói mờ ảo được tôi luyện cùng ít men rượu bỗng cháy bừng như muốn thiêu đốt từng cọng dây thần kinh. Tôi ngẫm nghĩ về hình ảnh của người con gái ấy.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Đó là người con gái một thời xấu xí ủ rũ mà tôi vẫn khát khao rời bỏ. Ngày hôm nay, tự dưng tôi nhìn thấy ả   đẹp lên một cách khác thường. Tôi nhìn thấy những ánh mắt thán phục và   ngưỡng mộ. Bạn biết không, nếu một ngày nào đó bạn nhìn thấy một con cóc   bỗng chốc hóa thành người đẹp thì chỉ có thể là hai nguyên nhân.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="color: #674ea7;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #674ea7;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Một  là  ả đã thành một con điếm, một con điếm luôn hiểu rằng tất cả đàn ông   thực thụ trên đời đều cần nó, muốn ngủ với cái xác của nó.&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #674ea7;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #674ea7;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;i&gt;Thứ hai,  đó  là khi người phụ nữ đó biết được chính xác mình được sinh ra dành  cho  ai.&lt;/i&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Và cô ấy, tôi tự hào về cái cách người đẹp ra không phải vì ý định nhục dục kia, mà vì tôi biết người đã tìm được 1 nửa còn lại cho bản thân suốt đời&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="content"&gt;&lt;blockquote cite="url"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;i&gt;"Em này, một ngày anh chợt nhận ra, khi ta bình thản nhìn vào  quá khứ, không có nghĩa là ta hoàn toàn chấp nhận nó. Và buổi sáng anh  thức dậy, thấy tên một người cứ gợi nên một niềm trìu mến đã cũ nhưng  cũng xa xôi không kém, anh biết mình đã bước qua nỗi buồn rồi."&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;div class="source" style="color: #f4cccc; text-align: right;"&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;Chuyện của bong bóng - Khiết Lam&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-3085508032752316674?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/3085508032752316674/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/04/nguoi-ba-ep.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/3085508032752316674'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/3085508032752316674'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/04/nguoi-ba-ep.html' title='Người đàn bà đẹp.'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-aA3A8ct5kfk/TaMDY4tHjgI/AAAAAAAAAEE/eeoZZoUKuN8/s72-c/20110406100839818.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-3672063948462695702</id><published>2011-04-09T11:06:00.006+07:00</published><updated>2011-04-10T08:58:41.271+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Gia Đình'/><title type='text'>À anh Già</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-HkJtPLmmL8o/TZ_Z0qwgdcI/AAAAAAAAAEA/IQgpMoR8L0M/s1600/165_Nhung-buc-anh-toc-do-cao-tuyet-dep.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="365" src="http://2.bp.blogspot.com/-HkJtPLmmL8o/TZ_Z0qwgdcI/AAAAAAAAAEA/IQgpMoR8L0M/s400/165_Nhung-buc-anh-toc-do-cao-tuyet-dep.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Nhiều bạn muốn hỏi anh bao tuổi trên cty nhưng anh hiếm khi trả lời. Anh cũng bắt những người biết tuổi anh phải kí giấy cam kết bảo mật thông tin tuổi tác, ràng buộc vững chắc của hợp đồng là sau khi tợp xong 2 tô phở bò nhiều thịt heo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế xong đéo hiểu kiểu gì, rất nhiều chuyện lằng nhằng lại dây vào cái tuổi của anh. Như cái hôm con phạch nó rủ đi xem rừng NaUy, lúc mua vé mình không ga lăng để nó chen vào mua. Mua xong ra lại thấy nó cầm mỗi cái vé, mới hỏi thế vé tao đâu. Nó bảo : "Con bán vé phải nhìn mặt, và make sure là người xem trên 18 nó mới bán cho. Tao đã bảo mày trên 18 cách đây hơn chục năm rồi nhưng mà nó Dell tin."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hay như đợt on site với mấy anh IBM, anh nào cũng da trắng, mặt xinh, chung tình gợi cảm. Có mỗi anh là lùi xùi dơ bẩn nửa đen nửa hôi. Các anh ấy rượu vào lời ra vỗ vai mình đến ĐỐP thủ thỉ : &lt;i&gt;" Em ạ, có vợ con sắp sinh nó mệt thế đấy, ngày ngày đối chọi với cục khó chịu mang dáng dấp thùng phi của chúng nó đã đành, lại còn đéo có thời gian chăm sóc cho bản thân, bọn anh ai cũng trải qua cả rồi"&lt;/i&gt;. Thế xong anh cũng im bặt chỉ muốn confirm lại với các anh ấy là mình giống zai có vợ đến thế cơ à ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngoài ra anh còn hay đi uống cà fê 1 mình ở cái quán mà ai cũng chỉ đi có 1 mình. Hôm đấy anh ngồi rất lâu, gõ blog như lúc này này. Thấy thế anh chủ quán lếch lác sang ngồi cạnh anh bảo. Anh biết ở cái tuổi của em, mọi thứ đều vô nghĩa và buồn.Thèm sống 1 mình, yêu chủ nghĩa độc thân. Anh mới đánh bật hỏi lại &lt;i&gt;"thế lúc anh chủ trạc tuổi em là bao nhiêu ?" À lúc đấy anh tầm 26 hay 27 gì đấy không nhớ lắm&lt;/i&gt;. Anh ực phát hết ly chanh muối rồi đứng lên chào cái sự nghiệp 1 mình để đi về mà lòng trĩu nặng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau buổi sáng dắt Virus đi dạo, chiều anh lông bông ra uống sinh tố với bạn anh, thấy quán bia mới mở cả 2 khẽ khọt chạy thẳng vào lướt qua quán sinh tố. Ngồi phê pha được tí thì có 1 đám tuyên truyền HIV/AIDS đại dịch thế kỉ với cả các chủng loại phòng ngừa. Như các bạn biết thì khoản này không thể thiếu bao cao su được. Chúng đám đấy nó đi từng bàn phân phát mỗi người vài 3 cái. Đến bàn anh bạn anh bộp chộp vơ ngay cả nắm. Dưới cái nhìn kì thị, chúng nó như đang tự hỏi sao 2 thằng già này nhu cầu lớn thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lại nói về cái chuyện phòng tránh thai các kiểu, anh nhớ ngày bé anh rất thích xem cái quảng cáo mà mở đầu là một đêm mưa tối tăm tối tăm mịt mù mịt mù. Xong có hai anh  chị đứng dưới mưa lạnh lẽo nhìn xung quanh. Xong máy quay từ trên xuống  thì thấy xung quanh lố nhố những đôi đang chạy dưới mưa nhưng đều mang  theo ô và các ô đều có hình con chim hải âu và màu xanh tím than. Xong  có giọng nói nhẹ nhàng: &lt;b&gt;“Những cơn mưa bất chợt sẽ làm bạn bối rối.  &lt;/b&gt;&lt;i&gt;(dừng một lúc)&lt;/i&gt;&lt;b&gt;. &lt;b&gt;Trust&lt;/b&gt;,&lt;/b&gt;&lt;i&gt; (dừng một lúc)&lt;/i&gt;&lt;b&gt; nếu bạn thực sự giữ gìn.”&lt;/b&gt; Vừa ăn cơm vừa xem quay sang hỏi mẹ là cái gì xong bị mẹ mắng rất là ức&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một cái quảng cáo khác cho dạng này là một anh lực sỹ to vđ mặc áo 3 lỗ  trắng có cái Logo đỏ chữ trắng ở trên, xong đi đến nhà 2 anh chị, 2 anh  chị nhìn thấy cười, đi đến nhà có 2 anh chị và 2 ông bà, 2 anh chị và 2  ông bà nhìn thấy cười, xong đi đến một nhà có hai cô chú và đứa con, hai  cô chú và đứa con nhìn thấy cũng cười. Xong anh ấy đứng một mình và  cười, kèm theo tiếng nói, &lt;b&gt;OK - Nhà vô địch trong kế hoạch hóa gia đình&lt;/b&gt;. Xem xong anh cũng không hiểu cái gì xong quay sang hỏi mẹ xong lại bị mẹ mắng, rất là ức.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="font-family: &amp;quot;Trebuchet MS&amp;quot;,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Đôi khi anh thèm kể lể về những thứ gọi là quá khứ. Bởi anh luôn tin bằng cách nào đó khi&amp;nbsp; nhớ được về quá khứ, khi biết được mình đã lớn lên bằng cái gì, và như thế nào. Thì nó cũng đồng nghĩa với việc anh chưa hề già.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-3672063948462695702?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/3672063948462695702/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/04/anh-gia.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/3672063948462695702'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/3672063948462695702'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/04/anh-gia.html' title='À anh Già'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-HkJtPLmmL8o/TZ_Z0qwgdcI/AAAAAAAAAEA/IQgpMoR8L0M/s72-c/165_Nhung-buc-anh-toc-do-cao-tuyet-dep.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-8012092459452391673</id><published>2011-04-05T23:28:00.005+07:00</published><updated>2011-04-09T09:50:58.794+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Mình'/><title type='text'>Would you ?</title><content type='html'>&lt;div style="font-family: &amp;quot;Courier New&amp;quot;,Courier,monospace;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;Man:&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;b&gt; If I told you I still loved you, that I always loved you, that I loved you to distraction, would you leave him?&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: &amp;quot;Courier New&amp;quot;,Courier,monospace;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: &amp;quot;Courier New&amp;quot;,Courier,monospace;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;Woman:&lt;/span&gt; No.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-BrAui49BSx4/TZtErONzQyI/AAAAAAAAAD8/8kIHHdYJQNw/s1600/tumblr_lajrrwMz1v1qa53bzo1_500.png" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="300" src="http://3.bp.blogspot.com/-BrAui49BSx4/TZtErONzQyI/AAAAAAAAAD8/8kIHHdYJQNw/s400/tumblr_lajrrwMz1v1qa53bzo1_500.png" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;i&gt;Thật ra khi yêu em, anh chỉ làm duy nhất một điều sai trái. Đó là không yêu em&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Anh chỉ nghĩ là, nếu gần em hơn. Từng tấc da thịt sẽ phải trả giá, những khúc đoạn đau khổ trách móc sẽ đổ ụp lên cả 2 ta như sự bồi đắp của những con sông ứ tồn chưa 1 lần được chảy. Và thỉnh thoảng nó được thông thoáng ào ạt.&lt;/i&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-8012092459452391673?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/8012092459452391673/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/04/e-anh-noi.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/8012092459452391673'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/8012092459452391673'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/04/e-anh-noi.html' title='Would you ?'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-BrAui49BSx4/TZtErONzQyI/AAAAAAAAAD8/8kIHHdYJQNw/s72-c/tumblr_lajrrwMz1v1qa53bzo1_500.png' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-451643550543787822</id><published>2011-04-01T00:39:00.004+07:00</published><updated>2011-04-03T18:23:07.489+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Mình'/><title type='text'>Chuyện tối hôm đấy</title><content type='html'>&lt;div style="color: #3d85c6;"&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-bjMbi4c8gCo/TZhYkeaGBgI/AAAAAAAAAD4/8cbSfx0U_v4/s1600/tumblr_lfnxo4HehZ1qzp2i7o1_500.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="400" src="http://1.bp.blogspot.com/-bjMbi4c8gCo/TZhYkeaGBgI/AAAAAAAAAD4/8cbSfx0U_v4/s400/tumblr_lfnxo4HehZ1qzp2i7o1_500.jpg" width="355" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thật khó mà chọn cái câu bắt đầu cho một chuỗi dài những thứ cần viết ra. Nhất là trong lúc này, mọi thứ trở nên rõ ràng đến đáng sợ.&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #3d85c6;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #3d85c6;"&gt;&lt;i&gt;Tôi thuộc lứa đầu của 1 thế hệ mới đang gieo dắt đầy nhục dục và tội lỗi cho xã hội đương thời&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #3d85c6;"&gt;&lt;i&gt;Tôi kém cỏi và có 1 công việc nhàn dỗi với mức lương cao đến bất ngờ&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #3d85c6;"&gt;&lt;i&gt;Tôi có hàng tá những người quen và lõm bõm vài mối tình ảo được che đậy bằng lí lé siêu ngụy biện &lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #3d85c6;"&gt;&lt;i&gt;Tôi say 1 tuần ít nhất 4 lần , mỗi lần như thế tôi lại khao khát được trở về xưa cũ.&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;Và&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="color: #0b5394; text-align: center;"&gt;&lt;b&gt;Hiện &lt;span style="color: #bf9000;"&gt;tại&lt;/span&gt; &lt;span style="color: #38761d;"&gt;tôi&lt;/span&gt; &lt;span style="color: #741b47;"&gt;đang&lt;/span&gt; nằm &lt;span style="color: #ffd966;"&gt;vật vã&lt;/span&gt; bên &lt;span style="color: #e06666;"&gt;vệ đường&lt;/span&gt; chờ &lt;span style="color: #ffe599;"&gt;người&lt;/span&gt; đưa về&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="font-family: &amp;quot;Courier New&amp;quot;,Courier,monospace;"&gt;Một buổi tiệc meat dog không hiểu nguyên nhân, ngồi cạnh tôi có người cao người thấp, có kẻ giàu kẻ nghèo, có cả những thứ nửa mái nửa trống... Cuộc vui kết thúc nhưng cái sự ham muốn vẫn còn, mọi người rủ nhau đến một sàn nhảy để tiếp tục.&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: &amp;quot;Courier New&amp;quot;,Courier,monospace;"&gt;Nhạc mở to, khói bay khắp sàn, tất cả đàn bà đều đẹp, không ai quan tâm đến rượu thật hay rượu giả, mọi lỗi lầm đều được bỏ qua, mọi ranh giới cao thấp, nam nữ, gái già và gái trinh đều bị phá bỏ.&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: &amp;quot;Courier New&amp;quot;,Courier,monospace;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: &amp;quot;Courier New&amp;quot;,Courier,monospace;"&gt;Không ai biết cuộc chơi kết thúc vào lúc nào. Thậm chí tôi, không nhớ mình đã trả bao nhiêu tiền, đi về bằng đường nào. Đến lúc tôi nghe được tiếng một ai đó hỏi &lt;b&gt;"có số điện thoại người nhà không"&lt;/b&gt;, cũng là lúc tôi biết tôi đang nằm bề lề đường.&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: &amp;quot;Courier New&amp;quot;,Courier,monospace;"&gt;Tôi nằm đó, hai tay hai chân dang cả ra như thể tôi đã đầu hàng với tất cả. Bản lĩnh của tôi chỉ đủ sức đưa tôi một nửa chặng đường. Cơn say trong tôi chỉ như vừa nhẹ nhàng hôn thoáng lên má, chỉ có điều tôi đã ngủ vật lên lề đường. Lúc đó tôi không còn biết gì hết. &lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: &amp;quot;Courier New&amp;quot;,Courier,monospace;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: &amp;quot;Courier New&amp;quot;,Courier,monospace;"&gt;Sáng hôm sau, tôi biết mọi thứ đều tồi tệ. Tôi mất tất cả mọi thứ mang theo trên người. Nếu có gì xót lại thì đó chính là cơn say. Chao đảo cả ngày với cái đầu đầy cồn, tôi dường như chỉ ngồi một chỗ và cố suy ngẫm xem tôi có thực sự nên tiếp tục sống như vậy nữa không? &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span style="font-size: x-small;"&gt;&lt;i&gt;Thôi tôi say, tôi ngủ đây&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-451643550543787822?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/451643550543787822/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/04/chuyen-toi-hom-ay.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/451643550543787822'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/451643550543787822'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/04/chuyen-toi-hom-ay.html' title='Chuyện tối hôm đấy'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-bjMbi4c8gCo/TZhYkeaGBgI/AAAAAAAAAD4/8cbSfx0U_v4/s72-c/tumblr_lfnxo4HehZ1qzp2i7o1_500.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-8322946986879546</id><published>2011-03-25T00:55:00.001+07:00</published><updated>2011-03-25T00:55:00.114+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Mình'/><title type='text'>Ăn bám nhân cách.</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="https://lh5.googleusercontent.com/-hilveOSHet8/TX83STcgb0I/AAAAAAAAAD0/caCZewTxc-w/s1600/tumblr_lf64o2f7qS1qf1ey7o1_250.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="320" src="https://lh5.googleusercontent.com/-hilveOSHet8/TX83STcgb0I/AAAAAAAAAD0/caCZewTxc-w/s320/tumblr_lf64o2f7qS1qf1ey7o1_250.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Mình nói thật ! Có những người ăn cắp 1 cách mu muội và thiếu xót lắm. Thấy mình mửa ra điều gì đấy hợp tâm, chạm cảm xúc thì sẽ bê về , kể cả đó là 1 cứt hay vàng. Mình chỉ nghĩ là nếu các bạn bưng về như vậy và đến khi người khác tiếp tục hỏi về nó thì bạn sẽ diễn giải và bịa đặt thế nào ?&lt;br /&gt;Nếu rộng lượng chấp thuận cho việc ăn cắp ngôn từ hay ý tưởng ở 1 góc độ xót xa thương hại nào đó . Thì việc bắt chước nỗi buồn phải miêu tả bằng tính từ gì ? Đừng tưởng không có lòng tự trọng thì có quyền bắt chước sự nôn nao hay nỗi u sầu của người khác theo khuôn khổ và kích cỡ nguyên si như thế.&amp;nbsp; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình hiểu tuổi của bạn, cái sự khủng hoảng nhân cách sống như 1 biên độ không thể tụt. Tính hãnh tiến đang diễn ra giống sự cương cứng vô tội vạ của tuổi mới lớn và nó tỉ lệ thuận với nhục dục và ham muốn.. Vốn dĩ bạn không thể như mình, cuộc sống của bạn cũng không thể vẽ lên nhiều bức tranh như mình. Đầu óc của bạn nguyên thủy là cằn cỗi và cũng không va vấp bệnh tật như mình. Và biết đâu những thứ tình yêu tình báo bịa đặt bạn khoe cũng không thể so sánh với những gì đã trải qua và phải trả giá bằng sự suy thoái của mình. Vậy nên xin đừng vơ đại nỗi đau của người khác để kiếm tìm sự thương hại cho bản thân.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các bạn thở dài than vắn, bịa đặt câu cú và ngữ từ về cuộc sống quá nhiều éo le. Các bạn huyễn hoặc cho mình 1 trang blog với đầy những bóng ma&amp;nbsp; &lt;i&gt;follow&lt;/i&gt; cả những &lt;i&gt;comment &lt;/i&gt;anonymous do tự tay viết ra. Các bạn ảo quá với thế giới của người khác đang mang vào phù phép thành thế giới của bản thân. Bố mẹ đẻ các bạn ra để các bạn nuôi nấng những bi kịch à ? Để các bạn tự kỉ nhốt mình, ủ rũ, phê pha và đê hèn theo ngôn ngữ hay tâm trạng của người khác à ? Thật ra mình rất thích nhìn cách bạn biến chuyển và nhập vai mọi điều từ mình, nó làm mình nhận ra những bế tắc trong việc trưng bày ngôn từ cảm xúc của bạn. Nhờ bạn, mọi người có thể biết thêm được căn bệnh &lt;b&gt;"ăn bám nhân cách"&lt;/b&gt; với tính lây lan và sự khả năng phòng chống gần như bằng 0. Đặc biệt nhất là nó thôi thúc mình phải có cách viết bậy hơn, bịa được nhiều hơn, và lâm li hơn để phục vụ cho nhu cầu ăn cắp của bạn được sướng hơn. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;Vả lại một người suy nghĩ sâu sắc là người luôn sợ bị người khác hiểu  thấu hơn là sợ bị hiểu nhầm.Còn các thể loại trưng bày cả cái nội tâm ăn cắp thì buồn cười lắm. Thiếu xót lắm.&lt;/blockquote&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;i&gt;Mình nghĩ bài này mình viết hay đấy, bạn ăn cắp mang về đi :P&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-8322946986879546?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/8322946986879546/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/03/it-me-may-thang.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/8322946986879546'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/8322946986879546'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/03/it-me-may-thang.html' title='Ăn bám nhân cách.'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='https://lh5.googleusercontent.com/-hilveOSHet8/TX83STcgb0I/AAAAAAAAAD0/caCZewTxc-w/s72-c/tumblr_lf64o2f7qS1qf1ey7o1_250.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-1119532332865660047</id><published>2011-03-19T00:40:00.006+07:00</published><updated>2011-03-19T00:40:00.340+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Gia Đình'/><title type='text'>Giấc mơ Mila</title><content type='html'>Anh vẫn định không viết gì và sẽ thu âm vào nơi nào đó để khi em đến đây có thể dậy lên cảm giác thôi thúc từ trái tim vĩnh cửu đang cắm cúi từng ngày. Như giờ này 1 năm trước, anh vẫn muốn có thể làm điều gì đặc biệt cho riêng em. Song nó không thể, anh lại trễ và không kịp đến, kết cục anh chỉ có thể mường tượng hạnh phúc tâm giao qua những ngôn từ chau chuốt về những gì đã cũ như sự chụp giật gầy gò những giá trị mà anh lưu trữ để như mọi khi, khi nhắc về. Anh tự hào khoe nó là của để dành.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bây giờ anh đang thế nào đó như đang thế này này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh đã hỏi nhiều người xung quanh anh để cho có phần khách quan, tất nhiên những người anh hỏi hầu như toàn dạng xấu tốt không lường được. Người thì tốt quá, tốt đến mức không biết có phải đang tốt không. Người thì xấu quá, xấu đến độ không biết còn ai xấu bằng mình không. Nhưng duy nhất khi trả lời anh, họ đều đúc kết 2 chữ "quá lạ". Nó giống như việc kể về 1 con rùa già ốm bệnh tật cả đời chui đầu trong làn nước xanh sâu thẳm để rồi lâu lâu lại ngoi lên khoe mình trước sự chứng kiến của những sinh thể quái lạ khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh mường tượng về mỗi điều đã qua như 1 ngôi sao băng vậy, nó thật sự rất tuyệt vời trước khi biến mất khỏi tâm trí của bản thân. Và anh thấy tất cả mọi người đều hóng cổ đón chờ 1 ngôi sao băng mấy năm mới có 1 lần. Từ đó huyễn hoặc với nhau bằng những truyền thuyết như "bên nhau trọn đời", "hạnh phúc trăm năm", "yêu thương mãi mãi". Thật ra chuyện nó chớp sáng rồi vụt tắt đã chứng minh được sự yểu mệnh mà chẳng ai dám nói đến. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lạ 1 điều&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh thấy cuộc sống của anh bây giờ hệt như vậy. Vui, buồn, hỉ nộ ái ố, tham sân si. Không thiếu 1 tính từ nào cả. Mọi thứ giống như ánh sao băng chợt lóe lên rồi lại biến mất ngay. Đôi lúc nó như những ảo giác bất chợt trong một cơn mê của cuộc đời. Nói như phật đạo thì kiếp sống chỉ là một quá trình ngắn ngủi và tạm thời. Anh đội lốt trong hình hài nhỏ bé để tồn tại trên trần thế này một khoảnh khắc rất ngắn rồi lại ra đi. Mọi giận hờn, yêu thương, được mất nhất thời chỉ là những thứ phù phiếm của trần đời. Với anh, đó chỉ là ảo giác thôi. Chỉ mong sao những gì của quá khứ với em là sự thật&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lâu lắm rồi khi không còn bất kì điều gì làm anh sung sướng tít mắt thì cảm giác một mình, cùng những dòng chữ bay bay quanh 4 bức tường đổ nát là điều làm anh hứng thú nhất. Anh quí chúng, anh coi chúng như những giá trị cốt lõi tinh thần đã bù đắp cho anh trong suốt những năm tháng dài em biền biệt. Cho dù anh có thay đổi nhà, có làm mới mẻ mọi điều thì nó cũng vẫn là những tảng bụi đóng lớp ngay ngắn, những mảng nhện kiên cố xếp tầng. Nó là những buổi đi ăn lo tính toán sợ không đủ tiền trả, những lần đi dạo quanh những con đường không thể lạc. Và tất cả như 1 sự vụng dại ngây ngô đến vô phép anh giành cho em. Đơn giản vì nó là của em, của riêng 1 mình em.