<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553</id><updated>2012-02-28T22:50:24.237+07:00</updated><category term='Cho cháu'/><category term='Cho IT'/><category term='Cho Gia Đình'/><category term='Nói cùng anh'/><category term='Cho Mình'/><title type='text'>Mecca of Tũn</title><subtitle type='html'>The Unbelievable - Undescribable - Mecca of Tũn</subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><link rel='next' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default?start-index=26&amp;max-results=25'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>185</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>25</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-4339755983414478677</id><published>2012-02-26T14:58:00.000+07:00</published><updated>2012-02-26T14:58:25.120+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Gia Đình'/><title type='text'>Nghệ thuật không kiểu cách</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-hX79QXVPTHk/T0nlvUy8dKI/AAAAAAAAA5Y/RPNg9tgk28Q/s1600/IMG_0198.PNG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="850" src="http://3.bp.blogspot.com/-hX79QXVPTHk/T0nlvUy8dKI/AAAAAAAAA5Y/RPNg9tgk28Q/s640/IMG_0198.PNG" width="600" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Tôi cắt trọc đầu, cảm giác mọi người nhìn mình bằng một ánh mắt mới, nghe ngóng và trông mong những lời động viên hoặc chê bai thật sung sướng. Thực ra việc cắt tóc hay thay đổi bất kì một giao diện nào khác cho bản thân rất duy lí với việc bắt người đối diện phải chấp nhận một điều gì đó mới và lạ lẫm. Tôi có nhiều lần tự thay đổi và tự ép mình thay đổi. Mỗi lần thay đổi là mỗi lần đối diện với những xung đột, những ca thán và thậm chí là cả những tung hô ca tụng không kém phần hời hợt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rất nhiều buổi sáng đẹp trời thức dậy với cái đầu trọc lóc tôi chợt muốn thu dọn hành lý và  ra đi. Rồi tôi ngồi bình tĩnh lại và cứ ngồi lại hơn thời gian của  một cốc cafe để đủ tạm quên đi ý tưởng rời đi. Nhưng rồi nó lại đến  trong bất cứ một buổi sáng đẹp trời nào. Tôi chắc chắn là tôi cũng ngồi  lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1. Năm tôi 16 tuổi, tôi yêu ai đó bằng việc giấu diếm và che đậy như những con chuột cống sống dưới hầm xe điện ngầm. Bố mẹ tôi cảm giác nhưng không chắc, bạn bè tôi soi mói nhưng không quan tâm, thầy giáo tôi để ý nhưng cũng kệ. Thật ra việc yêu ai đó ở tuổi này hiếm khi nào có sự đồng tình từ phía gia đình hay thầy cô, ngoại trừ số ít rơi vào những điều sắp đặt và cố hữu không thể thay đổi. Tôi nằm trong số đông còn lại. Người yêu của tôi khi ấy tin vào một cuộc sống nhiệm màu với nhiều phép lạ. Cô muốn tôi dắt cô về cho gia đình xem mặt, cô muốn học làm bánh, học nấu những món ăn lạ hơn là đại số tuyến tính hay lịch sử phương tây, dù số lần trong tháng cô có thể đóng vai vợ cho tôi hưởng thụ không quá 1 lần 1 tháng. Cô còn muốn làm những điều kì quặc khác mà chính tôi khi đấy, dưới cái nhìn non nớt và hời hợt cũng không quá khó để mường tượng ra. Cô ấy không yêu. Cô ấy muốn mượn tôi làm chồng hờ và cô ấy thì tập trung làm một cô vợ đích thực. Ngoại trừ tình dục, cô ấy làm tất cả mọi điều như một người hầu gái ngoan ngoãn đang hết sức vun vén cho người chủ.&lt;br /&gt;Như một định lí không cần chứng minh, điều gì nhanh đến thì cũng nhanh đi. Số lần làm vợ trọn vẹn của cô ấy không quá 2 lần. Tôi nói lời chia tay. Tôi chỉ nhớ thời gian đấy như một gánh nặng tâm lí, một sự khủng hoảng cả thể xác lẫn tinh thần để cuối cùng, trong một buổi chiều khi cuộc "phi ngựa" nhọc nhằn ướt át tấm thân. Tôi đã khó khăn lắm để gửi gắm vài lời mong cô ấy sống thật hơn với bản thân.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. Tôi tiếp tục những chuỗi ngày thụ hưởng, lê la ở những quán bia bọt ven đường. Nó được biện bạch bằng việc ở nhà nóng nực và đôi khi những âm thanh không muốn cư oang oảng bên tai. Thật ra việc ngồi ở đâu đó cũng được chứ không nhất thiết cứ phải là ngồi bên bàn bia. Có cặp nào vào khách sạn mà ngồi cười nhìn nhau hay có thằng đàn ông nào ngồi bên bia mà không chịu rót, nếu rơi vào số ít của loại trừ thì những lí do đó hẳn phải chân thực lắm. Và thế là tôi gặp cô ấy. Cô ấy không xinh như một nàng Leila thứ 2 tôi đã từng quen, cũng không u sầu hay gương mặt hằn nỗi bi kịch như Tuệ. Cô ấy lạ như cách một người không phải bước ra từ tấm gương câm của quá khứ. Tôi mải lo nghĩ hay tìm kiếm ngay khoảng khắc ấy từ con tàu trong trí nhớ và cũng vô vọng như cái cách so