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Đời vốn dĩ được cơ cấu bằng 2 chữ Buồn &amp;amp; Ảo&lt;br /&gt;Anh hay nói như vậy với những người bạn, những người tình và cả những người đang sống trong cái địa ngục của chính mình tạo nên. Anh lấy cảm hứng từ sự suy sụp tột cùng của một cô gái. Cô ấy đổ cả kiếp sống này lên một mối quan hệ tình cảm và tin rằng nó sẽ đơm hoa kết trái. Nhưng rồi cuối cùng nó lại sụp đổ và kéo theo cả cuộc đời cô ấy. Rồi lại vồ vập những mối tình hời hợt, chớp nhoáng để cầu mong một cảm giác an toàn, được yêu thương. Chỉ có điều khi cô ấy rời bỏ, như việc em đi xa, khi cô ấy show lên mọi điều về quá khứ. Thì anh biết là anh đã sai lầm xen lẫn nhầm tưởng. Anh hiểu những cuộc chạy trốn này rất phổ biến và rất dễ nhận thấy ở con người. Nó giống như việc khi 2 người vô tình say nắng nhau, mê muội hạnh phúc với cảm giác adam và eva. Chỉ đến khi 1 trong 2 tìm thấy giá trị đích thực của mình thì người ở lại sẽ phải buông tay cho tất cả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh bây giờ khác trước, ai cũng nói vậy. Ít nhất là về mặt tình cảm và mối quan hệ tình yêu. Nếu với cái tôi ưa ngọt và đa cảm, gia trưởng của anh ngày xưa, thì nay anh là một người thích rắn, lãnh cảm và hoàn toàn phóng khoáng. Hẹn hò một lúc nhiều cô gái và nói lời yêu họ một cách hời hợt không suy xét. Anh bất chấp tất cả những khuyết điểm ở họ và đến với họ chỉ vì tình dục và vui vẻ. Anh chấp nhận bất cứ một ai chỉ cần họ có một chút gì đó gọi là thích, thì họ đều có cơ hội và hiển nhiên sẽ lên giường. Và 1 cách tự nhiên anh luôn chuẩn bị những nguyên tắc kết giao cơ bản để giữ cho bản thân không phải trả giá quá nhiều.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em biết không ?&lt;br /&gt;Nếu em có thể xem được ai truy cập vào Facebook của mình thì anh sẽ là 90% trong số đó. Đó là lí do anh không hỏi lại em đang thế nào, vì khi em biết em như thế nào cũng là lúc anh cảm nhận được chúng. Mặc dù FB lá cái chó chết gì đấy để anh có thể dõi theo em nhưng anh thề, anh rất ghét em chơi facebook. Facebook – thiên đường của những kẻ tuyệt vọng. Quá trình phát triển của công nghệ số tạo ra nhiều thứ. Trong đó những thứ được cho là tuyệt vời khi nhiều người dùng nó với mục đích tuyệt vời. Nhưng nơi đây là một địa ngục toàn những ảo giác của những kẻ tuyệt vọng. Có thể em không đồng tình điều này với anh. Và có nhiều khi anh thèm muốn active facebook chỉ để tìm kiếm những gì anh muốn: những con quỷ địa ngục như anh&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng thật ra anh cũng đâu cần những thứ gọi là e ấp ngại ngùng hay yêu thương vụng dại từ những người con gái tha hương vô vọng, những cô bé sinh viên nhiều hy vọng nhưng thiếu sự đồng tình của vật chất cho đến những người đàn bà nghèo túng đến mức ngoại trừ tiền bạc và thời gian ra, họ chả có gì cả. Anh chưa một lần đi quá khoảng cách Adam và Eva với họ. Thật không may là khi xã hội tăng giá chỉ con người là mất giá làm họ nhầm tưởng những điều đó như 1 cuộc hôn nhân vững bền. Buồn cười không em ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh là thế đấy. Em vui không ? Anh nghĩ là em sẽ vui như anh bây giờ vậy. Được nói được kể được thổn thức không 1 chút ngại ngùng vì em là điều anh mong muốn nhất trong tất cả những gì anh làm. Anh có thể làm những điều đúng đắn đáng kính lẫn ngu si phản phúc, song chỉ duy nhất 1 điều anh vẫn không biết xếp nó vào hạng gì. Đó là yêu em. Anh không hơn gì em ngoài chuyện từng trải với đủ thứ các mối quan hệ để hiểu rằng khi một người đàn bà tin anh, cô ấy sẽ bắt đầu kể khổ; khi bắt đầu yêu anh, cô ấy sẽ nhờ vả và than vãn; và khi bắt đầu nhận thấy anh yêu lại, cô ấy sẽ bắt đầu chuyển hóa mối quan hệ đó để trở thành mẹ anh. &lt;i&gt;Chỉ có điều anh muốn dành tất cả những thứ ấy cho em, chỉ cho riêng 1 mình em thôi Mila.&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="color: #c27ba0;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #c27ba0; font-family: &amp;quot;Courier New&amp;quot;,Courier,monospace;"&gt;&lt;b&gt;19 tuổi anh tin vào nghị lực sống cũng như kiến thức, tình cảm cất sâu trong em – những thứ không thể đánh mất sau tất cả những biến động của cuộc sống. Anh chỉ tiếc là anh đã không được tiếp tục chở che và bảo vệ nó, thế nên anh lưu trữ và sắp xếp nó bằng hết tâm can này, như 1 ơn huệ viễn tưởng cao xa. Thay anh giữ gìn và nuôi nấng nó em nhé. Anh yêu em, yêu em thật đấy.&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="color: #6aa84f; text-align: right;"&gt;&lt;i&gt;Anh chúc em tuổi mới đầy vui tươi và ấm áp&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #ea9999; text-align: right;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Happy Birthday &lt;span style="color: #3d85c6;"&gt;Mila&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-1119532332865660047?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/1119532332865660047/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/03/giac-mo-mila.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/1119532332865660047'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/1119532332865660047'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/03/giac-mo-mila.html' title='Giấc mơ Mila'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-309249701847807387</id><published>2011-03-12T20:04:00.002+07:00</published><updated>2011-06-21T00:49:46.146+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Mình'/><title type='text'>Tôi vô lại quá</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="https://lh5.googleusercontent.com/-fo1pm0zUZjM/TXtvKzPOA-I/AAAAAAAAADw/PND9dUeSrIc/s1600/tumblr_kwwc0cVHLf1qzahuvo1_500.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="320" src="https://lh5.googleusercontent.com/-fo1pm0zUZjM/TXtvKzPOA-I/AAAAAAAAADw/PND9dUeSrIc/s320/tumblr_kwwc0cVHLf1qzahuvo1_500.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi thẫn thờ ngồi lẩm nhẩm về cách tính những con bướm đang lượn lờ trên bờ kè thối hoắc&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giật mình, cô ấy vỗ vai tôi hỏi anh đang nghĩ gì&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi bảo, tôi nghĩ về những cái lồn &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô ấy quật cái túi đầy móc xích sượt mặt tôi, chửi "đồ vô lại"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế xong tôi đứng dậy bỏ đi &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô ấy nhìn theo kèm tiếng gào chu chát "anh đi đâu"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;6 tỉ người , gần 2.5 tỉ lỗ lồn. Thế thì đi đâu ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Thứ vô lại&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Ừ, có lẽ ngay cả với những tình yêu chân thành nhất, ta cũng không nên quá thật thà. &lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;- Sài Gòn 29/02 &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-309249701847807387?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/309249701847807387/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/03/toi-vo-lai-qua.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/309249701847807387'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/309249701847807387'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/03/toi-vo-lai-qua.html' title='Tôi vô lại quá'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='https://lh5.googleusercontent.com/-fo1pm0zUZjM/TXtvKzPOA-I/AAAAAAAAADw/PND9dUeSrIc/s72-c/tumblr_kwwc0cVHLf1qzahuvo1_500.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-5749042147735538175</id><published>2011-03-11T00:07:00.014+07:00</published><updated>2011-03-31T16:01:48.784+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho IT'/><title type='text'>Nơi nào cho những IT không bằng</title><content type='html'>&lt;div style="font-family: inherit;"&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S8bvyM1s2nI/AAAAAAAACrY/hwmmT8F5zMM/s400/an_education+%285%29.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="166" src="http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S8bvyM1s2nI/AAAAAAAACrY/hwmmT8F5zMM/s400/an_education+%285%29.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: inherit;"&gt;Ở diễn đàn tôi tham gia đang nở lên 1 chủ đề rất thu hút các thành viên đọc và trả lời. Nội dung của chúng xoay quanh chuyện nếu không có bằng đại học thì có tiến thân được không. Tôi thấy đây là điều thường luôn xảy ra đối với những bạn đang học các trường cao đẳng / trung cấp nghề quốc tế như (Niit - Aptech v.v..). Tạm gọi là đại học là lề phải và NIIT như lề trái. Cũng xin lỗi những ai đang học lề trái vì gán ghép chữ cao đẳng và trung cấp nghề của tôi. Tuy nhiên tôi không có ý đánh giá thấp mọi người, tôi chỉ muốn nhìn nhận khách quan chuyện bằng cấp ở VN&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: inherit;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: inherit;"&gt;Theo tôi, khi 1 sinh viên học lề trái luôn lo lắng về tấm bằng của mình, và cơ hội kiếm việc cũng như thăng tiến sau này là điều hoàn toàn hợp lí. Bởi trong cái tôi của họ cảm giác rõ được sự thua thiệt trong chuyện phân chia bằng cấp ở VN. Ý tôi ở đây không phải định chê bằng Đại học hay tôn vinh giá trị của những chứng nhận nước ngoài kia. Tuy nhiên chính những người đã tốt nghiệp với số điểm rất cao ở các trường lề trái khi đi ra ngoài xin việc đều có chung 1 nhận định rằng xét về mặt cấp độ thì phòng HR vẫn xét dựa trên số năm học của nhân viên. Tức là nếu bạn học ở NIIT 2 hoặc 3 năm sẽ chỉ được xét dạng chuyên viên chứ không thể là kĩ sư như 1 anh 4 năm mài đũng quần ở đại học&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: inherit;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: inherit;"&gt;Thực ra đối với những người lề phải, họ có tâm lí vững vàng hơn sau 4 năm học tập và thực hành. Bởi ít nhiều sâu trong họ vẫn tin vào việc 1 kĩ sư thì không thể thất nghiệp, trừ khi cuộc đời quá khốn nạn đưa đẩy mình vào đường cùng. Tôi rất khinh những bạn sau khi tu luyện lề phải xong khi ra trường lại bô bô trách mắng nền giáo dục Việt Nam rằng chẳng có cái mẹ gì, học xong ra đéll biết làm gì. Xin bạn, thật ra đó là do bạn cả thôi. Tôi tin không chỉ riêng lĩnh vực cần thực hành nhiều như CNTT mà tất cả các lĩnh vực khác đều cần những con người trẻ có đầu óc dám nghĩ dám làm. Nếu bạn chấp nhận lăn xả vào bất kì nơi đâu để đánh đổi sức lực thu mua kinh nghiệm cho bản thân thì tự khắc bạn sẽ cảm thấy yêu quí những giá trị kiến thức căn bản nền tảng khi học ở lề phải.&lt;/div&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;div style="font-family: inherit;"&gt;Nhưng không vì lẽ đó mà những người đang ngày ngày 2 tiếng "dạo chơi" ở các trung tâm đào tạo quốc tế cảm thấy bị thua thiệt. Việc các bạn sử dụng quĩ thời gian thay vì vui chơi nghịch phá vô bổ để chuyên tâm nghiên cứu thực hành theo những giáo trình và chỉ dạy của các thầy cô sẽ phát huy sức mạnh vốn có của lề trái hơn rất nhiều lần. Tôi còn nhớ khi tôi bắt đầu học ở NIIT thầy tôi có nói với tôi 1 câu mà mãi sau này tôi coi nó như kim chỉ nan trong mọi chuyên ngành học tập nghiên cứu&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: inherit;"&gt;&lt;b&gt;"Ở đây không thể dạy em 1 kiến thức bài bản như đại học nhưng chắc chắn nếu em chịu làm chịu thử em sẽ đúc kết được chúng"&lt;/b&gt;. Rõ ràng đây chính là 1 tầm nhìn mang tính thực dụng rất cao của các nước khác. Họ không cho rằng kiến thức chỉ có thể kiếm được ở sách vở, nó còn ẩn chứa ở những lần thất bại hay khi nhuần nhuyễn thực tập 1 vấn đề. Các bạn lề trái chính vì thế nếu hiểu được giá trị cốt lõi này sẽ có khả năng, tự học tự đọc tự nghiên cứu những vấn đề mình yêu thích mà không bị vướng vào bất kì 1 ràng buộc hay am hiểu hàn lâm vĩ mô nào cả &lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: inherit;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: inherit;"&gt;Tôi không biết so sánh chuyện lề trái và lề phải với chuyện âm nhạc chuyên nghiệp (uyên linh - phương thanh - mỹ linh) và nhạc thị trường, nhạc teen (bảo thy - lam trường - ngô kiến huy) có hợp lí không. Xong tôi vẫn nhận thấy giữa chúng có 1 mối tương quan rõ rệt. Bạn có thể luyến láy âm trầm âm bổng, đúng điệu trong từng bản tình ca bất hủ nhưng không có nghĩa bạn thành công với Tình Thôi Xót Xa - Yêu em lần nữa hay công chúa bong bóng. Tất cả sự thành công và đón nhận cuối cùng là ở khán giả chứ không phải ở bạn. Uyên Linh có thể đứng trước mặt Bảo Thy và nhiếc móc rằng &lt;i&gt;"wtf, mày đang hát cái cứt gì vậy. Đó không phải là âm nhạc"&lt;/i&gt;. Nhưng tôi cũng tin là fan của Bảo Thy sẽ đứng sau cho Uyên Linh 1 tràng trứng thối và dưa cải bốc mùi vì họ nghĩ &lt;i&gt;"Việc cái đéll gì phải hát như mày Uyên Linh, Diva làm gì trong khi người nghe hiểu chỉ đếm đầu ngón tay&lt;/i&gt;". &lt;b&gt;Có ai trong số các bạn đang đọc bài này nghĩ rằng làm Diva sẽ giàu có hơn làm ca sĩ thị trường ?&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: inherit;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: inherit;"&gt;Haha.. Nói chung như tôi nói đấy, thành công thất bại đều do bạn và những nhận định của những người đang làm việc cùng bạn. Thế nên đừng vì 1 phút bốc đồng rảnh rỗi mà lại nghĩ linh tinh về chữ hơn thua được mất ở đời. Nó non nớt và không phải cho những người đang nghiên cứu khoa học như chúng ta.Chẳng phải bác Ngô Bảo Châu đã nói &lt;b&gt;"Nếu nghiên cứu khoa học chỉ vì tiền bạc thì tốt hơn hết là đừng nghiên cứu"&lt;/b&gt; làm gì.&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #cc0000; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;ul&gt;&lt;li&gt;&lt;i&gt;Xã hội cần bạn, cái bạn cần lại là nên biết tại thời điểm đó xã hội cần gì. &lt;/i&gt;&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: inherit;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: inherit; text-align: center;"&gt;Chúc các bạn IT mới lớn sẽ sớm lớn&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: inherit;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: inherit; text-align: right;"&gt;Viết bởi 1 kẻ không bằng.:D&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-5749042147735538175?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/5749042147735538175/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/03/noi-nao-cho-nhung-it-khong-bang.html#comment-form' title='3 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/5749042147735538175'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/5749042147735538175'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/03/noi-nao-cho-nhung-it-khong-bang.html' title='Nơi nào cho những IT không bằng'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_SrXSjWSRl2E/S8bvyM1s2nI/AAAAAAAACrY/hwmmT8F5zMM/s72-c/an_education+%285%29.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-2113677751645101120</id><published>2011-03-08T01:15:00.012+07:00</published><updated>2011-03-09T23:16:01.563+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho cháu'/><title type='text'>Đàn ông 21</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="https://lh4.googleusercontent.com/-XQsJ9NSwlus/TXdXHayD-yI/AAAAAAAAADk/Awnn7m6bBzU/s1600/GZbqLZ3AXox5rvgxLpNyhBbzo1_400.gif" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="400" src="https://lh4.googleusercontent.com/-XQsJ9NSwlus/TXdXHayD-yI/AAAAAAAAADk/Awnn7m6bBzU/s400/GZbqLZ3AXox5rvgxLpNyhBbzo1_400.gif" width="385" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Khi 3 tuổi đàn ông 21 thích nhất là được mẹ bế đi lí lắc khắp xóm, đến nhà ai mẹ cũng khoe đàn ông 3 tuổi đang lớn hơn qua từng khoảnh khắc&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi 6 tuổi đàn ông 21 thích mẹ là phẳng phiu cho những bộ đồng phục đến trường, rồi để khoe với các bạn trên lớp rằng quần áo mình ngày nào cũng là quần áo mới&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;9 tuổi đàn ông 21 cầm những con điểm 10 và những lời phê đầy tính nịnh bợ về khoe bố, mãi sau này mới biết ngày đấy được vậy một phần nhờ mẹ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lúc 13 tuổi đàn ông 21 lo sợ những đợt cuối tuần sinh hoạt, ngại ngùng khi bị bạn bè và người quen bắt gặp đang trốn học chơi game &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đến 16 17 18 thứ duy nhất làm đàn ông 21 khóc là cái nhìn hững hờ của mối tình đầu, là sự dèm pha đả kích những khi bị hội đồng chơi xấu. Cắn môi nức nở mới thấy tủi hờn biết bao&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngay cả khi 19 và 20 yêu dấu, đàn ông 21 chưa một lần ngừng khóc khi nghĩ về những cuộc tình đã qua, những che đậy bắt phải ngượng ngùng bỏ trốn. Để mỗi đêm về cô đơn xót xa đến mất cả tự trọng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi 21 đàn ông bắt đầu cảm thấy tự tin, cảm thấy được sức gánh của đôi vai mình. Đủ tự tin và bình thản để hứng chịu những thử thách của cuộc đời. Nghĩ về những việc nặng nhọc, những thứ khó khăn như 1 lẽ tất yếu của cuộc sống. Bởi niềm tin vào cuộc đời còn nhiều, niềm tin vào những u buồn biết chăm sóc vẫn chưa 1 lần bỏ rơi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đàn ông 21 dám nghĩ, dám làm, dám chơi, dám đối mặt với thất bại và cũng dám dừng. Đàn ông 21 bắt đầu phân biệt được ranh giới của sự lố bịch. Nhìn thấy được cái ngưỡng đủ. Đàn ông 21 đủ tinh tế để vượt qua những giá trị phù phiếm. Thực ra có xá gì với những điều ở quá khứ. Căn bản đời là buồn, mỗi lúc hờn là 1 cảm giác hay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuổi 21 đàn ông dần an tâm để thấy mình là trọng tâm khi đứng trước phụ nữ. Dám nhìn sâu vào mắt đối phương để tìm sự đồng điệu về cảm xúc. Dám nghĩ về những chuyện tình sứt mẻ để mong chờ 1 ngày được sửa chữa lấp liếm và bịa đặt cho đúng với tâm trạng người con gái. Biết tin yêu và tự phủ lấp vô vọng khốn cùng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đàn ông 21 đủ tỉnh táo và bình tĩnh trước những đổ vỡ. Độ lượng hơn. Biết cách lý giải cuộc sống. Biết điều phối con tim trước những rào cản có kim. Thực ra kim đâm vào thịt sẽ đau, nhưng thịt đâm vào thịt sẽ nhớ nhau muôn đời. Khi bắt đầu ngẫm nghĩ một chút về số phận mỗi khi nhìn lại con đường mình đã đi qua. Đàn ông 21 đã cảm thấy sợ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đàn ông 21 bắt đầu gắn mình với những ràng buộc để khó khăn hơn khi thực hiện một thay đổi lớn nào trong cuộc đời mình. Nó là lời hứa, là sự bao dung độ lượng, yêu thương mà không cần điều kiện, chăm sóc mà chưa 1 lần cảm thấy đủ. Nên khi 21 cuộc sống sẽ không còn là của riêng bản thân anh ta nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;Khi nào là đàn ông 21 cháu cũng sẽ như thế &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-2113677751645101120?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/2113677751645101120/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/03/ong-21.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/2113677751645101120'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/2113677751645101120'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/03/ong-21.html' title='Đàn ông 21'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='https://lh4.googleusercontent.com/-XQsJ9NSwlus/TXdXHayD-yI/AAAAAAAAADk/Awnn7m6bBzU/s72-c/GZbqLZ3AXox5rvgxLpNyhBbzo1_400.gif' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-1121774067725241254</id><published>2011-03-01T12:25:00.006+07:00</published><updated>2011-03-01T19:18:12.241+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Mình'/><title type='text'>Top Salary</title><content type='html'>Thực ra nhiều bạn nói mình sang Mỹ sống thì sướng, nhưng thật với mọi người cứ nhìn cái Top Salary này thì cái nghề mình đang làm sẽ là con chó trụi lông trong bầy chó ghẻ. Sướng , sướng cái lồn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="https://lh4.googleusercontent.com/-9eccTznR6zY/TWyC8k_1bhI/AAAAAAAAADY/ywzj_foYfPk/s1600/Best_Jobs_in_America.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="400" src="https://lh4.googleusercontent.com/-9eccTznR6zY/TWyC8k_1bhI/AAAAAAAAADY/ywzj_foYfPk/s400/Best_Jobs_in_America.jpg" width="351" /&gt;&amp;nbsp;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;i&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;i&gt;Mình ghét mấy con đàn bà / giống gái / lứa cái. u sầu giả buồn đau khổ hạnh. Vì suy cho cùng ở cái thế hệ mà niềm tin và sự sâu xa cuộc sống như 1 tấm rẻ giách thế này. Thì việc khi về già chúng nó không thể hiểu những gì đã lướt qua đời mình cũng không có gì là lạ, thế nên càng khó đúc kết về những điều hạnh phúc hay đau đớn mất mát. Duy chỉ có điều khi chúng nó càng bị bệnh tưởng, cành huyễn hoặc cho cuộc sống của mình theo cái cách phức tạp vẫn đang diễn ra. Thì sẽ có lúc chúng phải tự kết thúc mình, dễ dàng như việc &lt;b&gt;close blog&lt;/b&gt; vậy&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-1121774067725241254?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/1121774067725241254/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/03/top-salary.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/1121774067725241254'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/1121774067725241254'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/03/top-salary.html' title='Top Salary'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='https://lh4.googleusercontent.com/-9eccTznR6zY/TWyC8k_1bhI/AAAAAAAAADY/ywzj_foYfPk/s72-c/Best_Jobs_in_America.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-754927477968489953</id><published>2011-02-19T00:18:00.001+07:00</published><updated>2011-02-19T00:21:09.862+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Mình'/><title type='text'>Nói sex 1 tí</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-G_Lh1oZWK-k/TVorbafnlkI/AAAAAAAAADE/huLLI_yWNw4/s1600/tumblr_laiez9VZWL1qeoyhgo1_500.png" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="400" src="http://1.bp.blogspot.com/-G_Lh1oZWK-k/TVorbafnlkI/AAAAAAAAADE/huLLI_yWNw4/s400/tumblr_laiez9VZWL1qeoyhgo1_500.png" width="315" /&gt;&amp;nbsp;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="background-color: white; clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;i style="color: #0b5394;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Đéo&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="background-color: white; clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;Hôm qua mình đã "ly hôn" 1 cách thẳng thừng và theo lẽ tự nhiên, mình nhận hết mọi tội lỗi. Tất nhiên người được mình ly hôn cũng có ít nhiều phản kháng nhưng rốt cục vẫn là kết cục. Mình thấy có 1 điểm ở người dân nước mình là yêu nhau dễ rồi xa nhau thì khó. Tại sao là yêu nhau dễ chắc mình không cần đề cập nữa, vì cứ dựa vào những scandal xã hội đang có thì sẽ luận ra được cái sự dễ. Còn về việc xa nhau khó thì theo mình do tinh thần nói dối, và lòng tự trọng của dân Việt Nam không đủ cao. Nói đơn giản hơn là vì việc ngoại tình của nước mình vẫn được coi là điều cấm kị, là thứ ở trong tối. Mình tin không thiếu đàn ông cả ngày ngủ với bạn rồi đêm về lại gắng sức với vợ. Theo mình ly dị hay chia tay là cách tốt nhất khi đang có những cử chỉ ngoại tình, đó là sự tôn trọng nhau giữa 2 cá thể có học thức. Không dấm dúi, không dối trá. Nếu không kiềm chế được trước sự đĩ thõa kiều diễm của xã hội hiện tại thì hãy cứ giao cấu mãnh liệt vào rồi 45-50 tuổi hãy lấy vợ. Ở nước ngoài, khi chưa lấy nhau, các cô gái &amp;amp; chàng trai đã trưởng thành cũng coi lối sống "tình 1 đêm" là điều tự nhiên và tất yếu. Bởi quan niệm rõ ràng, sự hòa tan nhưng không hòa hợp của nó là thứ xúc tác tạo dựng nên 1 phong cách như vậy&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="color: #cc0000;"&gt;Có lẽ mình không nên chê dân khác sống không tình nghĩa vì ly hôn nhiều. Bởi ly hôn để không lừa dối nhau là một hành động văn minh của những con người có lòng tự trọng.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="color: #fce5cd; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: x-small;"&gt;Xong mình thấy thế này, nếu để biện hộ cho cuộc sống bừa bãi của những người như mình thì chắc chắn có 1 lí do là "sống như tây, đó là lối sống phương tây". Nhưng mà thật sự nếu đã tây thì tây cho hẳn, đừng nửa tây nửa ta rất ư là buồn cười. Nếu tây thì ngay cả cách chia tay và rõ ràng trong chuyện tình cảm tiền bạc cũng phải chuẩn hóa. Mình và vô số người rất hay "làm tình" kiểu tây và "yêu" kiểu ta. Mình thấy lố bịch vô cùng. Nói về sex ở tây, theo mình nó không phải là sự vô tội vạ, không phải giơ hàng ra cho ai muốn đâm móc làm gì thì làm. Đối với bọn nước ngoài mà mình từng tiếp xúc, bọn nó xem sex chỉ là  một nhu cầu của con người, một nhu cầu giới tính giữa người với người,  như nắm tay, hôn nhau thực ra cũng là một dạng tiếp xúc giới tính thôi.  Do vậy bọn nó có thể thoải mái nói về sex, rồi hôn nhau ngoài đường v..v  nhưng không có nghĩa là ra đường gặp thằng nào con nào cũng lôi lên  giường.Và chắc chắn rằng khi ngủ với nhau tụi nó sử dụng bao cao su chứ không bắn xối xả vào và chụp hình lại coi đó như chiến tích.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-754927477968489953?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/754927477968489953/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/02/noi-sex-1-ti.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/754927477968489953'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/754927477968489953'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/02/noi-sex-1-ti.html' title='Nói sex 1 tí'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-G_Lh1oZWK-k/TVorbafnlkI/AAAAAAAAADE/huLLI_yWNw4/s72-c/tumblr_laiez9VZWL1qeoyhgo1_500.png' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-4142998211765307472</id><published>2011-02-17T21:22:00.007+07:00</published><updated>2011-02-18T10:30:37.659+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho IT'/><title type='text'>Giá đời là Linux</title><content type='html'>&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: right;"&gt;&lt;i&gt;Mình nghĩ mình rất là nghịch&amp;nbsp;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-TJ2UxNDqyEI/TV0u6JYde5I/AAAAAAAAADM/dVQvYKgJI94/s1600/Untitled.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="212" src="http://1.bp.blogspot.com/-TJ2UxNDqyEI/TV0u6JYde5I/AAAAAAAAADM/dVQvYKgJI94/s400/Untitled.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Mình nghĩ, giả sử đời mình là Linux thì cái tính ướt át mềm mỏng và thiếu sâu sắc sẽ không còn nữa. Mình sẽ rõ ràng, tinh khôi và lạnh lùng qua từng nhát gõ như từng quyết định trong đời. Nhưng mà mình sẽ không thể nói chuyện bằng trái tim mà chỉ&amp;nbsp; sống bằng 1 cái đầu hôi thối, mình cũng không có quyền được đòi hỏi vì chỉ có 1 trong vô vàn các sản phẩm nhân tạo khác có sự phù hợp duy nhất. Kết hợp thành công sẽ là tinh hoa, không thành công sẽ xung đột và đổ vỡ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu đời mình là Linux, mình sẽ dùng &lt;b&gt;&lt;span style="color: #8e7cc3;"&gt;cd&lt;/span&gt;&lt;/b&gt; thường xuyên như 1 cách nhảy qua các nỗi buồn khác nhau. Vốn dĩ đời là buồn nhưng lại vui khi tiếp nhận nỗi buồn mới. Khi không kiểm soát được những nỗi buồn, mình &lt;b&gt;&lt;span style="color: #8e7cc3;"&gt;ls&lt;/span&gt;&lt;/b&gt; và &lt;b&gt;&lt;span style="color: #8e7cc3;"&gt;rm&lt;/span&gt;&lt;/b&gt; từng cái khi dung lượng ngày qua ngày cứ tăng cứ tăng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu đời mình là Linux, mình sẽ &lt;b&gt;&lt;span style="color: #674ea7;"&gt;chown&lt;/span&gt;&lt;/b&gt; cho những câu chuyện &amp;amp; tình tiết đã qua với những tài khoản khác nhau và chỉ khi đó chúng mới có khả năng hạn chế lây lan lục lọi. &lt;b style="color: #b4a7d6;"&gt;chmod&lt;/b&gt; sẽ loại bỏ những tương tác vô tình hữu ý. Cũ kĩ nhưng chẳng bao giờ mất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu đời mình là Linux, mình cũng không còn lo nghĩ về những lo lắng bị đánh cắp, bị trộm vặt những giấc mơ bởi thứ Virus tàn bạo xấu xa. Mình có quyền lo ngại cho hôm nay nhưng ngày mai nếu không hợp nó sẽ tự &lt;b style="color: #674ea7;"&gt;backup&lt;/b&gt; lại cuộc đời&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu đời mình là Linux, mình không ngại ngùng&lt;b&gt;&lt;span style="color: #8e7cc3;"&gt; rpm&lt;/span&gt;&lt;/b&gt; những bản ngã mới cho tâm hồn, bởi dẫu sao thêm mới hay xóa đi cũng chỉ là một dòng lệnh. Đôi khi có những cái tưởng là hợp nhưng thật ra chứa đựng trong đó sự xung đột tiềm ẩn mà chỉ Linux mới thấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu đời mình là Linux, mình có gì mà phải lo lắng khi&lt;b&gt;&lt;span style="color: #674ea7;"&gt; &lt;span style="color: #8e7cc3;"&gt;Chattr&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt; lại những điều hạnh phúc mới mẻ, để nó là mãi mãi và bất khả xâm phạm theo thời gia. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và khi đi đến tận cùng của những giấc mơ, khi mọi việc gần như là bế tắc. Mình sẽ &lt;b&gt;&lt;span style="color: #674ea7;"&gt;P&lt;/span&gt;&lt;span style="color: #8e7cc3;"&gt;s và K&lt;span style="color: #b4a7d6;"&gt;i&lt;/span&gt;ll&lt;/span&gt;&lt;/b&gt; chúng như 1 cách nhẹ nhàng để gỡ bỏ, giải thoát cho tâm hồn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi đời mình là những bản &lt;b&gt;&lt;span style="color: #8e7cc3;"&gt;Kernel&lt;/span&gt;&lt;/b&gt; vá chằng chịt theo thời gian, sẽ có gì nặng nề và tối ưu hơn khi kiếm tìm 1 bản khác cho riêng bản thân. Không gắn kết, không chung chạ. Nhẹ nhàng thanh thoát nhưng vững bền điều hướng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những cuộc chơi dài, hay cả lúc gấp gáp mình sử dụng&lt;b&gt;&lt;span style="color: #8e7cc3;"&gt; apropos&lt;/span&gt;&lt;/b&gt; như lời khuyên thân thiện và hữu ích cho bản thân. Dù đôi khi không phải góp ý nào cũng có ích. Nhưng cám ơn, cám ơn vì đã cho mình biết sự cô đơn còn xa xăm lắm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và nếu là Linux mình sẽ kiếm tìm 1 cái &lt;i style="color: #8e7cc3;"&gt;password one time&lt;/i&gt; để 1 lần được &lt;b style="color: #b4a7d6;"&gt;scp/ftp&lt;/b&gt; với ai đó mà không ngại ngùng. Mà không có những khúc đoạn chậm nhanh. Không cả những giả dối buộc lòng chôn chặt &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thật may mình vẫn chưa phải là Linux, vì nếu là Linux mình sẽ chẳng thể suy tư và tưởng tượng như bây giờ.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-4142998211765307472?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/4142998211765307472/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/02/nghich.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/4142998211765307472'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/4142998211765307472'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/02/nghich.html' title='Giá đời là Linux'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-TJ2UxNDqyEI/TV0u6JYde5I/AAAAAAAAADM/dVQvYKgJI94/s72-c/Untitled.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-3078405720534294574</id><published>2011-02-14T00:20:00.049+07:00</published><updated>2011-03-01T20:38:04.153+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Mình'/><title type='text'>Chưa biết gọi gì</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-N0fZj0E1ezQ/TVefcN_M7mI/AAAAAAAAADA/wC8keEYMfcg/s1600/wallpaper-182513.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="300" src="http://3.bp.blogspot.com/-N0fZj0E1ezQ/TVefcN_M7mI/AAAAAAAAADA/wC8keEYMfcg/s400/wallpaper-182513.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sài Gòn những ngày này bắt anh phải bỏ học liên miên. Theo lệnh cấp trên anh sẽ được huấn luyện từ xa thông qua cái nhà xí, anh thấy rõ đó là cái nhà xí của những kẻ tay mơ bình dân học vụ khi đang muốn kiếm tìm chỗ đứng. Nhưng mà càng lúc con người ta càng cần những cái nhà xí này, càng cần những kiến thức ngắn cũn cỡn và lùng củng mà bọn chuyên gia chỉ mất có 1 tiếng đồng hồ để lên giáo án và sắp đặt tình huống. Anh đã từng đi dạy nên anh biết mà. Các sếp của anh cũng từ đó mà trưởng thành ra, họ vốn dĩ déll thể bì được với anh, nên anh chắc chắn sẽ có tương lai hơn họ. Anh hứa sau khi tu nghiệp xong ở nhà xí anh sẽ viết quyển tự truyện " Chuyên gia là nhà xí "&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sài Gòn đoạn này lỗng bỗng và dông dài khủng khiếp. Anh thấy chân tay đầu óc bỗng còi đi một cách kì lạ, chỉ có những trận bia rượu làm to bụng sau 1 đêm bỗng hóa mùi chua chát là trường tồn là vĩnh cửu. Mà anh đã bảo rồi, đời sống dễ lắm. Cứ đi ra đi vào ở chốn màu mỡ, kiếm vài cái cột để chống lưng. Kiểu gì 20 - 30 năm sau cũng có thể trả góp 1 căn nhà nhỏ ở ngoại ô thành phố. Vợ " nhặt" sẽ sinh cho anh 1 đàn con nhỏ lóc chóc, đứa đi bán cổ phiếu, đứa đi làm chuyên gia, tệ lắm thì buôn bán các sản phẩm may mặc như nhà anh đây này. Chị anh bảo anh mà không cố gắng sẽ tụt lại so với những người nhiều bằng cấp, nhưng mà déll tin đâu. Mặc dù khả năng của anh có hạn nhưng khốn nạn anh dư thừa. Kiểu gì anh cũng làm sú pà men (superman) theo fô mát (format)&amp;nbsp; mặc áo lót - quần xịp rách khu,&amp;nbsp; đứng giữa đường tung hô cho các sản phẩm công nghệ cao.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sài Gòn những ngày này buồn dơ xương, thức ăn đồ uống dư thừa sau tết được chuyển hóa thành phân hữu cơ nhiều đạm và hết chất. Bạn anh bảo anh nên tích góp 1 tí rồi để dành cho mấy tháng sắp tới vì sẽ chẳng có gì mà ăn đâu. Biết đâu lúc đấy mớ bã này lại có ích khôn xiết. Mỗi tối anh lại ăn 1 cái bánh gạo đã để mốc từ ngày 27 tết, rồi sau đó triệt hạ lũ vi trùng ẩm mốc đã vào bụng bằng 10 điếu thuốc còn xót lại trong bao của đêm trước. Chiều tan sở, anh nghe tiếng thở dài não nề của thành phố bảo anh cứ tiếp tục cuộc sống buồn tẻ này đi. Chẳng mấy chốc sẽ có SônGôKu đến biến anh thành Siêu xay da với cái đuôi dài phe phẩy.&amp;nbsp; Sau đó anh sẽ cùng Bao đại nhân &amp;amp; Công tôn sách đi xử lí những vụ án đầy uẩn khúc trên thiên đường. Mặc dù gặp nhiều gian chuân vất vả nhưng anh cũng déll thể nào hoàn thành nhiệm vụ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sài Gòn trời đã ấm hẳn, chẳng bù với khi anh bên kia lạnh đến độ đái ra khói. Trong nỗi hoang vu cực lạc anh khơi gợi&amp;nbsp; chút sức lực cuối của bản thân từ những lời nhắn nhủ của bố mẹ. Nghĩ,&amp;nbsp; xong lại cười 1 mình tự nhủ sao đợt này bố mẹ "tin" thế. Điều quan trọng nhất anh phải thực hiện trong năm nay chỉ vỏn vẹn 2 từ an lành. Lúc đầu mọi người chúc anh thành công, xong lại nghe bảo năm nay tuổi anh gặp vận to. Chúc anh thành công thì khác gì đá đểu. Thôi thì déll phải chúc thành công nữa, cần kặr gì. Cái cần là an lành. Bạn anh đi xa về tặng anh hẳn 1 cây 555 với dòng chữ đính kèm (hàng miễn thuế). Anh cám ơn rối rít bảo là điều an lành đầu tiên trong năm đây. Giả như có hôm nào thèm thuốc ra đường mua bị xe rồng lủi mẹ vào tường thì ấm ức lắm. Chết vì thuốc là cái chết mắm ruốc&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sài Gòn những nỗi sợ vụn vặt, ấu trĩ &amp;amp; cả sự giằng co cấu xé mà anh buộc vào lòng. Một tiếng động lạ, tiếng mèo kêu râm ri mùa động dục, tiếng "thank you" của hệ thống chấm công của nơi anh làm, tiếng địt tum tủm giữa những đêm lẳng lặng yên ắng của ông anh rể làm anh chột dạ quá. Anh sợ càng lúc mình sẽ càng méo mó, thâm trầm và mất cân bằng. Anh phải làm cái gì để những cái lo không thanh âm trở nên có tiếng, phải làm cái gì để những mảnh đời quanh anh cảm thấy ấm cúng và bớt lo âu. Anh thấy chúng vô tiền khoáng hậu, đi vào anh mà không một lần gõ cửa, giật nát màn đêm mà nằm gọn bên trên gối. Xong anh lại tự làm yên lòng bằng cách ví nó như dòng nước miếng tuôn trào trong đêm say giấc. Mong là chúng cũng dồn dập tuôn rơi ẩm ướt như thói quen mỗi sáng sờ sờ rồi đưa lên mũi ngửi ngửi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sài Gòn niềm tin dần tắc ứ, anh không tin mình đang chôn chặt sự tin yêu cho quá khứ, dù có là sự thật. Kiểu lẩn tránh của anh họ gọi là vụng về, là hình ảnh ăn vụng không biết lau mép. Nếu còn gì của quá khứ thì phải vứt sạch gột sạch. Dấu vết là thứ không bao giờ mất đi nếu anh không biết xóa nó. Trước anh vẫn tin tưởng vào thời gian, giao phó trách nhiệm và đùn đẩy với thái độ vô tư lự. Giờ thì chính thời gian cũng phản bội anh. Có ít nhất 2 lần gần đây anh tìm thấy những điều tưởng chừng đã cũ. Xong anh vồn vã xóa xóa lau lau để mỗi lúc chúng một rõ ràng. Anh thấy anh buồn cười bỏ mẹ đi được&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sài Gòn tình yêu và nỗi nhớ. Hiện giờ là Valentine anh cũng déll muốn một cuộc linh đình phê pha bên những người đàn ông mang lại hạnh phúc cho nhau trên bàn nhậu, rồi lại qua đêm ở chốn đông người như vẫn xảy ra. Tính anh là thích lê la, nhưng không có nghĩa sẽ chấp nhận sự chung đụng. Làm vậy đời mất vui, ở đời phải luôn giữ được giá trị&amp;nbsp; thối nát đích thực và sự hôi thối vốn có của nó. . Thế nên đ!t mẹ nó bây giờ anh đi ra biển, anh sẽ ngắm nhìn biển và hỏi rằng có muốn làm tình với anh không. Sóng vỗ lên ì oạp là có, còn nếu rên rỉ gì khác thì sẽ là muốn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;i&gt;Vãi loằn năm mới !&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-3078405720534294574?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/3078405720534294574/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/02/chua-biet-goi-gi.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/3078405720534294574'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/3078405720534294574'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/02/chua-biet-goi-gi.html' title='Chưa biết gọi gì'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-N0fZj0E1ezQ/TVefcN_M7mI/AAAAAAAAADA/wC8keEYMfcg/s72-c/wallpaper-182513.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-2400538632077485500</id><published>2011-02-11T16:59:00.003+07:00</published><updated>2011-02-16T09:54:37.511+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Gia Đình'/><title type='text'>Hp Envy 14</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;i&gt;Hôm nay là mùng 9 tết. Tức là anh đã xa 1000$ được 2 ngày&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Tuy vậy anh vẫn sống với thái độ lạc quan yêu đời không kém&lt;b&gt; Nguyễn Đức Nghĩa&lt;/b&gt; là mấy&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-nwpDH6XzTF4/TVs77IdovEI/AAAAAAAAADI/yh_nYxkxWM4/s1600/envycoupon.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="155" src="http://4.bp.blogspot.com/-nwpDH6XzTF4/TVs77IdovEI/AAAAAAAAADI/yh_nYxkxWM4/s400/envycoupon.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a class="thickbox no_icon" href="http://www.chipchick.com/wp-content/uploads/2010/10/envycoupon.jpg" rel="gallery-29700" title="envycoupon"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;i&gt;The HP Envy 14 Core i7 model is on sale today for $1,049.99  after a $200 coupon code. If you’re looking something even more  affordable, the Envy 14 with a Core i3 processor is also on sale for  $974.99 after a $25 off coupon code.&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="color: #f6b26b; text-align: right;"&gt;&lt;i&gt;Cái địt mẹ nó, vừa mua xong thì gặp ngay cái DEAL. Giờ thì anh giống Đức Nghĩa thật rồi đây &lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://www.chipchick.com/wp-content/uploads/2010/08/beats2.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-2400538632077485500?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/2400538632077485500/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/02/tinh-chat-cua-cong-viec.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/2400538632077485500'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/2400538632077485500'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/02/tinh-chat-cua-cong-viec.html' title='Hp Envy 14'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-nwpDH6XzTF4/TVs77IdovEI/AAAAAAAAADI/yh_nYxkxWM4/s72-c/envycoupon.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-2210003332139403223</id><published>2011-02-03T00:05:00.010+07:00</published><updated>2011-02-03T00:05:00.492+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Gia Đình'/><title type='text'>Happy New Fears</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://24.media.tumblr.com/tumblr_le1p5eIDzv1qzj3d5o1_250.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="254" src="http://24.media.tumblr.com/tumblr_le1p5eIDzv1qzj3d5o1_250.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote style="color: #e06666;"&gt;Well,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Though sometimes you’re so troubling,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Though sometimes you’ve treated me so bad, (so fucking!bad I must say)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Though sometimes you’ve kicked my ass,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Though sometimes you’ve made me bored,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;but&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I have to admit that,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;You’re so adorable&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;and unforgettable.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;And I have to admit that,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Surely, I will miss you. much. very very much. (As I already do)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thank you, for whatever you’ve brought to me.(especially for this very night)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Farewell, 2010.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Come on, 2011.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I’m glad to say that:&lt;br /&gt;&lt;div style="color: #ffe599;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #d5a6bd;"&gt;Happy,&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #d5a6bd;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #d5a6bd;"&gt;New Fears.&lt;/div&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;div style="color: red;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #3d85c6;"&gt;&lt;i&gt;-1- Fuck + Years = Fears &lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-2210003332139403223?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/2210003332139403223/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/02/happy-new-fears.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/2210003332139403223'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/2210003332139403223'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/02/happy-new-fears.html' title='Happy New Fears'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-2297437168355903636</id><published>2011-02-01T01:40:00.000+07:00</published><updated>2011-02-01T01:40:01.894+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho cháu'/><title type='text'>Cho cháu tổ quốc</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://i596.photobucket.com/albums/tt42/NgocZF/DSCN68431.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="300" src="http://i596.photobucket.com/albums/tt42/NgocZF/DSCN68431.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: red; text-align: center;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: red; text-align: center;"&gt;&lt;i&gt;1. Yêu tổ quốc Yêu đồng bào&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: red; text-align: center;"&gt;&lt;i&gt;2 .. 3 ... 4 .. 5&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Chính xác đó là 6 từ vẻn vẹn trong điều đầu tiên Bác Hồ dạy. Khi cháu đọc và hiểu những dòng này thì cậu tin cháu đã không còn xa lạ với nó nữa, như thế có nghĩa là cháu đã ghi nhớ và ít nhiều hiểu về tổ quốc ta đồng bào ta.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cậu tranh thủ viết vội vài dòng cuối năm 2010 cho cháu, trước khi nếm mùi lần đầu ăn tết xa tổ quốc. Có lẽ là hơi sớm khi nhồi chuyện tổ quốc mình đồng bào mình ở thời điểm này. Nhưng chính những giây phút sắp đi xa khỏi quê hương, chính những khoảnh khắc cuối được nhìn những người dân Việt là động lực to lớn để cậu muốn giãi bày và chia sẻ với cháu về nơi chôn nhau cắt rốn. Cậu muốn cháu coi nó là bài học chứ không phải sự giãi bày của ông già đôi mươi này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sẽ có 1 lúc nào đó cháu hỏi mẹ hoặc bố: &lt;i&gt;"Tổ quốc là gì ? Quê hương là gì ?"&lt;/i&gt;. Thật ra nếu cháu hỏi cậu sẽ tốt hơn. Vì bố mẹ cháu vốn dĩ cũng không biết cho đến khi đọc được bài này đâu :P&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quê hương, tổ quốc, mảnh đất mà cháu sinh ra lớn lên, cháu có mọi quyền hành làm những điều cháu muốn, miễn nó không trái với luân thường đạo lí, trái với luật pháp đất nước. Nó là mảnh đất có chủ quyền, có giá trị pháp lí và tài sản. Chỉ có ở quê hương cháu mới được là con cháu là núm ruột là đồng bào. Là người kế thừa rừng vàng biển bạc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cháu sẽ nhầm tưởng tổ quốc với cái nhà cháu đang ở, nhưng thật ra không phải. Tổ quốc to lớn hơn thế rất nhiều, đó là nơi cháu đặt những bước chân đầu tiên, nơi người ta chôn mình xuống, nơi mà mọi người sinh ra và tan biến. Đó mới là tổ quốc. Cháu có thể nhìn thấy những tòa nhà chọc trời cao tít, những ngôi nhà to lớn sang trọng và thậm chí là cả những cảnh đau thương tan tác trên mảnh đất này. Đó là tổ quốc, mọi góc nhìn đánh giá và những việc có ích của cháu sẽ giúp mảnh đất này nhiều cảnh đẹp hơn và ít cảnh buồn đi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau này khi cháu đi học, cháu sẽ gặp nhiều bạn bè, mọi người bằng tuổi cháu, có thể chênh lệch 1 tí về cân nặng chiều cao về học vấn và tình thương cũng như xuất phát điểm của bố mẹ họ. Nhưng tất cả đều nói chung 1 ngôn ngữ đều chung 1 gốc gác cội nguồn. Nếu có bạn nào hỏi cháu mảnh đất của mình như thế nào thì hãy trả lời bằng niềm tự hào truyền thống nghìn năm "Hình chữ S có dấu hai chấm", quốc kì là "Lá cờ đỏ sao vàng ở giữa". Dấu hai chấm chính là những bờ biển, quần đảo vùng vịnh ngoài khơi xa xăm mà thể nào cũng có lúc cháu sẽ được đặt chân tới. Nó là của tổ quốc mình của những thế hệ đã già như Ông bà nội ngoại như cha mẹ, cậu và cả con cháu của cháu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và giả như sau này bố mẹ cháu có nhiều tiền, lo cho cháu đi học ở các nước khác. Cháu sẽ học được nhiều điều hay ho lạ lẫm, mà không chắc quê hương có thể dạy. Cháu có thể đi để mở rộng tầm mắt của mình, đi để hấp thu và hưởng thụ sự tiến bộ - túi khôn tri thức của nhân loại. Nhưng cháu phải quay về. Quay về để xây dựng quê mình thêm giàu đẹp phát triển. Quay về dể giúp đỡ những người nghèo như vú nuôi của cháu có đủ cơm ngon áo đẹp. Quay về để quê hương mình có chủ, có hồn, có sinh, có lực.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi cháu đủ lớn để sử dụng Internet, bố mẹ cháu sẽ dạy cháu cách sử  dụng Internet như một nguồn thông tin tài nguyên bất tận mà không ai có  thể khai thác hết. Cháu sẽ tìm kiếm được vô số nguồn tin về đất nước chữ  &lt;b&gt;S:&lt;/b&gt; cháu đang sống. Có thể cháu vô tình đọc được những đoạn không hay  hoặc vô số điều tiêu cực về đất nước, nhưng đừng lấy điều đó làm sự tự  ti. Đừng coi nghèo khó lam lũ và sự bi quan trong những thông tin cháu  thấy là vách ngăn của cuộc đời mình. Khi mình biết giá trị của mình, đó  sẽ là một tài sản và là vũ khí tối thượng. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cậu luôn  coi chính phủ, những người quản lí đất nước là trụ cột là xương sống, là  bộ óc nâng đỡ và đưa toàn bộ cơ thể ngày càng trưởng thành và mạnh mẽ hơn. Mỗi chúng ta là một phần tử tế bào, là những giọt máu li ti trong  cơ thể đó. Không có bộ óc nào lại đi kiếm tìm con dao để chặt đứt tay,  đâm cắt da thịt của mình. Chẳng có bộ óc nào lại muốn biến mình thành 1  kẻ tham lam, đốn hèn, nhu nhược ngu dốt. Có thể đôi lúc bộ óc cần được nghỉ ngơi, thư giãn nhưng chắc chắn  sẽ không có khoảnh khắc nào nó quên việc chỉ huy và tìm kiếm sự bao  bọc cho cơ thể mình. Cháu cũng đừng nhầm tưởng tổ quốc và tổ tiên với  khái niệm đảng cầm quyền. Chỉ có những kẻ đê hèn thiếu học mới lợi dụng  chúng để sinh lợi cho cá nhân và phá hoại đất nước. Cháu cũng đừng đánh  đồng việc yêu đất nước với việc yêu một thể chế. Chúng hoàn toàn khác xa  nhau. Khi cháu gặp 1 điều gì bất công, thấy những điều gì sai trái dị hợm. Hãy  lên tiếng chứ đừng im lặng, nhớ chưa. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cháu hãy tự hào là người Việt vì chỉ có "con rồng cháu  tiên" mới luôn lạc quan trong cuộc đời này. Luôn nở nụ cười thật tươi  để ban tặng cho đời, cho người và cho mình. Cả thế giới chung nhau màu  máu đỏ, cả châu Á chung nhau một màu da.... Và rất nhiều người có cùng  chung màu mắt.... Chẳng việc gì mà phải phát khóc khi ta máu đỏ, da  vàng, và cố làm cho ta khác! Người Việt Nam thì vẫn tự hào sánh ngang  tất cả, nếu bản thân ta giỏi giang và tư chất ta vững vàng sẽ càng khiến  nhiều người khâm phục. &lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;Giữ gìn và trân quý nó ! Biết không ?&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;Thương cháu&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-2297437168355903636?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/2297437168355903636/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/02/cho-chau-to-quoc.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/2297437168355903636'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/2297437168355903636'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/02/cho-chau-to-quoc.html' title='Cho cháu tổ quốc'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-6150623754287092124</id><published>2011-01-19T07:01:00.004+07:00</published><updated>2011-03-11T19:24:56.361+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nói cùng anh'/><title type='text'>Thực ra là yêu</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://24.media.tumblr.com/tumblr_lf5z3uaTtk1qdfrsho1_500.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="400" src="http://24.media.tumblr.com/tumblr_lf5z3uaTtk1qdfrsho1_500.jpg" width="297" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;Anh ạ,&lt;br /&gt;trong muôn vàn điều tệ hại anh kể em nghe về bản thân anh,em không mảy may e ngại ngần ngừ.&lt;br /&gt;trong hàng trăm lần anh thất hứa với em về những điều bé mọn,em không ngập ngừng mà quên đi tất thảy.&lt;br /&gt;trong hàng chục đêm em đợi một cú phone để có thể ăn ngon miệng và ngủ  ngon giấc dù sau cùng màn hình cũng chỉ duy một màu đen ngòm,em còn  chẳng thèm trách móc.&lt;br /&gt;Nhưng xin anh,làm ơn,đừng nói dối.Em không phải một em nữ sinh xanh tươi  mơn mởn cho bướm ghẹo ong đùa.Em không phải là một đứa nào trong đám  con gái lố nhố phức tạp anh từng hẹn hò.Em không lẳng lơ đĩ thoả để phớt  lờ mọi thứ mà suồng sã ngả vào anh.&lt;br /&gt;Anh ạ,&lt;br /&gt;em là em,là bạn gái anh,chứ không phải con mẹ nào hết. &lt;/blockquote&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://boredintown.blogspot.com/"&gt;&lt;i&gt;via SSW&lt;/i&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-6150623754287092124?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/6150623754287092124/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/01/500-ngay-yeu.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/6150623754287092124'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/6150623754287092124'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/01/500-ngay-yeu.html' title='Thực ra là yêu'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-6267533665904117364</id><published>2011-01-15T17:28:00.005+07:00</published><updated>2011-01-23T19:32:41.437+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Mình'/><title type='text'>Có những chỗ</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_iBX8FYnqu-0/TTF3ODRP72I/AAAAAAAAACY/L2OjO_8mfoc/s1600/tumblr_l6ugb2mlYB1qc0bl4o1_500.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="320" src="http://3.bp.blogspot.com/_iBX8FYnqu-0/TTF3ODRP72I/AAAAAAAAACY/L2OjO_8mfoc/s320/tumblr_l6ugb2mlYB1qc0bl4o1_500.jpg" width="213" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;i&gt;Có những nơi chỉ trực chờ mình xuất hiện để rấy lên nỗi đớn &lt;/i&gt;&lt;i&gt; &lt;/i&gt;&lt;i&gt;đau &lt;/i&gt;&lt;i&gt;đến xót xa quặn lòng.&lt;/i&gt;&lt;i&gt;. Và có lẽ sự chờ đợi cảm giác nhói lên đấy là thứ duy nhất khiến cứ đi qua những chỗ như vậy.&lt;/i&gt;&lt;i&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Up đát :&lt;span style="font-family: &amp;quot;Courier New&amp;quot;,Courier,monospace;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;Courier New&amp;quot;,Courier,monospace;"&gt;mùi buồn nôn xộc đến mũi&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;Courier New&amp;quot;,Courier,monospace;"&gt;Cặc !&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;i&gt; &lt;/i&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-6267533665904117364?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/6267533665904117364/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/01/co-nhung-cho.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/6267533665904117364'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/6267533665904117364'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/01/co-nhung-cho.html' title='Có những chỗ'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_iBX8FYnqu-0/TTF3ODRP72I/AAAAAAAAACY/L2OjO_8mfoc/s72-c/tumblr_l6ugb2mlYB1qc0bl4o1_500.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-4809100196482773924</id><published>2011-01-12T14:33:00.005+07:00</published><updated>2011-01-15T10:42:08.138+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Mình'/><title type='text'>Đêm chẳng đâu vào đâu.</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://28.media.tumblr.com/tumblr_ld50fyFo841qzh0seo1_500.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="318" src="http://28.media.tumblr.com/tumblr_ld50fyFo841qzh0seo1_500.jpg" width="450" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mấy ngày rồi cứ sốt về chiều. Ai cũng bảo đến lúc viêm gan sắp chuyển sang xơ gan nên mới bộc phát ra thế. Mình không tin, vì những lần đi đái mình vẫn để ý nhìn xem nước tiểu mình trắng trong hay vàng đục. Mỗi lần đi tắm mình vẫn tự béc mắt để xem có chỗ nào ung oặt lên chưa. Nói chung là mình không tin và đéo tin&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Buổi đêm chẳng biết làm gì sau những lúc xong việc. Nếu chọn đi ngủ thì cảm thấy phí phạm quá, mình rõ ràng không muốn kết thúc 1 ngày đã qua với 1 phát phè rốn liên tu bất tận đến 9h sáng hôm sau. Với cả đêm cũng khuya rồi, lỡ thức thì thức luôn. Sáng hôm sau lên cty thể nào lại chẳng được ngủ bù trong phòng họp. Có cái hay mới nhận ra là ban đêm cười to và rõ hơn ban ngày, đọc hay và thông hơn ban ngày, buồn vui cũng lẫn lộn hơn ban ngày và Chán con mẹ nó cảm xúc như thế này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mấy hôm nói chuyện với chị &lt;i style="color: #ea9999;"&gt;Thu Hiền&lt;/i&gt; tác giả cuốn &lt;b style="color: #f4cccc;"&gt;Khi Lấy Chàng&lt;/b&gt; mình thấy đời thật hay. Mới hiểu sao tác phẩm khi lấy chàng của chị lại được tái bản 3-4 lần, hết người này gọi điện khen đến người khác viết mail ủng hộ. À bởi vì đằng sau cái hay ho là sâu sắc, đằng sau cái vui tươi là tâm ý, hơn cả đó là những điều thật thà khôn xiết chứ không phải là những câu chuyện phịa lên phịa xuống để kiếm tiếng cười. Đến ngay cả những đối thoại rất thường nhật và bình dị với mình mà lắm lúc cũng phải nghĩ ngợi rồi bật cười khằng khặc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đây là bài thơ mà chị ấy viết khơi khơi trong giai đoạn kiểm duyệt chính tả cùng mình&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;~&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh yêu vợ và anh yêu em&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vợ là mặt trời còn em là biển cả&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chỉ có biển làm anh hỉ hả&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn mặt trời chói mắt lắm em ơi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh yêu vợ và anh yêu em&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vợ là cơm còn em là chả&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chỉ có chả là không xỉ vả&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn cơm nhà khó nhá lắm em ơi&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;br /&gt;Anh yêu vợ và anh yêu em&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vợ đẻ ra con còn em không gì cả&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không gì cả là không vất vả&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn trẻ nhà nheo nhóc lắm em ơi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(!)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh yêu vợ và anh yêu em&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và dĩ nhiên anh yêu anh hơn cả&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh là mặt trời, anh là biển cả&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế mới cần có chả lẫn cơm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(!)&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm rồi bắt trẹt thằng IT cty cài cho mình cái Bejewled (Kim Cương)  vào máy. Máy mình chạy Linux, thằng này lại ngu Linux nên mình bắt nó làm. Không làm mình đéo rủ nó đi ăn vài bữa là tự kỉ ngay. Ở game Bejewled lúc bắt đầu chơi thì hứng khởi, có những lúc thì ăn quân liên tục liên tục có tận vài quả ăn 4 và thậm chí là ăn 5, xong rồi kể cả những khi đánh sai thì vẫn ăn được quân, thậm chí còn ăn to và ăn liên tục, đời vỗ tay khen Excellent and some other bullshit things. Level lên liên tục và hứng khởi lên thì cho mấy quân ăn 4 nổ cùng 1 lúc những quân ăn 5 thì dùng luôn cần đéo phải ngợi, anh giỏi mà và chắc chắn là đéo thể thua.&lt;br /&gt;Đùng 1 phát thì thấy thông báo No more move và tất cả sụp đổ và game over trong khi người chơi vẫn bàng hoàng. What the fucking fuck?&lt;br /&gt;Xong rồi em đời tươi cười khen Hihi anh đã đạt được High Score rồi và hãy điền tên anh vào đây đi để đứng top record nào. Người chơi lẩm bẩm  High score cái con cặc. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bặt đi 1 thời gian mình chán, đéo chơi kim cương nữa mà chuyển sang Mario. Ngày xưa mình chơi Mario hay lắm chỉ thua mỗi mấy đứa biết đi đường tắt. Mình bảo chúng nó hèn rồi kiếm cớ cà khịa đánh nhau. Mình nhớ có cái thời gian chị mình học lớp 11, ngày nào mình cũng chở chị đi học thêm. Không phải vì mình thương gì chị mà nhà thầy của chị ở sau dạy học chui, ở trước cho quán điện tử thuê. Hôm nào chở chị vào mình cũng bảo sẽ ở lại ngồi chờ chị học về. Chị tí tửng quay đi không quên nhét vào tay mình 3000 kèm lời nhắc &lt;i&gt;"Nhớ đến vòng 4 thì chui cái lỗ thứ 13 để gặp công chúa thật nhá". &lt;/i&gt;&lt;br /&gt;Rõ mồn một là chị mình cũng toàn lừa mình đi đánh điện tử. Thế mới hiểu &lt;b&gt;&lt;span style="color: #3d85c6;"&gt;"Tính gian dối của đàn bà là cái mà ta đừng bao giờ trách cứ sâu xa."&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuyển sang xem phim sex vì chán game. Nói về Sex mình chỉ có 1 khái niệm duy nhất qua câu nói của thằng Linus Torvald :&lt;i&gt; Software is like sex, it's better when it's free&lt;/i&gt;. Dịch ra là : phần mềm giống như Sex vậy, nó sẽ tốt hơn rất nhiều nếu miễn phí. Nhưng mình nghĩ lúc Linus nói câu này thì thời của ông chưa có Đĩ, bởi nếu có thì ông sẽ phải sửa lại việc so sánh phần mềm với chuyện tình dục. Thật ra đéo có cái gì là miễn phí cả đâu, về phần mềm mình không dám bàn nhưng về Sex mình tin 100% là không có. Bởi nếu có thì xã hội này đã đầy rẫy những đứa con không họ, các viện cải tạo nhân phẩm sẽ ế ẩm, và đông đúc ngột ngạt ở những trung tâm phục hồi chức năng. Công việc hot nhất bấy giờ là y tá - bác sĩ phụ khoa chứ không phải là đầu tư, mô giới, công nghệ như thời điểm hiện tại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xem sex mãi cũng chán, có ngần ấy điệu rên, từng ấy thế đứng ngồi mê mải gượng ép đầy sự giả dối vờ vĩnh. Mình chán oặt nhưng vẫn thật tâm là rất thích. Vẫn mong 1 ngày nào đó cảm xúc lại được thăng hoa, có giả dối hay vờ vĩnh gì thì cũng chấp nhận.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xong mình chuyển qua xem phim thường. Mình mở Tivi chọn chế độ mu te. Với mình truyền hình là thứ nhạt nhẽo ỡm ờ nhất, mình chỉ lạ là sao nó có thể tồn tại lâu đến thế. Nhất là phim truyền hình, ngày xưa có bác họa sĩ đối diện nhà nói với mình thế này thôi mà nhớ mãi &lt;br /&gt;&lt;div style="color: #6fa8dc;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #3d85c6;"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;Buồn buồn cởi cúc xem phim&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #3d85c6;"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;Còn hơn vào rạp xem phim nước mình&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Thật, phim VN như cặc. Kiểu xem mà đoán trước được kết cục, xem mà thấy rõ từng hình tượng hay các tình huống phi lí thì chỉ có thể tìm ở phim Việt. Xin lỗi nhưng thật tình mình không có ý định xúc phạm nghề đạo diễn với viết kịch bản. Vì đôi khi chính bản thân mình cũng ham muốn nó tột cùng. Nói như kiểu mấy con zẩm đạo diễn quen từ hồi mới vào đây là &lt;b&gt;&lt;span style="color: #3d85c6;"&gt;"Vâng vì đời chúng em tối, nên chúng em phải dùng ánh đèn màn bạc để trở nên sáng"&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mọi người thấy mình viết vui không ? Nếu mà thấy vui thì đơn giản là mình thấy đang sống rất đạo đức. Chẳng phải &lt;b&gt;&lt;span style="color: #3d85c6;"&gt;Dấu hiệu đầu tiên của việc con người ta trở nên đạo đức là vui tươi sao&lt;/span&gt;.&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đấy ! bảo sao sáng nào cũng đi làm trễ. Buồn ơi là buồn&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-4809100196482773924?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/4809100196482773924/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/01/em-chang-au-vao-au.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/4809100196482773924'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/4809100196482773924'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/01/em-chang-au-vao-au.html' title='Đêm chẳng đâu vào đâu.'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-6046702851172047710</id><published>2011-01-08T11:59:00.002+07:00</published><updated>2011-01-09T09:56:20.948+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho IT'/><title type='text'>60 phút</title><content type='html'>&lt;div style="color: #9fc5e8;"&gt;&lt;b&gt;[5 phút nói về hiện tại]&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Tính chất công việc tôi làm là không được mè nheo lười biếng với bàn phím. Nói 1 cách sâu xát hơn điều đó tương tự như việc không có quyền làm mình làm mẩy với các cú gõ dòng lệnh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hồi đầu khi tiếp cận với các trích đoạn nói về nghề, ghét cái sự hư ảo và hão huyền bao nhiêu thì lại càng muốn dồn nén áp đặt lên mình bấy nhiêu . Bởi những gì tôi mơ tưởng trước giờ thật quá xa so với tầm với, quá xa với những kênh kiệu điệu đàng mà tôi vẫn thường thấy trong mỗi giấc ngủ. Quả thật cái giá trị kiến thức vật chất mang lại không đếm xuể, đồng nghĩa với nó có quyền khiến ta đau khổ, hao mòn, trằn trọc mỗi thời khắc khoảnh khắc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mỗi sáng, sau những cục ghèn to tướng, những vũng nước dãi chảy tì tì trên gối là 2 tiếng sâu thẳm trong tâm hồn kêu gào. Đạo, Đức ơi dậy đi thôi. Có lẽ vì cái tiếng gọi này mà đạo đức thức suốt ngày hôm đó. Nó thể hiện qua việc tôi vẫn cưỡi 1 cái xe sẽ bị tịch thu vì xả khói quá mức cho phép, nó thể hiện qua những cái quần lót của tôi ngày càng đen đúa xù xì đóng mảnh và cả những bữa cơm nhiều đạm ít chất mỗi trưa phải chịu đựng. Nhai ngấu nghiến vị tưởng như ngon lắm rồi nuốt đánh chửng sợ có kẻ sắp banh họng mình để lấy phần nhễu nhão kia nhai lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="color: #9fc5e8;"&gt;&lt;b&gt;[15 phút sắp đến của tương lai]&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Đó là việc tôi dần hao mòn bởi những bia thịt linh đình với tâm trí thoải mái rằng sẽ chẳng phải trả tiền. Khi con người ta bước gần hơn với giá trị thực tiễn, với những cụ thể mồn một của khoa học thì thèm muốn lớn lao hơn cả đó là sự chiếm lĩnh. Chiếm lĩnh những điều lớn lao, chiếm lĩnh sự ham muốn giải phóng con người khỏi những công việc tay chân, chiếm lĩnh sự tự động phản kháng trước mọi tình huống sẽ xảy ra. Dần dần khi những thứ chiếm lĩnh đó thành hiện thực, tất cả chúng ta bỗng trở nên thất nghiệp và lười nhác trầy ì. Nhớ về If - then, Case of là For is mà ta được dạy từ tấm bé. Liệu những điều ấy có là nền tảng để những ham muốn xâm chiếm tột bậc kia được xúc tiến.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có đôi lần khi suy tư về những điều đã bỏ công nghiên cứu, những giá trị thực tiễn đã bị gạt bỏ, những câu chữ châm biếm được phô bày ta cảm thấy tiếc nuối xen lẫn thương hại. Ta tiếc vì ta giỏi mà họ thì vẫn dậm chân tại chỗ, ta thương hại vì sao bằng ấy kiến thức họ lại dám nuốt chửng mà chẳng chịu nhai. Ta hối hận khi nghĩ về cố gắng và động lực. Nó chà đạp lên bản thân vẫn đang sói mòn theo năm tháng &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và cuối cùng, khi mọi thứ qua đi, giá trị tinh thần và lương thưởng là điều duy nhất còn lại. Ta thấy bản thân mất đạo đức đến khổ sở.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="color: #9fc5e8;"&gt;&lt;b&gt;[20 phút cười tít van nài]&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Nhớ cái lần đám Sơn pệt, Vĩnh viễn cùng đồng bọn ra đường ăn mừng Việt Nam thắng. Đang hoan hỉ mừng rỡ như bố đẻ ông nội thì tai bay vạ gió, là cái xe đằng trước cũng bốc đồng không kém đồng bọn mình đã ủi ngay vào máng chân thằng Sơn với tốc độ lên đến 67km/h. Với tốc độ này tung chó còn chết, nói gì tung 1 đứa còn tệ hơn chó. Cả lũ nhốn nháo bỏ mặc nó và tôi ở bệnh viện. Khốn nạn là tôi phải chở nó mặc dù lúc đéo nào nó cũng than phiền tôi ăn ở ác&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở bệnh viện 2 ngày có bao nhiêu điều để mà kể. Phòng của thằng Sơn ngoài nó ra còn 3 người khác. Mỗi người 1 vẻ chẳng ai ra cái hồn mả gì&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giường số 1: là cụ Phan, mặc dù cụ mới 56 tuổi thôi nhưng gặp ai Phan cũng đều bắt gọi bằng cụ. Đơn giản là vì cụ có thâm niên nằm cái phòng này lâu nhất các bệnh nhân khác. Có lẽ cụ nhầm tưởng tuổi tác và số thời gian nằm giường bệnh. Cụ cũng bị gãy chân như Sơn vì đang đi mua đậu nành thì ô tô tải đâm vào. Chăm sóc cụ Phan có cô bồ nhìn rất "ngon". Cô ấy luôn vui vẻ kể cả lúc giúp cụ đi vệ sinh. Cả phòng có mỗi cái bô để đi vệ sinh thì bị cụ độc chiếm, vì như đã nói cụ đã có thâm niên nằm viện rất lâu. Ai muốn dùng bô thì phải nói nhẹ nhàng với cụ, có khi còn phải tặng thuốc, thức ăn cho cụ. Đúng là chẳng ra thể thống gì&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giường số 2: là của 1 thằng bựa mới 23 tuổi, đã cưới vợ. Con vợ nó nhìn cứ phâp phây ra, đôi lúc cảm giác cái sự hừng hực ấy đạt tới ngưỡng bệnh hoạn không lối thoát. Mỗi lần con vợ vào thăm nó, đều phải cởi khuy áo ngực ra để nó úp mặt vào khoảng lõm ở đoạn giữa khe hít lấy hít để. "Nghi lễ" ấy diễn ra trước mặt mọi người khiến ai cũng rạo rực và cuống hết cả lên&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giường số 3: là của 1 thằng bé gãy tay. Lý do là bố nó lúc giận quá dùng cây gỗ vụt nó và thế là cái tay chịu thay cái đít. Ông bố nhìn dáng người khắc khổ mà lúc nào giọng cũng khề khà như thằng say. Mỗi lần lên thăm nó là nó là văng tục vào mặt bố nó như đang chửi mấy thằng trộm cắp. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="color: #ea9999;"&gt;&lt;i&gt;[20 phút cuối]&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Dậy đi ! Giờ làm mà mơ mơ màng màng cái gì đấy.&lt;br /&gt;Timesheet khai thì ít coi như lương thưởng năm này không có em nhá &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ơ Địt&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-6046702851172047710?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/6046702851172047710/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/01/60-phut.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/6046702851172047710'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/6046702851172047710'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/01/60-phut.html' title='60 phút'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-7899120281608854982</id><published>2011-01-01T05:00:00.005+07:00</published><updated>2011-01-01T08:16:59.773+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho cháu'/><title type='text'>Điều gì quí giá nhất ?</title><content type='html'>Dear nhóc con&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Hơi ngoài lề 1 tí là bố mẹ cháu định xác định danh tính của cháu nhằm tiện bề cho việc chuẩn bị quần áo + ăn uống và 1 vài thứ phụ liệu khác. Cậu không phản đối điều này bởi đơn giản cậu đã chuẩn bị tất cả mọi thứ cho dù cháu là ai, kể cả các entry này. Thế nên khi cháu là 1 cu trai kháu khỉnh hay 1 con bé tinh minh thì cậu cũng không bị bể kịch bản đâu.&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những ngày này, cậu nghĩ nhiều về điều gì quí giá nhất. Cậu không biết ? Cháu biết không ? Thực ra nếu trả lời là biết thì cũng không hẳn mà nếu trả lời không biết cũng sai. Có nhiều điều có thể quí giá lúc này, nhưng ở thời điểm khác nó lại phải nhường cho những điều quí giá khác phù hợp hơn. Cậu nghĩ không có tính bất biến trong những câu hỏi mở thế này. Riêng cậu vẫn nghĩ cháu sẽ có 1 danh sách những điều quí giá, nó xuất hiện dần theo năm tháng từ lúc bé đến trưởng thành. Và công việc cháu cần làm là sắp xếp nó cho đúng với thứ tự khôn lớn của bản thân &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi cậu 5 tuổi, cậu nghĩ điều quí giá nhất là bộ 5 anh em siêu nhân. Bởi vì ngày đấy bộ đồ chơi 5 anh em siêu nhân mô phỏng theo 1 bộ phim cho lứa tuổi của cậu mà bất kì 1 đứa trẻ nào cũng ham thích. Có 5 anh em siêu nhân sẽ được các bạn khác thán phục và ngưỡng mộ. Vậy ra như cháu thấy nếu ta biết chọn điều gì là quí giá và nếu có nó thì sẽ mang lại giá trị cho chính mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi cậu 10 tuổi, cậu nghĩ điều quí giá nhất là được gặp bạn thân của mình mỗi ngày. Được so bì với người bạn mình từng con điểm 10, từng lời khen, từng giá trị vật chất mà gia đình mình có. Ngày đấy bạn thân của cậu chưa bao giờ ghen tị với cậu vì những điều cậu kể. Bởi đơn giản những thứ cậu có chú ấy đã có từ rất lâu, những điều cậu biết chú ấy cũng đã thông thạo rồi. Mãi sau này khi không còn gặp chú ấy thường xuyên, có lần chú đã nói ngày trước y tất thảy đều ghen tị và có lúc ghen ghét cậu. Vì thứ chú ấy cần là sự nghèo khó chứ không phải sung túc &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mải miết đến 1 thời gian cậu không quan niệm cái gì là quí giá nhất nữa. Đối với cậu mọi thứ được bày biện, đến đi như tính chất và sự tình cờ vốn có của nó. Ngẫm lại giai đoạn đó cậu như người điên, như 1 kẻ mất phương hướng. Để rồi mỗi tối ngẫm nghĩ không biết ngày đó mình có quí gì không. Cậu một bên là những kỉ niệm xa xăm nhưng tươi đẹp, 1 bên là những giá trị hữu hình duy lí đầy tính nhân văn nhưng có phần đắng cay, ương bướng. Cậu mong cháu luôn biết cách tìm những điều quí giá cho bản thân mình. Đừng để chúng qua đi rồi đến khi tìm lại sẽ vất vả và mỏi mệt vô cùng cháu ạ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hơn hết cậu nghĩ rằng cháu sẽ đủ đầy, theo 1 phương diện nào đó. Cháu sẽ không phải lo những bữa cơm, không phải lo nơi ăn trốn ở, càng không lo về việc mình thua kém bạn bè. Nhưng điều đó không có nghĩa rằng cháu sẽ sống nhạt nhẽo đối xử với chúng như 1 sự hiển nhiên. Bởi tất cả mọi thứ đều có giá trị của nó và đều đáng quí theo cách mình thể hiện với nó. Có vô số cách để người khác công nhận mình là 1 người tốt, 1 trong số đó chính là việc họ thấy được cách mình thể hiện cho những điều quí giá. Cậu tin cháu sẽ biết trân trọng và không để mất đi những điều đáng quí. Nhất là khi cháu đọc hiểu được những dòng này&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;b&gt;Còn bây giờ điều đáng quí nhất với cậu chính là cháu&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;Chúc cháu an bình.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;-Cậu Tũn &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-7899120281608854982?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/7899120281608854982/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2010/12/ieu-gi-qui-gia-nhat.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/7899120281608854982'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/7899120281608854982'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2010/12/ieu-gi-qui-gia-nhat.html' title='Điều gì quí giá nhất ?'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-7625194881215684668</id><published>2010-12-31T11:59:00.000+07:00</published><updated>2010-12-31T11:59:00.143+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Gia Đình'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho cháu'/><title type='text'>Những ngày này</title><content type='html'>&lt;b style="color: red;"&gt;Những ngày này&lt;/b&gt;, cuối năm. Có cái hanh hao sợ hãi của việc kiểm điểm bản thân. Vì lẽ đó mà mấy cái checkpoint - e performance bỗng nhiên xa lạ và vô bổ quá thể. Đám HO với AD khoanh tay trước phòng, mắt trợn trợn, miệng gườm gườm như thể muốn ăn tươi nuốt sống những cá nhân bạc nhược như mình. Trong những cảnh quan đe dọa đến vãi quần mình bất chợt nhận được tin nhắn của Tobềy rủ đi tạm biệt năm cũ. Tobềy là người cũ của mình, nói tiếng kinh không thông thạo nhưng tiếng mán thì xuôi thuyền mát mái. Mình loằng ngoằng không muốn nhận lời. Tobềy bảo mình xấu rồi send mình đoạn viết nguyên vẹn bằng tiếng Việt&amp;nbsp; trong quyển tâm thư kính phật để đời của Khổng Tử lúc sắp lên nóc tủ ngắm con gà khỏa thân.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;i&gt;- Ai có thể đang đục mà lắng xuống để từ từ trong ra ? Ai có thể đang hư tĩnh mà phát động để lần lần sinh động lên ? Người nào giữ được đạo ấy thì không tự mãn, không cố chấp, cũng không tự ái. Vì vậy nên mới có thể bỏ cái qua cái cũ mà chấp nhận cái mới được. &lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;- Kẻ đứng 1 chân thì không thể đứng được lâu, kẻ xoạc chân ra thì không thể đi được, kẻ tự biểu hiện mình thì không bao giờ chói lọi, kẻ tự kể công thì không có công, kẻ tự phụ thì chẳng khuyên bảo được ai, kẻ vẽ rắn thêm chân thì không trường cửu. Thái độ đó được ví như đồ ăn thừa, những ung nhọt ai ai cũng ghét.&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;- Ai cũng cho cái đẹp là đẹp do đó mà phát sinh ra quan niệm cái xấu; ai cũng cho cái thiện là thiện do đó mà phát sinh ra quan niệm về cái ác. Tại sao con người thích cái đẹp mà lại không thích cái xấu ? Là vì "có" và "không" sinh ra lẫn nhau, "dễ" và "khó" tạo nên lẫn nhau, cao thấp dựa vào nhau mà tồn tại ..&lt;/i&gt;.&lt;/blockquote&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Nói chung mình vẫn không ngừng nghỉ mong 1 ngày sẽ hiểu nó&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;b style="color: red;"&gt;Những ngày này&lt;/b&gt;, khi lương thưởng, vật chất và sự xôm tụ ngày tết đang dần bao trùm lên những kẻ đi làm công. Thì mình vẫn lần tràng giữa những giá trị cũ và giá trị mới, với những khoảnh khắc thời vụ đối chiếu trong 1 năm trước và hiện tại. Mình thấy mình thiếu thốn ngay cả khi sắp đủ đầy. Thấy hoang mang ngay cả khi đã dồn lòng yên ngủ. Thấy cả chật vật khủng hoảng khi tất cả đã yên vị xa xăm. Thấy nhớ khi cả đã quên.&lt;br /&gt;Thật ra mình không còn lạ gì với những mâu thuẫn thường nhật mà mình gặp trong cả ngần ấy thời gian tồn tại. Duy chỉ có điều sao mộng tưởng thường không thể chung chạ với hoang tưởng. Mình nghĩ rằng thật xa xỉ nếu ai đó hoặc chính bản thân bắt chính nó nhìn nhận mỗi điều đã đến và trôi qua như 1 sự bình tâm nguyên vẹn nhất có thể. Điều đó tưởng chừng phi lí và khó khăn quá đỗi. &lt;br /&gt;Có 1 ngày ở trung tuần tháng 9 năm này, mình gặp một cậu trai sắp phải đi xa. Đối thoại với cậu, những mẩu chuyện không đầu không đũa, những cái cười không hở toàn răng. Xong mình lại không hiểu được thực ra buổi trò chuyện đó của cậu với mình có ý nghĩa gì. Mãi đến hôm tháng 11 khi cậu mất. Mình mới ngỡ đó là lời của những mảnh hồn xao động muốn đi tìm cơn khát.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b style="color: red;"&gt;Những ngày này&lt;/b&gt;, mình thấy thèm thuồng được bồng bế nựng nịu, thèm được đặt tên cho sinh linh bé nhỏ không quen biết và sẽ chẳng họ hàng với mình. Tất nhiên là bởi vì sinh linh đó chưa đủ lớn để biết. Nhưng khi lớn lên rồi có lẽ cũng chẳng khá hơn khi mới đẻ. Mỗi ngày, sự tưởng tượng càng to tát, vĩ đại. Nhưng có khi cũng tự cho đó có thể là sản phẩm của trí tưởng tượng, hoặc mơ mộng hão huyền.&lt;br /&gt;Thực ra con người ta khi sinh ra bị chịu ảnh hưởng từ những điều nhỏ nhặt tưởng chừng không đáng để bận tâm, rõ ràng mọi người tự do lúi húi thể hiện, biểu diễn, phô bày vạn vật trước mặt bé. Nhưng những cái bé nhìn nhận và cảm thấy không phải là ở đó. Dẫu sao là bé con thì cũng chẳng bao giờ phải bận lòng&lt;br /&gt;Mấy hôm rồi mình mơ thầy mình và đứa bé cười toe toét ở khoảnh sân sau vườn nhà ông ngoại nó (tức bố mình), cái thằng ranh, sao mày nom già thế. Thỉnh thoảng chả hiểu vì nông nổi gì, mặt mình xệ xuống. Không biết mặt mình thiểu não hay thiểu năng mà  đứa bé nhìn mình thắc mắc, tội nghiệp. Đưa tay kéo hai cái khóe miệng lên, mình lại có nụ cười trên mặt. Giòn tan như mấy cái bánh gạo lạo xạo dễ vỡ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: x-small;"&gt;&lt;/span&gt; &lt;br /&gt;&lt;b style="color: red;"&gt;Những ngày này&lt;/b&gt; khi tim mình ăn trộm được tí xao động đã mất. Khi tốc độ đập nhanh đến mức bình thường. Mình áp tay trái vào tim và đong đếm từng phút. Xem tốc độ ? xem sự toàn vẹn của mỗi bước đập khởi đầu ? xem cả sự mông lung và hụt hẫng của những khúc ngừng đập. Người lộn xộn, mông lung và kì lạ đến quen thuộc. Nếu người là y tá mình sẽ là kim tiêm, để được cầm nắm bơm đẩy mỗi ngày. Nếu người là nhân viên văn phòng mình sẽ là những đĩa trái cây tươi tắn mát lạnh. Và duy nhất nếu người là người thì mình sẽ phải là mình. 1 đôi lần nói về những cái đúng cái sai, cái nên có và không nên có. Mình chưa bao giờ dám bộc lộ xúc cảm, cũng như người. Xét đến cùng, yêu đương cũng chỉ là làm tình. Thế thì mình với người chẳng phải là tình yêu. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;i&gt;Mình tưởng tượng những khoảnh khắc này là những mảnh vỡ hoặc mảnh vụn rải rác trong cuộc đời. Nếu vài người bằng cách nào đó có thể thu nhập được hết và gắn chúng lại với nhau người đó có thể sở hữu một chuỗi đoạn hoàn hảo hoặc thậm chí một đời hoàn hảo. Và mình nghĩ rằng trong chuỗi hoặc đời đó người sẽ tiến lại gần hơn với điều bí ẩn: tình cảm là thế nào. Nó giống như lướt qua thiên đàng. &lt;/i&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="font-family: &amp;quot;Courier New&amp;quot;,Courier,monospace; text-align: right;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Những ngày này,&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: &amp;quot;Courier New&amp;quot;,Courier,monospace; text-align: right;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Nghĩ về người &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: &amp;quot;Courier New&amp;quot;,Courier,monospace; text-align: right;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Để mình tiết chế dù chỉ 1 người&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: &amp;quot;Courier New&amp;quot;,Courier,monospace; text-align: right;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Âu cũng là đủ cho 1 vài người&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;i style="color: #f1c232;"&gt;Chúc mọi người 1 năm mới vừa đủ. &lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-7625194881215684668?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/7625194881215684668/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2010/12/nhung-ngay-nay.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/7625194881215684668'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/7625194881215684668'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2010/12/nhung-ngay-nay.html' title='Những ngày này'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-9106177177597459597</id><published>2010-12-14T09:50:00.002+07:00</published><updated>2010-12-16T16:32:50.569+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Mình'/><title type='text'>Giấc mơ giờ mới kể</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img alt="special" class="aligncenter" src="http://media.picfor.me/0019CA7C/ChildrenReikiAna-child-not-s-something-comment-yaadeyn-Niki-BORROWED-picfor-me-d-Children-%D0%B4%D0%B5%D1%86%D0%B0-Kinder-friends2sexy-nice-fechas-Monika-%D8%A7%D8%B7%D9%81%D8%A7%D9%84-hi-Mette-you-are-special-and-cute_larg" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: verdana,geneva;"&gt;Chuyện này tôi định giấu nhẹm nhưng có lẽ nhầm, kể bây giờ là đúng nhất.&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana,geneva;"&gt;Ngày tôi 12 tuổi, khi đã có những định nghĩa nhất định về chuyện sống chuyện tồn tại và trưởng thành của con người. Tôi đối mặt với 1 giấc mơ thật lạ, có lẽ điều lạ nhất ở giấc mơ là tôi sẽ không thể quên nó như mọi giấc mơ đã qua. Cứ hết đêm này đến đêm khác, nó chưa một lần chấm dứt. Nó thuần thục nối kéo dẫn dắt nhau cho đến hôm nay và có thể là ngày mai sẽ vẫn còn tiếp diễn.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana,geneva;"&gt;Tôi nhìn thấy mình đứng heo hút giữa một cành đồng chun khổng lồ. Do căn nguyên nghĩa từ của tôi kém nên tôi không nói với bạn được cánh đồng đó hình dạng ra sao, chỉ biết nó như 1 chun vại khổng lồ, mà ở quê tôi họ vẫn hay đựng nước mắm. Tôi thấy lạnh xương sống, mồ hôi lạnh đưa đẩy chen chúc rơi ra từng hột từng hạt. Có những khi mặt đất loang lổ là những hình thù muôn hình muôn mặt, với những nếp nhăn nhúm đã quen. Hay có lúc ngẩng đầu nhìn bầu trời như 1 buổi hoàng hôn chạng vạng trong sáng, khoảng không gian tĩnh mịch đối nghịch với chuỗi thời gian nhốn nháo. Nhưng tất cả, thật đều đặn thật luân hồi cứ thế miết lên nhau.&lt;br /&gt;Thế xong tôi thấy như trong chính suy tư, ở phía sâu nơi nguồn cội của những nơ ron thần kinh có điều gì đó mách bảo tôi không được chọn lựa. Phải chấp nhận cuộc chơi chuẩn bị diễn ra. Cuộc chơi đó chính tôi là trọng tài, thân xác tôi là người thắng và tâm hồn tôi là kẻ thua. Cuộc chơi đó cứ thế trôi đi trôi đi như chính những con thuyền mất lái vô định lạc giữa đại dương xanh sâu thẳm. Nó bắt đầu thế này : &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana,geneva;"&gt;Tôi sẽ nhìn thấy bố tôi, mẹ tôi, chị gái, anh rể, những họ hàng nội ngoại xa gần, những cô dì chú bác thân quen, những tình yêu tôi có rồi để vụt mất, và cả những người bạn thiếu nỗi buồn mà tôi quen. Tất cả họ tập trung lại với nhau. Mỗi thời điểm, mỗi hoàn cảnh họ có thể đứng 1 mình hay đi chung với người khác. &lt;i&gt;Tuy nhiên nếu họ đứng 1 mình, họ sẽ chết. Những người đi chung với nhau, chia cặp được cho nhau thì sẽ sống&lt;/i&gt;. Trong cuộc chơi đó tôi là người đứng riêng lẻ. Nhưng thật sự tôi không chết, tôi nghĩ không phải vì tôi chơi ăn gian mà có lẽ khi bắt đầu điều này tôi đã có quyền đứng nhìn người khác chết. Có nhiều lần khi tôi say trần vào giấc ngủ tôi nhớ lại tất cả những cặp đôi và những cái chết riêng lẻ của lần ngủ đêm qua. Tôi nhớ được trọn vẹn những ai phải chết và những ai được sống. Điều đó làm tôi thấy sợ, thật sự là đáng sợ. Tôi sợ khi thấy những người bạn của mình khi tóc đang còn xanh phải nhắm mắt rời khỏi cuộc chơi, tôi đau đớn khi thấy những người yêu tôi và tôi yêu đứng khựng và bất động mãi mãi bởi họ đang ở một mình. Tôi càng cố nhắm mắt sâu hơn thì điều đó càng hiển hiện rõ ràng và sạch sẽ hơn. Thế rồi cũng có lần tôi nhìn thấy người tôi yêu thương nhất phải ra đi, đó là bố. Bởi vì lúc đó mẹ đi mua bánh mì cho bố cùng tôi, còn ông thì lủi thủi 1 mình đi bộ.&lt;br /&gt;Tôi thật sợ lắm, dần già sau đó tôi cũng không dám ngủ say nữa. Tôi tập được cho mình 1 thói quen ngủ tỉnh. Cứ khi nào trong tiềm thức, khi sự rõ ràng không còn được nguyên vẹn, khi tiếng của những người đã chết rên la là lúc tôi bừng tỉnh.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana,geneva;"&gt;Thật sự, tôi không biết bạn có sợ hay cảm giác gì với những điều tôi viết ra ở trên không, song riêng với bản thân tôi đó chưa bao giờ là một giấc mơ bịa. Tôi cũng chưa bao giờ dám kể điều này với bố mẹ chị hay bất kì ai cả. Bởi tôi sợ sẽ có ngày họ cũng gặp phải những điều tương tự khi tôi mơ hoặc có khi với những người hay lo như mẹ tôi thì rất có thể tôi đã phải làm quen với mớ thuốc an thần và các lang băm tâm lí.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana,geneva;"&gt;Bẵng đi 1 thời gian, khi cuộc sống có nhiều thứ phải lo nghĩ hơn, có nhiều điều để đau xót và tưởng nhớ về thực tại hơn. Tôi không còn mơ thấy nó. Duy những năm tháng gần đây mọi thứ trở lại đều đặn và rõ ràng. Tôi chỉ nghĩ là do trong tôi có nhiều rối ren bất thường quá, có nhiều suy tư chật vật hay đại loại là có những mường tượng không an lành. Chính những điều này tạo nên giấc mơ kia, song song đó càng lúc tôi càng tập cho mình được 1 sự gan lì trong tiềm thức, thiết nghĩ nó là sự cần thiết trong mỗi giấc mơ kia. &lt;i&gt;Dần dần tôi trở thành người nghiên cứu giấc mơ mình, tôi không thấy ái ngại trước những cái chết cũ và cái chết mới diễn ra, tôi chỉ chăm chăm kiếm tìm nguyên nhân và lí do của sự tồn tại trong nó. &lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana,geneva;"&gt;&lt;b&gt;Và tôi thấy có lẽ vì chúng ta thích một mình, thích đơn lẻ, thích tìm điều kiện sống mà chỉ riêng ta mới biết cách hưởng thụ. Nó là nguyên bản của những cái chết một mình mà tôi thấy.&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana,geneva;"&gt;Hôm nay, sau những buổi họp dài liên tu bất tận với những người mà hằng đêm họ chết dần chết mòn trong giấc mơ của tôi. Từng đợt không khí lạnh lanh lảnh đổ xuống đầu, tôi ngủ quên, để rồi khi giật mình tỉnh bỗng tìm thấy 1 vật nhỏ tồn tại trong cái thế giới đầy tính phản diện và phi lô gic này. Nó nằm ở &lt;a href="http://www.anasomnia.com/"&gt;đây&lt;/a&gt;.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana,geneva;"&gt;Tự nhiên tôi thấy mãn nguyện, thật là mãn nguyện vì có người cũng có những giấc mơ, ý nghĩ và sự lí lẽ sâu triết tương tự mình. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span style="font-family: verdana,geneva;"&gt;-Tũn&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-9106177177597459597?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/9106177177597459597/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2010/12/giac-mo-gio-moi-ke.html#comment-form' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/9106177177597459597'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/9106177177597459597'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2010/12/giac-mo-gio-moi-ke.html' title='Giấc mơ giờ mới kể'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-5153276625764344563</id><published>2010-12-13T09:15:00.001+07:00</published><updated>2010-12-14T14:23:22.102+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Mình'/><title type='text'>Tập làm văn 12</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: #ccffcc;"&gt;&lt;em&gt;I will close my eyes every time I feel the wind blow&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br/&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;em&gt;&lt;br/&gt;&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;br/&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: #339966;"&gt;&lt;em&gt;That's the way wind blows &lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br/&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: #339966;"&gt;&lt;em&gt;&lt;br/&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br/&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: #ffcc99;"&gt;That's the way love goes&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-family: verdana,geneva;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;em&gt;Chân thành xin lỗi vì sự vụng về qua việc bấm nhầm save draft thành publish. Đâm ra ai có cảm giác đnag đọc nó như 1 bản nháp thì đúng rồi đấy. Hôm nay nơi này đông đúc  nhưng chẳng lạ, mọi thứ vẫn vô trật tự vô tổ chức như vốn dĩ bản chất của nó. Có gió, có mây, có cái lạnh hanh hao và cả sự háo hức hơn hớn của những người mới thân quen. Bản thân ta chỉ khi nào vật lộn với điều gì thì mới biết giá trị của nó. Nhớ lại những năm đầu của cấp 3, đây là tháng bị trù dập, bị đay nghiến. Là tháng mà những nỗi sợ hãi nối tiếp những sợ hãi. Ta lo lắng thi cử, ta lo lắng sẽ quên nhau quên cả gọi điện nhắn tin cho nhau. Ta lo lắng những mất mát đằng sau những mất mát.&lt;/em&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-family: verdana,geneva;"&gt;1/2 đoạn trên được viết vào ngày 23/12/2007. Đó là những năm tháng còn mài đũng quần ở trường lớp. Còn sợ sệt và lo ngại trước những chộn rộn của lứa tuổi mới lớn. Nhìn lại thấy thương mình, thật là thương mình. Trước giờ, mình ghét đọc văn, thơ và các thể loại kí sự mang tính tự sướng. Mình nghĩ chúng vô bổ và thiếu cần thiết, dần già mình bị quyện luyện vào chúng và đâm ra chính mình cũng ghét mình. Còn nhớ lần đầu vô tình đọc trộm quyển nhật kí bé nhỏ với những nét chữ nguệch ngoạc của mình, nàng thét lên đau đớn. &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-family: verdana,geneva;"&gt;" Anh mà cũng thèm viết blog à, tin em đi. Viết blog là thứ rẻ mạt, là thứ chỉ giành cho những người không thành công ngoài xã hội. Họ kém cỏi đến mức không dám thể hiện với người, mà chỉ giỏi thế hiện với mặt giấy, mặt kính "&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-family: verdana,geneva;"&gt;Vậy mà, ngày đấy mình đã tin nàng sái cổ. Chỉ đến khi 3 năm sau, khi ở nơi chỉ toàn người nổi tiếng viết blog nàng nhắn tin chỉ mình 1 số blog của các nhân vật nổi tiếng. Lúc đó chính nàng đã tự bôi nhọ thanh danh, chà đạp lên từng câu chữ năm xưa.&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-family: verdana,geneva;"&gt;Thật ra, những sự kiện vô danh của mình, của những người đã lấn lướt qua mình đều là những sự kiện được để ý nhiều nhất. Và nếu có thể xin hãy nắm giữ chúng, nếu không có ý nghĩa gì với thời điểm hiện tại, thì ắt hẳn nó sẽ có trong vài năm nữa. Nói 1 cách khác, ngôn từ viết lách là thứ dễ gần dễ xa. Nó làm tốt vai trò của việc lưu trữ những kí ức, 1 dạng như lỡ tay ghi lại những điều tưởng chừng đã cũ. Tuy nhiên xét theo 1 khía cạnh nhất định thì mình - chúa - ghét viết tản mạn, có gì đó hơi vụn vặt. Càng không thích những người quá tự tin ở bản thân trong cách thể hiện câu chữ cũng như chứng tỏ sự thông minh khi thâu tóm tâm lý người đọc bằng sự dồn ép của ngữ nghĩa. Nói đi nói lại về những năm tháng đã qua và thực tại, sao mình gặp kiểu người "tâm lí ảo" nhiều vô kể. Mỗi góp ý, phản biện hay nhiếc móc của họ đều được sinh ra từ tâm lí người đối diện. Nói thế để căn bản hóa giá trị xuyên thấu tâm can, xuyên suốt lí trí họ có. &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-family: verdana,geneva;"&gt;Hôm nay vội vã, đọc lại, lật lại giở giở kiếm tìm những từ ngữ, những câu cú mình đã dùng trong suốt 1 năm qua (thực ra là 6 tháng :P). Để giật mình sục xạo, ai đang dần trở thành cái thứ gì đây ?&lt;br/&gt;Trở về với hiện tại tự trách và kiểm điểm sâu sắc bản thân với 12 tháng, đầy những sai lầm hời hợt. Để rồi kết quả là đẩy đưa bản thân và những người liên lụy vào chỗ khúc mắc bế tắc đến lạ thường. Tất nhiên không phải đang có ý biện hộ hay ngụy tạo cho chúng.&lt;br/&gt;&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-family: verdana,geneva;"&gt;&lt;strong&gt;- Tháng 1 + Tháng 2 + Tháng 3&lt;/strong&gt; : Mình làm mất lòng giáo chủ cõi niết bàn. Để rồi thành quả mang lại là việc nơi này bị soi mói và hấp hối như những phút sắp hành hình. Thật may là võ công mình thấp, nhưng súng ống mình có khiếu quá chừng. Nhưng để định vị được những điều đó qua cảm xúc không hề là một điều dễ dàng, như một đám xà phòng trên tay, dễ phân định nhưng rất khó lòng để người ta có nắm giữ được lâu những thế giới li ti mà nó cất giữ bên trong. Những điều đó ở đây càng lúc càng phù phiếm và xa hoa với mình. Và thế là mình đi một nơi xa, một nơi mà chẳng người nào quanh mình biết được&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-family: verdana,geneva;"&gt;- &lt;strong&gt;Tháng 4 + Tháng 5 + Tháng 6&lt;/strong&gt; : Mình chật vật, chạy điểm, xin thi lại. Mồ côi và tự thương thân nơi đất khách quê của mấy người khùng. Duy có điều mình cho là mình giỏi đó là sự lốp py đến hoàn hảo. Vượt qua mọi khoảng cách về ngôn ngữ, sắc thái, văn hóa sống. Mình chính thức đại diện cho 1 thế hệ 9x bị tuột xích. Mất phanh. Đứng giữa con đường hét toáng lên, mình than vãn bằng một ngôn ngữ xa lạ để người người đi quanh nhìn và phải nghĩ rằng "hắn đang làm cái quái gì thế nhỉ?"&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-family: verdana,geneva;"&gt;- &lt;strong&gt;Tháng 7 + 8&lt;/strong&gt; : Thật là 1 sự hỗn loạn thái quá, 1 điếu thuốc cháy tàn đỏ rực khi phải phân minh, giải thích cho chừng ấy người, chừng ấy đối tượng mang nặng cảm thái đao búa - hờn ghen - dìm dặt. Mãn nguyện nhất là làm cho vài người không tin trở thành hàng trăm người mất niềm tin. Thích quá cái cảm giác được loại bỏ cách li từ những vấn đề căn bản đến phức tạp. Nhớ mãi những lời chê bai của người, và mãi không thể quên một chai rượu vội mua về, ngoài thị trấn được chần vào nước nóng và uống không khi nào hết được, rượu say hết cả đêm và sáng&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-family: verdana,geneva;"&gt;- &lt;strong&gt;Tháng 9 &lt;/strong&gt;:  Dường như quá sớm mà cũng quá trễ để làm một việc gì đó, người ta thường phiền não âu sầu, đó là những đám mây kết lại và nhả những chùm bụi nước phát tán ra khắp nơi trong không trung, thấy mình thật nhỏ nhoi, cô đơn, yếm thế. Lâu lâu những đám bụi đất mù mịt cất lên giữa thời tiết chợt cựa mình hanh hao rạo rực, cả một vùng trời phía xa như đặc quánh lại bới những cơn phù giông màu đỏ, rồi ở đây giữa muôn màu xanh nguyên thủy nhất. Ỉ ôi : &lt;strong&gt;Lên trời 2 đứa 2 nơi - Phải chi em được là phần của anh &lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-family: verdana,geneva;"&gt;- &lt;strong&gt;Tháng 10 + 11&lt;/strong&gt; : Tiền là thứ súc vật nhất sau vật chất. Rõ ràng là thế, bởi có nhiều lần tự đấm ngực, tự tát vào mặt, tự rủa rả trong tâm can. Nhưng tiết mục cuối vẫn là sợ hãi đương đầu sợ hãi, thiếu thốn nối tiếp thiếu thốn. Đã có lúc huênh hoang rằng&lt;em&gt; "Mình thấy thiếu khi cuộc sống mình chẳng còn thiếu cái gì nữa". &lt;/em&gt;Bước về nhà trên con đường cũ say mèm khúc Pasteur, lấm tấm những mồ hôi làm mình làm mẩy lăn đi từ khuôn mặt rồi rơi rụng thấm đẫm cả con đường. Mình thấy muốn khóc cho những tháng năm kia, nơi mình ngồi giữa căn phòng nhốn nháo sắc màu điên loạn mà thấy trong tim cứ bồng bềnh dự cảm, hỏi tìm đâu ra một hơi thuốc quen và tiếng cười dài không bao giờ dứt.&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-family: verdana,geneva;"&gt;&lt;strong&gt;- Tháng 12&lt;/strong&gt; : Ngồi nghĩ mãi, phịa lên phịa xuống từng câu chữ. Vốn dĩ chỉ định làm sự răn đe, ai dè thành sự câu khách đọc đến bỉ ổi.&lt;br/&gt;&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;p style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="color: #993366;"&gt;&lt;span style="font-family: verdana,geneva;"&gt;&lt;em&gt;Đoạn kết, dù gió có thổi, lòng người có đổi thay...nhưng hay nhất vẫn là cơ hội&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p style="text-align: center;"&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: verdana,geneva;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br/&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;span style="font-family: verdana,geneva;"&gt;Người ta ví sự hòa mình vào làn nước như sự mơn trớn của hai kẻ yêu nhau  mà quên hết trần đời, và nếu có thể lấy được một chút gì từ giấc mơ phi  lý nhưng cũng quá đẹp đẽ để tin yêu thì người ta sẽ mang theo một đôi  môi của nước, một hiện chứng của sự khát khao.&lt;/span&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-5153276625764344563?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/5153276625764344563/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2010/12/tap-lam-van-12_13.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/5153276625764344563'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/5153276625764344563'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2010/12/tap-lam-van-12_13.html' title='Tập làm văn 12'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-7946418881230412437</id><published>2010-12-08T10:40:00.000+07:00</published><updated>2010-12-09T10:00:12.226+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho IT'/><title type='text'>Kịch bản hài ISMS</title><content type='html'>&lt;p style="text-align: left;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Ngày phỏng vấn tôi vào cty, sếp có hỏi tôi 1 câu mà theo như thời điểm lúc đó thì chẳng có ăn nhập gì cả.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-family: courier new,courier;"&gt; " Em có biết ISMS là cái quỉ quái gì không ? "&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;strong&gt;ISMS là viết tắt của Information security management system&lt;/strong&gt;. Nó được coi như 1 tiêu chuẩn phù hợp cho những tập đoàn - công ty doanh nghiệp thực hiện mục đích an toàn thông tin. ISMS được xem như 1 bộ khung chuẩn mực cho người triển khai và người đánh giá. Quy chiếu theo hệ thống và các danh mục có sẵn của ISMS thì có nghĩa là bạn đã đưa hệ thống lên 1 phương diện mới.&lt;br/&gt;Tuy nhiên ngày đó tôi nói là không, bởi thật ra biết vừa biết đủ vẫn tốt hơn. Bản thân tôi cho rằng việc triển khai ISMS là 1 điều không dễ, nhất là đối với các doanh nghiệp có tính thoải mái và cộng đồng cao như nơi này. Quanh đi quanh lại thực chất triển khai ISMS đụng chạm trực tiếp vào quyền lợi của từng nhân viên trong cty. Và không phải ở đâu nhân viên / sếp cũng hiểu để thực thi theo. Chưa nói đến chuyện hệ thống sẽ được bảo đảm thông tin hơn lúc trước, nhưng dĩ thường cứ cái gì gây khó khăn, cản trở thì cái đó sẽ được gán mác xấu.&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;3 tháng vừa rồi, cty tôi từ việc thay đổi cơ cấu đến sắp xếp lại không gian thì chuyện lớn nhất sau đó là triển khai ISMS này. Không cần phải nói, cũng thấy có quá nhiều bất cập xảy ra. Đến ngay cả những người làm lãnh đạo, đặt bút kí quyết định chấp thuận cũng cảm thấy thật khó chung chạ cùng nó. Theo tôi, có quá nhiều thứ được đặt ra mà không rõ mục đích để làm gì , chỉ bởi vì nó trong khuôn khổ thì thật là không nên. Tuy nhiên nói đi cũng phải nói lại, điều này hay bị nhân viên đánh đồng và hiểu lầm. Họ coi những người triển khai ISMS là kẻ ti tiện, rảnh rỗi, thích đi soi mói cấm chặn đời tư của người khác. Những nơi nào có đội triển khai ISMS thì họ né tránh giấu diếm, lẩn lụi.&lt;br/&gt;Rõ ràng vấn đề này thuộc về lãnh đạo. Bản thân ban lãnh đạo phải hiểu nhu cầu - mục đích và ích lợi cấp thiết khi ISMS mang lại. Điều đó có nghĩa là lãnh đạo phải dần dần từng bước đưa lính mình cũng chịu hiểu và khuyến cáo mọi người theo mình. Đó mới là điểm cốt lõi trong sự thành bại của ISMS&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;p style="text-align: center;"&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Có 3 chuyện rất vui thế này, trong quá trình triển khai ISMS mà tôi thấy được.&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;blockquote&gt;Hôm đó bộ phận IT qua nhờ tôi tư vấn việc áp đặt mô hình quản lí tập trung (client - server) thông qua môi trường Domain 2k3 cho toàn thể nhân viên tập đoàn.(Tôi không làm IT, nhưng ngày nào họ cũng hỏi). Dĩ thường trước giờ việc join client vào domain không phải là điều khó. Tuy nhiên không biết từ đâu, hoặc do 1 vài lời đồn đại lệch lạc rằng nếu join domain thì IT có thể đọc hết kiểm soát hết nội dung cá nhân của các client. Điều này là không đúng và trái với thực tiễn. Bởi nếu thật sự IT muốn biết và kiểm soát nội dung của client thì không nhất thiết phải bắt họ join domain. Nên nhớ chúng ta cùng chung 1 Network Class, cùng chung rất nhiều Services và hơn cả là chung nhau 1 chỗ làm, 1 khoảng thời gian gặp mặt tiếp xúc. Tốt nhất những cái gì không biết thì đừng nói, có thể bạn sẽ hiểu khi được giải thích nhưng không chắc người khác cũng hiểu như bạn.&lt;/blockquote&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;blockquote&gt;Đến chuyện chặn chat yahoo thì có lẽ không chỉ riêng nhân viên các phòng mà đến cả nhân viên IT cũng bức xúc. Bởi đơn giản, từ lâu rồi Yahoo như 1 phương tiện chính thống và thuận tiện để người sử dụng trao đổi thông tin với nhau. Không riêng về mặt xã hội - tình cảm đến ngay cả trong kinh tế hoặc trao đổi thông tin công việc, cũng sử dụng yahoo như 1 phương tiện chính. Mọi người có thể nhìn nhận nó hơi bát nháo lộn xộn và nên sử dụng email cho tất cả các công việc thuộc phạm trù truyền đạt thông tin. Nhưng đôi khi quên mất rằng chính những đoạn chat cũn cỡn, trên màn hình trắng chữ đen, cả những emotion trau chuốt chính là điểm nhấn cho những thỏa thuận cùng mục đích, cho những nghi ngờ chưa hiểu và cả những sai xót hay đúng đắn. Riêng tôi cũng không đồng tình quan điểm việc chặn Yahoo, bởi nếu chặn thì hãy chặn ngay từ tầng application, đó là đừng cho ai sử dụng yahoo, đừng cho ai dùng các mạng giao tiếp khác. Xong điều đó thì mới hẵng nghĩ đến việc chặn các port data - tcp/udp. Có điều này phải nói để mọi người rõ. Trong lí do chặn Yahoo ai cũng đề cập đến chuyện làm giảm thiểu sự thất thoát thông tin và khả năng lây nhiễm Virus. Nhưng thật ra chính ý thức làm việc của nhân viên mới là khả năng lây nhiễm hoặc phòng ngừa Virus cao nhất.&lt;/blockquote&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;blockquote&gt;Chuyện cuối là về qui định thay đổi password theo thời gian. Mọi khi không có iSMS thì password có giá trị gần như vĩnh viễn và tồn tại mãi mãi. Tuy nhiên khi ISMS vào cuộc thì password tùy theo từng chính sách mà sẽ có giá trị trong 3-6 tháng. Chuyện thay đổi password và nhắc nhở mọi người là điều không khó. Nhưng nên cẩn thận với 1 số user vì quá kĩ tính, sợ mất mát hay lãng quên nên ghi luôn cả password mới trên bàn làm việc. Như vậy có đổi thế chứ đổi nữa thì cũng chẳng khó khăn gì cho việc lộ thông tin. Điều căn bản ở đây chúng ta nên suy xét là. User + Password có giá trị 50 - 50. Tức là nếu attacker có user mà không có password thì không thể làm gì được, tương tự như nếu có password mà không có user. Nhìn thấy được điều này nên mọi người hãy để ý trong dịch vụ Active Directory hay LDAP đều có 3 mục rõ ràng ( User - Pass - Description) . Vậy bây giờ đã ai hiểu Description làm gì chưa ? Chính là để miêu tả, để làm đặc điểm nhận dạng duy nhất cho System Admin đó hiểu được User + Pass trong hệ thống. Còn lại những user ngang hàng với nhau thì không thể hiểu không thể biết user + pass của nhau. Nó đấy. Sự triệt để đấy.&lt;/blockquote&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Mọi người phải thấy được rằng ISMS là 1 qui chuẩn chung áp đặt tính bảo mật cho hệ thống, nhưng sự bảo mật không đi chung đường với hiệu năng. Nếu đã chấp nhận 1 hệ thống bảo mật đồng nghĩa với chấp nhận hiệu năng hệ thống sẽ bị can thiệp mất đi tính chất nguyên vẹn ban đầu.&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;p style="text-align: right;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;- ToànNC&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-7946418881230412437?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/7946418881230412437/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2010/12/kich-ban-hai-isms.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/7946418881230412437'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/7946418881230412437'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2010/12/kich-ban-hai-isms.html' title='Kịch bản hài ISMS'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-741506081976414500</id><published>2010-12-03T00:54:00.004+07:00</published><updated>2010-12-30T12:54:43.131+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Mình'/><title type='text'>2/12</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: verdana,geneva;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: verdana,geneva;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Kỉ niệm vài năm mình mất nhau&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana,geneva;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Phần này là mộ của tình yêu&amp;nbsp; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-741506081976414500?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/741506081976414500/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2010/12/212.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/741506081976414500'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/741506081976414500'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2010/12/212.html' title='2/12'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-8501112436427982565</id><published>2010-12-01T07:01:00.000+07:00</published><updated>2010-12-09T10:00:12.231+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho cháu'/><title type='text'>Bài học đầu tiên</title><content type='html'>&lt;p style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: courier new,courier;"&gt;Đó là &lt;span style="font-family: verdana,geneva;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color: #ff0000;"&gt;tấm lòng&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt; cháu ạ&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-family: courier new,courier;"&gt;Cậu nghĩ rằng mỗi chúng ta sống để tiếp đãi và đối diện với 2 chữ tấm lòng. Tấm lòng là thứ quí giá nhất mà khi sinh ra cả cậu cả cháu và tất cả mọi người đều được thượng đế ban tặng. Điều này có nghĩ là ai cũng có sẵn 1 qui chuẩn chung về các trạng thái sống (vui buồn, hờn ghen, ngại ngùng, nhăng nhít, nhí nhố v.v..) , cách xúc động và bày tỏ trước những điều đã, sắp hoặc đang xảy ra. Cậu nghĩ tấm lòng như 1 nền tảng nguồn cội để hình thành nên sự sống của con người&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-family: courier new,courier;"&gt;Không gì tốt đẹp hơn 1 tấm lòng. Không gì xứng và đáng hơn 1 tấm lòng. &lt;strong&gt;Không gì giàu và sang hơn một tấm lòng&lt;/strong&gt;. Giàu có - Thông minh - Tài năng hay bất cứ 1 thứ gì cũng không thể sánh bằng một tấm lòng. &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-family: courier new,courier;"&gt;Lúc cháu chưa hình thành cậu vẫn hay ngồi cùng mẹ cháu để thể hiện bản tính xướng ca vô loài của mình. Cậu và mẹ tranh chấp về chuyện sau này cháu làm phi công hay làm lao công. Cháu đừng hiểu nhầm, ý cậu muốn cháu làm lao công cho tâm hồn hơn là phi công bay bổng giữa những vụn vặt mà tâm hồn cháu sẽ va chạm phải. Dù gì quét dọn sắp xếp nó cũng tốt hơn là đạp lên nó, bay nhảy cùng nó cháu ạ.&lt;br/&gt;Thật ra cậu nghĩ về 1 chuyện khác liên quan đến tấm lòng&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-family: courier new,courier;"&gt;Giả như nếu sau này cháu của cậu là 1 người am hiểu tường tận mọi điều, có khả năng xử lí khôn khéo mọi thứ xảy ra. Người ta sẽ khen cháu là người thông minh.Lời khen đó làm bố mẹ tự hào, hãnh diện. &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-family: courier new,courier;"&gt;Khi lớn hơn 1 chút nữa, cháu làm toán nhanh, giải lí hóa trong nhánh mắt. Họ khen cháu là tài năng có khiếu. Lời khen đó sẽ khiến bố mẹ vui, thích thú và cũng rất hãnh diện.&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-family: courier new,courier;"&gt;Rồi cháu đi làm, làm lãnh đạo, chỉ tay năm ngón. Kiếm bộn tiền mua nhà thật to, ô tô thật đẹp. Ai đó sẽ khen cháu giàu có. Và tất nhiên bố mẹ cháu sẽ nở mày nở mặt.&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-family: courier new,courier;"&gt;Nhưng câu tin cả cậu - bố mẹ cháu và ông bà điều muốn nghe nhất là khi ai đó khen cháu là người có tấm lòng.&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-family: courier new,courier;"&gt;Thông minh sẽ đem lại nhiều quyền lợi thật. Nhưng thông minh sẽ trở thành láu cá, khôn lỏi nếu như không có 1 tấm lòng ở đó.&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-family: courier new,courier;"&gt;Tiền bạc có thể mua được danh dự của người khác nhưng sẽ không mua được sự biết ơn, ngưỡng mộ, khâm phục, vị nể nếu như kẻ có tiền không có một tấm lòng.&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-family: courier new,courier;"&gt;Chỉ đơn giản là một tấm lòng thành thôi cháu ạ. Cậu nghĩ tấm lòng xuất phát từ nội tâm lẫn ngoại tâm, khi cháu thể hiện được tình cảm của mình. Tình cảm là nơi khởi nguồn của tấm lòng đó là những hành động bắt nguồn từ trái tim từ những cảm xúc cháu đang có. Chỉ cần 1 tình cảm chân thành, 1 cái nhìn bình tâm và thân thiện trước mọi điều đang diễn ra cháu sẽ biết yêu quí và gửi nhiều lòng thành lên nó.&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-family: courier new,courier;"&gt;Không phải là kiểu người hay đòi hỏi. Xong cậu nghĩ giữa việc có 1 tấm lòng để được người ta biết đến nó và việc mọi người công nhận nó là một tấm &lt;span style="color: #ff0000;"&gt;&lt;strong&gt;lòng tốt&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt; xa nhau thật sự cháu ạ. Có thể là hơi rườm rà so với tuổi cháu bây giờ, nhưng chữ &lt;em&gt;&lt;span style="color: #ff0000;"&gt;tốt&lt;/span&gt;&lt;/em&gt; ở đây được xem như 1 tính từ. Nó bổ nghĩa theo tính chất khả quan và tích cực cho danh từ &lt;em&gt;&lt;span style="color: #ff0000;"&gt;lòng&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;. Sau này nếu ai khen cháu điều gì đó có chữ tốt ở phía sau, có nghĩa là cháu đã làm nó rất tốt. Trừ khi họ muốn mỉa mai mình thì ngữ cảnh của chữ tốt sẽ không nguyên vẹn hay đúng đắn như bản chất vốn có của nó. &lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-family: courier new,courier;"&gt;Ừ, lòng tốt là những thơm thảo trong cuộc sống mà con người có thể tặng lại cho nhau. Nó không giống với những món quà vật chất ta có thể sử dụng ngay, sờ thầy nhìn thấy. Nó đơn giản nhưng sâu sắc và sẽ in sâu lắng đọng dần dần. Lòng tốt là sự giúp đỡ mà không đòi hỏi trả công. Là sự san sẻ mà không toan tính. Là sự cho đi mà không chờ nhận lại. Là những ân tình không vụ lợi. Là sự thúc giục yêu thương từ đáy lòng chứ không phải từ đáy túi. Là công việc của trái tim chứ không phải của trí não. &lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-family: courier new,courier;"&gt;Cậu nghĩ là cậu đã định nghĩa nó sát nhất để cháu có thể hiểu được. Tuy nhiên với mỗi hoàn cảnh sống, thái độ sống của mình mà cháu sẽ gặp những lòng tốt rất khác nhau. Lòng tốt vốn là thứ dễ nhìn thấy nhưng khó kiếm cháu biết không ? Bởi đơn giản lòng tốt xuất phát từ tim mà, nó đâu phải là sự khởi đầu hay kết quả của những toan tính. Vậy nên cháu sẽ dễ thấy nhưng không dễ kiếm.&lt;br/&gt;&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-family: courier new,courier;"&gt;Vậy để làm người tốt cháu thấy rằng không phải dễ dàng. Từ việc kiếm được 1 tấm lòng rồi mang nó đi để làm nhiều điều tốt, cho đến khi mọi người công nhận cháu đang sở hữu một tấm lòng tốt. Cậu tin xung quanh mình đã có rất nhiều người đổ xương máu chỉ để người khác nhìn nhận thấy lòng tốt của mình, và cũng không thiếu những người cố giấu diếm hoặc khoe khoang về nó, coi nó như 1 thành tích.&lt;br/&gt;Mẹ cháu là người con gái có lòng tốt nhất mà cậu biết. Khi xung quanh cậu không còn ai, khi tất cả đều quay lưng và cố hãm hại cậu thì mẹ cháu là người duy nhất ở bên cạnh và lo cho cậu. Nó chỉ đơn giản là 1 bữa ăn đúng giờ, 1 cái vỗ má đến tách, hay là chén thuốc đắng nhoét miệng. Cậu vẫn nói sau này khi cậu có tiền, cậu sẽ trả lại cho mẹ cháu nhưng chưa bao giờ mẹ cháu nghĩ về nó, chưa bao giờ mẹ cháu đòi hỏi phải có nó. Chỉ đơn giản là vì mẹ cháu có lòng tốt. Cho đi không phải để mong nhận về. Nó cũng giống như yêu thương vô điều kiện vậy. Không phải là tôi làm điều này cho anh thì anh phải làm điều kia cho tôi.&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-family: courier new,courier;"&gt;Cậu nghĩ sẽ còn thật nhiều điều để nói về 2 chữ tưởng chừng đơn giản nhưng thật phức tạp kia. Song tất cả những điều cậu viết ra đây chính là sự đúc kết mà cậu chưa 1 lần làm được. Nhưng cậu nghĩ nó luôn đúng cho bây giờ và mãi mãi (kể cả khi cháu biết đọc và hiểu nó). &lt;span style="color: #ffff00;"&gt;Cố gắng sống tốt không cần cố gắng&lt;/span&gt;.&lt;br/&gt;&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;p style="text-align: right;"&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-family: courier new,courier;"&gt; Chúc cháu của cậu hay ăn chóng lớn. Cậu Tũn&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-8501112436427982565?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/8501112436427982565/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2010/12/bai-hoc-au-tien.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/8501112436427982565'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/8501112436427982565'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2010/12/bai-hoc-au-tien.html' title='Bài học đầu tiên'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-1972586475630012744</id><published>2010-11-24T02:48:00.000+07:00</published><updated>2010-12-09T10:00:12.236+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Gia Đình'/><title type='text'>Gửi cô hoặc con cô</title><content type='html'>&lt;p&gt;&lt;span style="font-family: tahoma,arial,helvetica,sans-serif;"&gt;Cô kính mến&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family: tahoma,arial,helvetica,sans-serif;"&gt;Vậy là đã 2 năm em xa cô, xa cả những lời đanh thép và thiếu tính sát thực cô phô diễn với em. Em nghĩ cô đang hiểu sai vấn đề, thật ra em không định làm cô thêm đau khổ sau 2 năm trời trốn tránh xã hội. Em sống ngoài xã hội vì xã hội không tôn trọng những gì em vốn dĩ được tôn trọng. Điều này có lẽ cô hiểu hơn ai hết. Em vẫn thường nghe các bạn kể xấu về cô khi gặp mặt em, và kể xấu về em khi gặp mặt cô. Tính mọi người vỗn dĩ trước giờ vẫn thế, thật khó đổi thay.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family: tahoma,arial,helvetica,sans-serif;"&gt;Thưa cô, trong cuộc sống nhạt nhẽo và chán chường đang diễn ra xung quanh cô và em. Em vẫn giành 1 phần nhỏ trong mỗi giấc mơ để tưởng tượng ra sự đẹp đẽ mà ở đó cô là vật cứu cánh duy nhất đối với em. Em chưa - bao - giờ - quên - được cái ngày định mệnh khi biết cô sẽ chủ nhiệm lớp em năm cuối 12. Nó có thể ví như ngày toàn dân kháng chiến những năm chống Mỹ khốc liệt. Ai cũng hùng dũng, xông pha đầy giả tạo để sợ hãi, run rẩy rất thực tại. Tuy nhiên em vẫn tự hào vì được học ở lớp mình&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family: tahoma,arial,helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br/&gt;Kính cô, 2 năm trước em tự tách mình khỏi các bạn để đi con đường mình yêu thích. Không ai ủng hộ em, tuy nhiên cô là người phản bác và trì triết em sâu sắc nhất. Em không lấy gì làm lạ. Bởi theo cách nhìn cuộc sống từ A suy ra B như cô thì sẽ có phương trình đơn giản sau đây&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-family: tahoma,arial,helvetica,sans-serif;"&gt;CNTT := x &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;em&gt;(&lt;/em&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-family: tahoma,arial,helvetica,sans-serif;"&gt;&amp;gt;=25)&lt;br/&gt;2 x Toán + Lý + Hóa := y&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-family: tahoma,arial,helvetica,sans-serif;"&gt;Phỏng theo tình thế lúc bấy giờ ta có phương trình&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-family: tahoma,arial,helvetica,sans-serif;"&gt;Toàn + y = x&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-family: tahoma,arial,helvetica,sans-serif;"&gt;Gán giá trị Toán - Lý - Hóa theo trình độ học lực theo thứ tự của Toàn lúc bấy giờ là ( 0 - 5 - 5)&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-family: tahoma,arial,helvetica,sans-serif;"&gt;Ráp vào ta có&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-family: tahoma,arial,helvetica,sans-serif;"&gt;Toàn + (2 x 0 + 5 +5 ) không thể  thỏa mãn giá trị của Y&lt;br/&gt;&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family: tahoma,arial,helvetica,sans-serif;"&gt;Chắc chắn là thế.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family: tahoma,arial,helvetica,sans-serif;"&gt;Cô giảng cho em hiểu rằng CNTT không giành cho những người nhễu nhão như em, nó là thứ lựa chọn đầy tiềm năng cho ai thông minh như con cô. Em vẫn luôn nghĩ nếu mình bước đi 1 là mình sẽ không thể đi đâu tiếp, 2 là sự vươn thật cao rộng và dài. Áp lực từ phía gia đình và niềm vui từ bạn bè làm em thấy túng quẫn bí bạch hơn bao giờ hết. Duy chỉ có cô vẫn đứng cạnh lải nhải và nhiếc móc cho nỗi khổ sở của em thêm đong đầy. Ngày đó em không tin là cô có ác ý với em, đến cả bây giờ cũng vậy. Những vết thương như bị vắt chanh, những vết đau như bị nhấn nhà đè nặng. Tất cả hằn sâu trong em để tạo thành em như bây giờ&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family: tahoma,arial,helvetica,sans-serif;"&gt;Mỗi ngày, khi nghĩ về nó. Em như được xem những bộ phim truyền hình dài tập của nước mình. Lê thê vô nghĩa nhưng vẫn có sức hút. Có lẽ sức hút ở đây là vì nếu không xem nó thì chẳng còn phim gì khác để xem chăng ? Thật sự là em đã đi làm và theo em đó là cách để có thêm thêm vốn sống. Mỗi ngày em thấy mình lớn nhiều hơn dù bộc lộ nhiều vụng dại nhưng bằng cách đó, em biết mình không đứng tại chỗ.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family: tahoma,arial,helvetica,sans-serif;"&gt;Em không phải là người cô quí mến từ hình thức lẫn tâm hồn. Em biết được điều này vì có lần em đọc trộm mail của cô viết cho cô giáo khác khoe về sự đẹp đẽ trưởng thành của con trai mình, em nghĩ cô luôn lấy con mình ra làm vạch mức cao cả cho những giá trị thực tiễn. Còn về tâm hồn chẳng phải nhiều lần cô đã tự cao tự đại nghi vấn em trước lớp bằng câu nói&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-family: tahoma,arial,helvetica,sans-serif;"&gt;" Cô thấy Toàn là đứa mượn gió bẻ măng, mượn trăng say rượu "&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-family: tahoma,arial,helvetica,sans-serif;"&gt;hay &lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-family: tahoma,arial,helvetica,sans-serif;"&gt;" Làm người cốt là để thể hiện nhân cách - tài đức của mình. Cô thấy em chẳng có cái gì vậy em có phải là người không ? "&lt;br/&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family: tahoma,arial,helvetica,sans-serif;"&gt;Em biết khi cô nói ra câu này, sự thù hằn và đối nghịch giữa em và cô đã vượt qua đỉnh điểm. Tuy nhiên cô đã có dịp trút giận bằng lần mời bố mẹ em lên gặp, để rồi em đã quăng thẳng 50 000 cho chú xe ôm vẫn chở cô đi làm hằng ngày vào gặp. Thật buồn là sự dối trá kết thúc quá nhanh, trần trụi trở lại đi kèm  2 tháng lao động khổ sai dưới sân trường sau mỗi lần chào cờ. Nhưng có 1 lần em phải đính chính với cô là cô đã dìm tắt em trong oan ức. Cô còn nhớ cái lần em lơ mơ thả hồn ngoài cửa sổ trong tiết lý của cô không ? Thật sự lúc cô hỏi em và câu đáp trả &lt;strong&gt;" Mình hỏi anh cái gì đấy ? "&lt;/strong&gt; là hoàn toàn buột miệng và vô tình. Cô biết em sớm có tình cảm với 1 bạn khác trong lớp mà, lúc đấy em đang mơ màng về bạn ấy. Vậy mà cô nỡ .... cho lớp giờ C và xém tí nữa nếu không có sự can thiệp của thầy hiệu trưởng thì em đã lên trụ điện ngày thứ 2 đầu tuần&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-family: tahoma,arial,helvetica,sans-serif;"&gt;và&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family: tahoma,arial,helvetica,sans-serif;"&gt;còn nhiều, còn rất nhiều những nỗi đau cả em và cô đã cố tình đạp lên nhau. Em định viết tiếp, nhưng thôi sợ con cô vào đây đọc được những dòng này lại buồn. Dẫu sao em cũng không dám chạm vào mồ mả quá khứ. Em tin nếu bây giờ biết em đang làm gì, sống ra sao cô sẽ hả hê lắm. Bởi em chẳng phải tài giỏi như con cô, cũng chẳng nhà cửa tiện nghi xe cộ đưa đón như con cô, chẳng và chẳng vân vân - mi vân ....v.v... Tuy nhiên em tin em có những kỉ niệm rất thật với cô mà con cô chẳng có, vì dĩ thường cuộc sống của cậu ấy như bây giờ đã quá quen với những lời khen hết nước hết cái, nịnh nọt hết chỗ hết trôi của tuổi thơ bên cô. Mong rằng những lời khen và những lời chê sau này cậu ấy sẽ tập quen dần, cả những khó khăn và trù dập em sắp đưa lên cậu ấy thay vì gửi tặng cô.&lt;br/&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p style="text-align: right;"&gt;&lt;span style="font-family: tahoma,arial,helvetica,sans-serif;"&gt;Kính mến&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p style="text-align: right;"&gt;&lt;span style="font-family: tahoma,arial,helvetica,sans-serif;"&gt;p/s : viết cho con cô ( tức cấp dưới của em )&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-1972586475630012744?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/1972586475630012744/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2010/11/gui-co-hoac-con-co.html#comment-form' title='3 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/1972586475630012744'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/1972586475630012744'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2010/11/gui-co-hoac-con-co.html' title='Gửi cô hoặc con cô'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-996571017567557481</id><published>2010-11-19T08:00:00.000+07:00</published><updated>2010-12-09T10:00:12.239+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho IT'/><title type='text'>Gắn kết cty</title><content type='html'>&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="color: #008080;"&gt;Mớ HR của nơi này khoái bày vẽ, sáng hôm rồi gửi tôi 1 cái mail với nội dung kiểm tra độ gắn kết giữa bạn và cty. Nghe có vẻ đợm mùi khảo sát khảo cổ nhưng vẫn tồn tại gì đó mang tính phô trương vẽ vời. Sau đây là các câu hỏi và câu trả lời. Tôi nghĩ đọc xong thể nào cũng có giải thưởng người điên nhất cho mình&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="color: #008080;"&gt;&lt;br/&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;"&gt;1. Tôi biết công ty mong chờ gì ở bản thân mình (I know what is expected of me at work)&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;em&gt;Không đồng ý&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;"&gt;Ý kiến : Tôi biết công ty chẳng biết mong chờ gì cả, chỉ đơn giản là khi tôi có thành tựu to lớn đáng để tán dương hô hào bằng vật chất - bằng sự động viên khích lệ đúng mức thì không có. Còn những chuyện nhỏ nhặt vặt vãnh thì được biến hóa khôn lường thành những điều to tát tưởng chừng che lấp cả bầu trời. Vậy thật ra cty có hiểu gì ở cái gọi là giá trị thực tiễn ?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;"&gt;*&lt;br/&gt;&lt;strong&gt; 2. Tôi được cung cấp đủ phương tiện cần thiết để làm tốt công việc của mình (I have the materials and equipment I need to do my work right)&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;em&gt;Nhìn chung đồng ý&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;"&gt;Ý kiến thêm : Đôi khi tôi nghĩ phương tiện cần thiết để hoàn thành tốt 1 công việc là thái độ và khả năng của những người trong team với mình. Tùy từng thời điểm mà có sự đánh giá nhất định. Tuy nhiên tôi nghĩ cảm xúc và khả năng của con người là 1 biểu đồ hình Sin&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;"&gt;*&lt;br/&gt;&lt;strong&gt; 3. Tại công sở, ngày nào tôi cũng có cơ hội làm những công việc sở trường [nhất] của mình. (At work, I have the opportunity to do what I do best every day.)&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;em&gt;Nửa đồng ý, nửa không đồng ý&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;"&gt;Ý kiến thêm : Tôi thấy rất vô vị nhạt nhẽo khi ngày nào cũng diện bồ đồ được là lượt phẳng phiu phóng vội xe lên cty chỉ để cả ngày thuyết giáo chỉ dạy cho lũ saler dở hơi. Đầu óc kém cỏi trì trệ và mu muội đến tội nghiệp. Thật ra họ sẽ không tệ như vậy nếu ở 1 môi trường khác với nơi này.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;"&gt;*&lt;br/&gt;&lt;strong&gt; 4. Trong tuần qua, tôi đã nhận được sự khen ngợi và khích lệ vì đã làm tốt công việc của mình (In the last seven days, I have received recognition or praise for doing good work)&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;em&gt;Hoàn toàn không đồng ý&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;"&gt;Ý kiến thêm : Nghĩ mà xem, khi mọi người say khướt. Lừ đà lừ đừ như ông từ vào đền, thì tôi vẫn trụ nổi với 3 chai còn đầy ắp và tiếp tục 1 mình 1 ly với những lời nói nhảm&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;"&gt;*&lt;br/&gt;&lt;strong&gt; 5. Ở công sở, sếp tôi hoặc một đồng nghiệp của tôi quan tâm đến con người tôi (chứ không chỉ giới hạn trong phạm vi công việc) (My supervisor, or someone at work, seems to care about me as a person.)&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;em&gt;Nhìn chung đồng ý&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;"&gt;Ý kiến thêm : Có 3 điều phòng tôi rất quan tâm . 1 chuyện đẻ đái 2 chuyện nhậu nhẹt 3 chuyện lương thưởng. Thật may là tôi có cùng mục đích với mọi người nên suy ra sự quan tâm lẫn nhau dược duy trì trong sự lí tưởng&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;"&gt;*&lt;br/&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt; 6. Ở công sở, các ý kiến của tôi được tôn trọng (At work, my opinions seem to count)&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;em&gt;Nửa đồng ý, nửa không đồng ý&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;"&gt;Ý kiến thêm : Vốn dĩ tính tôi là lặng lẽ chỉ khi nào đụng chuyện mới chút cha chút chít. Thế nên những góp ý của tôi đa phần đưa mọi người vào thế bí bách và ngõ cụt. Như vậy tính ra thì nó được tôn trọng và cân nhắc&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;"&gt;*&lt;br/&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;7. Sứ mệnh / mục tiêu của Công ty khiến tôi cảm thấy công việc của bản thân mình có giá trị (The mission or purpose of my organization makes me feel my job is important)&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;em&gt;Hoàn toàn không đồng ý&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;"&gt;Ý kiến thêm : Giá trị bản thân không thể hiện qua công việc mà thể hiện ở số tiền công việc đó mang lại.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;"&gt;*&lt;br/&gt;&lt;strong&gt; 8. Các đồng nghiệp của tôi luôn làm việc có chất lượng (My fellow employees are committed to doing quality work)&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;em&gt;Hoàn toàn không đồng ý&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;"&gt;Ý kiến thêm : Thỉnh thoảng có người này buồn người kia vui, người này sai người kia đúng. Tựu trung những cảm xúc đó làm năng lực bia rượu giảm thiểu quá đáng kể.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;"&gt;*&lt;br/&gt;&lt;strong&gt;9. Tôi có bạn thân ở công sở (I have a best friend at work)&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;em&gt;Nửa đồng ý, nửa không đồng ý&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;"&gt;Ý kiến thêm : Say vào bạn là bạn mà ta là ta&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;"&gt;*&lt;br/&gt;&lt;strong&gt; 10. Trong năm vừa qua ở công sở, tôi đã có cơ hội để học và trưởng thành (This last year, I have had opportunities at work to learn and grow.)&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;em&gt;Nhìn chung không đồng ý&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;"&gt;Ý kiến thêm : Có 1 điều nên rõ ràng với mọi người rằng : Cho dù có làm 1 năm ở công sở hay không thì trình độ rượu bia của mình vẫn tăng đáng kể. Suy cho cùng, nhậu thảnh thơi cũng như nhậu gà nhậu vịt&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;p style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="color: #ff0000;"&gt;&lt;span style="font-family: 'courier new', courier;"&gt;&lt;strong&gt;p/s : Tôi trả lời các câu hỏi này dưới nick name BìnhTG  :D&lt;br/&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-996571017567557481?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/996571017567557481/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2010/11/gan-ket-cty.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/996571017567557481'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/996571017567557481'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2010/11/gan-ket-cty.html' title='Gắn kết cty'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-2692391072618023962</id><published>2010-11-14T06:19:00.001+07:00</published><updated>2011-01-26T13:17:21.056+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho IT'/><title type='text'>update firmware ?</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span style="font-family: arial,helvetica,sans-serif;"&gt;Saler vốn dĩ là những kẻ ngu dốt và có tầm nhìn kiệt quệ&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;span style="font-family: arial,helvetica,sans-serif;"&gt;Thật không tin được thứ căn bản nhất mình đã bỏ qua trong 2 tháng trời làm việc với mớ hàng khủng này. Kết quả nguyên nhân thì đã rõ ràng, khắc phục thì cũng xong. Vậy mà chẳng ai khen mình hay khích lệ gì cả. Hiển nhiên như tất cả những điều đó bản thân mình phải làm cho bằng được. Mình ngồi mình khóc đất trời đổ mưa.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img alt="Serveribm" class="aligncenter" src="http://ca7.upanh.com/16.83.20405504.ra0/untitled.png" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial,helvetica,sans-serif;"&gt;2 con server này nhìn vào thì không thấy có gì chậm so với yêu cầu tối thiểu ứng dụng oracle bên mình đang chạy. Tuy nhiên khi mới cài đặt và chạy thử thì hệ thống ì ạch đến không tưởng, mọi thao tác truy xuất, chuyển đổi di rời gần như treo sau vài chục phút chạy.Bản thân mình làm việc với dòng IBM x này chưa lâu, cũng không có những khái niệm ban đầu căn bản, tuy nhiên mình vẫn nghĩ khi 1 hệ thống làm việc chậm 2 yếu tố dẫn dắt đầu tiên là software + hardware. Điểm lại 1 số điều như sau&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: arial,helvetica,sans-serif;"&gt;Hệ thống chạy raid 5 - ram 18gb - cpu 16 core. Nếu có vấn đề gì liên quan đến phần cứng thì ắt hẳn phải nằm ở 3 điểm này. Vốn dĩ các thiết bị khác đều onboard trên main. Hiển nhiên việc có lỗi từ nhà sản xuất đã bị mình khai quật trên màn hình console. Nhưng vấn đề ở đây là hệ thống êm ru không trả ra bất kì 1 lỗi gì trong quá trình nhanh chậm bất thường.&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: arial,helvetica,sans-serif;"&gt;Phần mềm trên hệ thống được clone từ bản UAT (user accessing tester) của khách hàng. Rõ ràng bản này không thể lỗi, vì nếu lỗi khách hàng đã gầm lên chứ đâu để mình được yên. Nghi vấn tiếp theo được dồn cho platform Oracle Enterprise Linux 5.4 đang cài. Hàng loạt các nghi vấn như huges page - kernel don't assign core cpu v.v.. được mình đưa lên như cố đánh quả trước khi chết&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial,helvetica,sans-serif;"&gt;Mọi thứ gần như vô vọng trong hàng loạt các suy diễn. Mình nghĩ đến hướng giải quyết nhờ giúp đỡ của những người mang tiếng chuyên gia. Nhưng có 1 vấn đề ở đây mà bản thân mình áy náy, &lt;i&gt;đó là cho dù có nhờ ai đi nữa thì bản thân mình vẫn phải tìm ra được nguyên nhân&lt;/i&gt;, nếu nguyên nhân mình còn chưa thấy thì biết báo cáo làm sao. Chẳng nhẽ họp đội dự án mình là bô bô "do lỗi không xác định được lỗi nên em phải nhờ chuyên gia à".&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial,helvetica,sans-serif;"&gt;Thử nghiệm lại từ đầu mình tiến hành như sau, việc tiến hành này mình đi sâu vào kiểm tra hoạt động của ổ đĩa. Vì mình chỉ nghĩ đơn giản hơi mất căn bản là : Việc đọc ghi - truy xuất dữ liệu chậm thì cứ nắm lấy ổ cứng mà xem xét&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial,helvetica,sans-serif;"&gt;Các bước như sau&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial,helvetica,sans-serif;"&gt;Thực hiện việc tar - copy trên nền background&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial,helvetica,sans-serif;"&gt;Phóng htop để xem ram - cpu , song song đó quăng thử iostat lên console&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial,helvetica,sans-serif;"&gt;Wow :. Cpu 97% - Ram ăn hết 17 gb cho 2 cái lệnh tar + gzip. Ấy vậy mà IO load chỉ tầm vài nghìn. Con số này chênh lệch quá. Rõ ràng với 1 hệ thống ổn định, việc truy xuất ram + cpu khi thực hiện các tác vụ này không chiếm nhiều performance đến vậy nhưng io vẫn làm việc trơn tru. Điều này có nghĩa là IO của hệ thống mình đang có điều gì đó bất ổn. Nói cách khác nó là minh chứng rõ nhất cho việc ổ cứng + raid của mình đang liêu điêu&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial,helvetica,sans-serif;"&gt;Vấn đề tiếp theo là làm sao giải quyết nó&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial,helvetica,sans-serif;"&gt;Mình mò mẫm 1 hồi từ hàng đống các link tham khảo trên mạng và hỏi ý kiến người thân tìm được thằng DSA. DSA là 1 công cụ chuẩn đoán phân cứng của IBM. Điều này không hề mới mẻ với tụi hãng, nhưng chắc lạ lẫm tinh khôi với mình.Sử dụng nó mình thu thập được 1 ít thông tin thế này&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: arial,helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;img alt="DSA" class="aligncenter" height="122" src="http://ca7.upanh.com/16.118.20441240.UcJ0/untitled.png" title="DSA" width="444" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial,helvetica,sans-serif;"&gt;Chà chà nhìn xem. Mấy cái firmware của thiết bị raid - sas - uefi hết hạn cả. Bảo sao nó không ì ạch. Tiến hành download 1 số firmware của thiết bị trên giành cho dòng Ibm system mình đang dùng, có lẽ sẽ khả quan hơn.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial,helvetica,sans-serif;"&gt;Mình định bắt tay vào làm ngay, tuy nhiên nếu làm ngay mình không chắc nhưng có thể sẽ có lỗi xảy ra. Lỗi này có thể phát sinh từ các thiết bị phần cứng khi được cập nhật firmware mới sẽ không phù hợp hoặc mất giá trị với hệ thống Production khách hàng đang chạy. Thử nghĩ xem sẽ có bao nhiêu mail chửi rủa nhiếc móc thậm chí yêu cầu mình nghỉ việc. Những rủi ro như mất dữ liệu - 1 vài lỗi hỏng hóc không thể sửa đang nằm chờ mình àv.v...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial,helvetica,sans-serif;"&gt;Có 1 điều khi làm system administrator hoặc dba đều giống nhau là người ta chỉ mong cho mọi thứ chạy được ở 1 mức căn bản. Dạng setup one run forever. Nhưng thật ra không phải thế, mỗi hệ thống cho dù có đắt tiền tới đâu, cấu hình tốt thế nào, cài đặt chuẩn ra sao cũng sẽ có lúc hệ thống bị crash. Đơn giản vì trong quá trình chạy, mọi lỗi từ cứng hoặc mềm đều có thể xảy ra, mà không phải ai cũng control hết được. Chính vì lí do này nên từ khi khai sinh ra máy điện toán, con người đã cho thêm vào từ điển động từ backup. Trở lại với vấn đề hiện tại chúng ta thấy được nếu có sự backup sẽ đỡ vất vả rất nhiều.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial,helvetica,sans-serif;"&gt;Bỏ công chuyển hết data &amp;amp; application của khách hàng sang 1 con server backup. Xong xuôi quay ngược về tiến hành Update firmware từ các file .bin đã download.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial,helvetica,sans-serif;"&gt;Nhìn mớ log update successful mà mát lòng mát dạ. Mình tiến hành chuyển lại database về chỗ cũ. Không quên test performance lần cuối xem đã ổn chưa. Kết quả thỏa mãn hơn thế, lượng Ram + Cpu đều đặn, tốc độ đọc IO cao ngất phù hợp với những gì lượng tính toán trả về của các thiết bị khác. Check lại DSA log sau khi cập nhật, mọi thứ đã vàng chói mà không đỏ loa đỏ kè như trước nữa&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;code&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: arial,helvetica,sans-serif;"&gt;top&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="font-family: arial,helvetica,sans-serif;"&gt; - 10:41:51 up 10:44,&amp;nbsp; 4 users,&amp;nbsp; load average: 1.87, 1.47, 1.13&lt;br /&gt;Tasks: 385 total,&amp;nbsp;&amp;nbsp; 2 running, 383 sleeping,&amp;nbsp;&amp;nbsp; 0 stopped,&amp;nbsp;&amp;nbsp; 0 zombie&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Cpu(s):&amp;nbsp; 0.0%us,&amp;nbsp; 6.3%sy,&amp;nbsp; 0.0%ni, 93.7%id,&amp;nbsp; 0.0%wa,&amp;nbsp; 0.0%hi,&amp;nbsp; 0.0%si,&amp;nbsp; 0.0%st&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Mem:&amp;nbsp; 18483616k total, 18458932k used,&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; 24684k free,&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; 47364k buffers&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/code&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;code&gt;&lt;span style="font-family: arial,helvetica,sans-serif;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/code&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;code&gt;&lt;b&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: arial,helvetica,sans-serif;"&gt;iostat sda9&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; 53.51&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; 1220.90&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; 8797.31&amp;nbsp;&amp;nbsp; 47197188&amp;nbsp; 340085208&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/b&gt;&lt;/code&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial,helvetica,sans-serif;"&gt;Có 1 điểm chắc mọi người sẽ thắc mắc, vì tại sao lại phải update firmware / driver cho linux. Nghe chừng điều này vô nghĩa và không có lí lắm. Trước giờ đối với *nix người ta thường cho rằng việc các driver tự nhận là điểu hiển nhiên. Bởi bản thân Linux tích hợp sẵn khả năng viết driver cho các thiết bị phần cứng dù là cũ hay mới. Nhưng chuyện viết driver cho các thiết bị chạy được nhận được khác với việc viết 1 driver để các thiết bị có thể tối ưu hóa hết khả năng mà bản thân chúng có. Điều này lí giải được nguyên do vì sao 1 số hãng phát triển phần cứng khi phát hành các dòng thiết bị mới của mình đều khuyến cáo người dùng nên cài đặt driver mới nhất đi kèm dù là trên windows hay linux. Bản thân mình cũng gặp nhiều trường hợp về chuyện này, nhưng thật tình chưa bao giờ chú tâm đến việc cài driver cho các os linux. Mong sao sau chuyện này sẽ thêm kinh nghiệm cho mấy cái tweak &amp;amp; optimzie&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial,helvetica,sans-serif;"&gt;Xong 1 case, lòng vui phơi phới. Hệ thống dần dần đi vào quĩ đạo mà ban đầu đã phác lược trên nó. Nhận được 1 cái mail đầy hứa hẹn. Mặc dù biết chắc năm nay lương thưởng coi như bèo bọt hơn lông gấu chạy mưa. Thế mới nói phần thường của người làm bảo mật không đến từ những giá trị vật chất là vậy.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span style="font-family: arial,helvetica,sans-serif;"&gt;Cám ơn cho tất cả&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-2692391072618023962?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/2692391072618023962/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2010/11/update-firmware.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/2692391072618023962'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/2692391072618023962'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2010/11/update-firmware.html' title='update firmware ?'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-2696455611511117224</id><published>2010-11-10T18:01:00.000+07:00</published><updated>2010-12-09T10:00:12.247+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho cháu'/><title type='text'>oắt kia</title><content type='html'>&lt;p style="text-align: right;"&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;chị cảm nhận&lt;br/&gt;từng cú trở mình.&lt;br/&gt;tháng thứ 3&lt;br/&gt;khó khăn như lũ mùa hạ&lt;br/&gt;như mưa mùa gặt&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-family: verdana, geneva;"&gt;Hơn cả là 1 điều tuyệt vời, những ngón tay đốt bàn chân là sự hiện hữu cho ngày đầu chúng ta gặp mặt&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-family: 'courier new', courier;"&gt;Cậu định sẽ viết ngay từ hôm biết cháu đã nhen nhóm hình thành từ những phần tử của bố mẹ, nhưng nghe người ta bảo không nên. Sau 3 tháng mới báo là hay hơn cả. Hôm nay là tròn 3 tháng mẹ cháu có cháu, tròn 3 tháng cậu và bố phập phồng lo lắng chờ đợi, là 3 tháng mà tất cả những thành viên trong gia đình ta đã cố gắng hết sức để sự phát triển của cháu được trọn vẹn và tốt đẹp.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-family: 'courier new', courier;"&gt;Cậu tin khi cháu lớn, đọc lại những bài viết này cháu sẽ hiểu tình cảm của mọi người dành cho cháu đã được nuôi nấng, sinh trưởng từ những thứ vô điều kiện vô ràng buộc. Ắt hẳn cháu cũng sẽ hiểu nó lớn đến nhường nào. Không vì lẽ đó mà cháu ỷ lại và giữ khư khư cho mình nhé. Làm người phải biết sẻ chia và tự lập cháu ạ. Cậu tin thế, nhưng chắc hơi sớm để nói bây giờ. Để dành mai này.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-family: 'courier new', courier;"&gt;Cuộc sống này có vài điều miễn phí, 1 trong số đó có tình thương yêu của cậu, của bố mẹ giành cho cháu. Số còn lại là tình thương yêu của cháu giành cho mọi người. Thế nên hãy luôn biết nhận thương yêu và chia yêu thương cháu nhé&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;p style="text-align: right;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"&gt;- Cậu Tũn&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-2696455611511117224?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/2696455611511117224/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2010/11/oat-kia.html#comment-form' title='3 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/2696455611511117224'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/2696455611511117224'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2010/11/oat-kia.html' title='oắt kia'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-1139891963281448038</id><published>2010-11-02T10:00:00.000+07:00</published><updated>2010-12-09T10:00:12.251+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Mình'/><title type='text'>Làm người rất mệt</title><content type='html'>&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;"&gt;Làm người rất mệt. Ta phải đối đầu với những thứ chẳng hiểu để làm gì. Ta phải nghĩ ngợi những điều chẳng đáng suy luận làm gì. Ta phải nhìn nhận những chuyện to bằng cái nắm tay và phớt lờ những điều bề rộng ngang quả đất.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;p style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;"&gt;Nói chung làm người là rất mệt.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;"&gt;Các bạn tôi năm nay học năm 3 hoặc năm 2 đại học, có người vì tuột xích nên phải học năm 1. Tôi muốn nói với họ rằng họ chẳng hiểu cái cóc khô gì. Ví dụ như sau 12 năm phung phí ở 3 cấp, họ tranh đua nhau từng con 9 con 10, đưa đẩy nhau vì những chuyện cóc ổi xoài, ấu trĩ và thiệt thân quá thể. Để rồi khi chia tay mỗi người 1 cái bắt tay, nhiều cái ôm nhiều nụ hôn. Ra trường thứ họ giữ lại là kiểu cách cho cuộc sống mà có thể thay đổi bất cứ khi nào.&lt;br/&gt;Lên đại học, tôi ngạc nhiên vì tại sao các bạn chấp nhận để người ta đi nhồi nhét hàng đống thứ chữ nghĩa vào đầu. Nó giống như cảnh 1 thằng con trai cố tình hãm hiếp người bạn gái, lúc đầu người bạn gái tỏ vẻ chống đối giãy dụa sau dần a dua và đoạn cuối thì hả hê mãn nguyện. Tôi công nhận những kiến thức tiểu học là có lý. Những thầy cô giáo của tôi ngày đó thật ra chính họ mới là những vĩ nhân, những bậc thánh hiền từng trải. Mặc dù ở đâu cũng vậy, họ có vẻ nghèo nàn nhếch nhác và bẩn thỉu. Song tôi vẫn quí trọng và giành nhiều yêu dấu cho họ. Lên cấp 2 cấp 3 và cả cái đại học tôi thấy nền giáo dục đều đáng vứt đi. Kiến thức rối rẵm, rỗng tuếch, vô bổ, chẳng ai hiểu cái cóc khô gì. Bọn giáo sư giảng viên đại học ăn diện và vô đạo đức từ bục giảng đến quán bia. Đi học thật sự là một ngục tù, khủng bố&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;"&gt;Đó là những lời của 2-3 năm về trước. Còn bây giờ tôi thật sự thèm học. Học cái gì cũng được miễn là được học. Nhiều người xoen xoét nói rằng mỗi ngày sống và tồn tại là 1 ngày học, hay đại khái nó là trường đời nhưng thật ra tôi nghĩ không phải hoàn toàn như vậy. Tôi thấy mỗi ngày sống và tồn tại là để duy lí và duy tâm với những điều vốn dĩ ngố nghịch và đáng chỉ trích.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;"&gt;Người giúp việc đầu tiên của nhà tôi là 1 cô gái thuộc nửa đầu thế hệ 8x. Mọi việc vào tay cô ấy trở nên thuận tiện dễ dàng và đơn giản hơn cái gì hết. Nhưng được 3 tuần thì chị tôi đuổi vì cô ấy thực chất là một cô trộm chuyên nghiệp. Tiếc thay kẻ cắp gặp bà già, mọi thứ không qua mặt được bà già và kẻ cắp bị bóc trần đến đáng thương.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;"&gt;Người giúp việc thứ 2 là 1 cô già ngoài tứ tuần. Cô này đích thực là 1 bà già chính hiệu vì theo như cô ấy mọi việc đều có nhiều rủi ro, và đều là những rủi ro to. Sau mấy tuần cô ấy không làm nữa vì cô già này chưa chồng. Nhìn sự mơn mởn của 2 người đàn ông (tôi và anh rể) mà không sơ múi gì được có lẽ là lí do để cô ngậm ngùi ra đi.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;"&gt;Ngày ở xóm cũ, là một xóm lều lao động. Mọi người sống phức tạp và ấu trĩ đến lạ kì. Cuối xóm là nhà ông Tồn, ông Tồn cưới được 1 cô gái quá lứa lỡ thì và đẻ 2 cô con gái liên tiếp ở tuổi 38. Hàng ngày ông đạp xích lô đi chở chuối - trái cây, các loại rau củ quả từ ngoại ô vào thành phố. Chiều về ông cùng mấy ông bạn chơi bài và uống cồn pha nước với mấy quả dưa leo. Có hôm ông chở được những 10 chuyến ra vào, về nhà đưa cô Chi 53 000. Dặn cô đi chợ, bao giờ nấu ăn xong thì gọi ông dậy ăn. Đến tối cả xóm tất tả chạy sang, thấy ông treo cổ tự tử từ lúc nào.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;"&gt;Mỗi người 1 vẻ, xong tôi lại nghĩ đời này đúng là rất mệt. Tại sao là cô ấy? Tại sao làm chỗ này? Tại sao bầu sớm thế ? Tại sao ăn phải ngon, mặc phải đẹp và tiền thì phải đầy túi ? Tại sao phải có bằng cấp, tại sao lại yêu cầu kinh nghiệm và tại sao phải sống. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;"&gt;Cũng không thể lý giải được, trong một sáng chủ nhật nằm xoãi dài trên đệm và ngắm gió đung đưa những chiếc đèn lồng đỏ trên cao và trong lòng cảm thấy dễ chịu vô ngần; cũng không thể lý giải vì sao tôi chọn viết tay, thay vì đánh máy như lệ thường. Không thể lý giải. Nhưng tôi yêu thích cảm giác này: cả thân người đổ dồn lên viết và con chữ dần dần hiện ra. Có xấu thì vẫn là chữ, đọc được.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;p style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;strong&gt;Kỉ niệm đúng 2 năm không còn viết thư tay.&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p style="text-align: right;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;"&gt;Tại sao vậy ?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-1139891963281448038?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/1139891963281448038/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2010/11/lam-nguoi-rat-met.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/1139891963281448038'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/1139891963281448038'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2010/11/lam-nguoi-rat-met.html' title='Làm người rất mệt'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-4363201677387786446</id><published>2010-10-28T06:08:00.000+07:00</published><updated>2010-10-31T18:19:23.916+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Gia Đình'/><title type='text'>Thế giới lọc lừa</title><content type='html'>&lt;span style="font-family: verdana, geneva;"&gt;&lt;strong&gt;Mình mất điện thoại. Mấy hôm sau mình nhận được hung tin ổ cứng cũng đi theo điện thoại&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;p style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-family: verdana, geneva;"&gt; ||        &lt;strong&gt;T&lt;/strong&gt;ấm thân kia dại dột                              ||      &lt;strong&gt; N&lt;/strong&gt;hiều người vẫn coi là hột                   ||        &lt;strong&gt;T&lt;/strong&gt;hân coi như sự nhột                             ||        &lt;strong&gt;B&lt;/strong&gt;ản thân kia lúc nhúc                          ||        &lt;strong&gt;N&lt;/strong&gt;hiều người coi  dạ khúc                     ||        &lt;strong&gt;T&lt;/strong&gt;hân coi đó  cành trúc                               ||         &lt;strong&gt;T&lt;/strong&gt;ấm thân kia phản phúc                    ||         &lt;strong&gt;N&lt;/strong&gt;hiều người coi như diễm phúc                 ||         &lt;strong&gt;T&lt;/strong&gt;hân gọi là điểm rúc &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: verdana, geneva;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p style="text-align: left;"&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: #ffff00;"&gt;Sài Gòn 23/10/&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p style="text-align: left;"&gt;&lt;em&gt;Thói quen đọc sách, note sách có từ những nằm đầu khi mới biết đọc chữ. Đoạn nào hay mình sẽ highlight lại rồi lâu lâu lấy ra học thuộc để đi nói với người khác. Hồi đầu có nhiều người cứ trầm trồ khen mình nói hay như sách, sau khi viết bài này họ đọc được chắc sẽ cố gắng rút như lũ miền trung những lời khen giá trị kia. &lt;/em&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p style="text-align: left;"&gt;&lt;em&gt;Ngày còn nhỏ mình thích lạc vào tiệm sách cũ sau những giờ trốn học đi chơi điện tử. Bạn bè mình vẫn gọi mình là thằng dở hơi, sách trên thư viện trường thiếu cha gì không đọc mà bày đặt vào tiệm sách cũ. 1 dạng vô học nhưng giả danh tri thức. Thực ra tại mọi người không biết, cái cảm giác kiếm được 1 quyển sách vớ va vớ vẩn nào đấy phù hợp với tuổi trẻ ôm đồm mới lớn. Mang về hì hục lau bụi ở gáy rồi nhờ mẹ bọc lại đàng hoàng để vắt chân lên đùi nằm trên giường ung dung đọc nó hả hê lắm. Vả lại 1 con tim nhắm trúng 2 mục đích, mẹ thấy mình biết để tiền mua sách, lại còn quí sách đến độ nhờ mẹ bọc giùm thì lại chả cho thêm tiền. Thực ra sách có vài nghìn, số nhỏ nhoi còn lại con nướng vào điện tử.&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p style="text-align: left;"&gt;&lt;em&gt;Sau này khi lớn hơn, có tiền hơn và ít thời gian hơn. Mình bắt đầu học đòi tri thức thời thượng, tìm mua sách ở những tr
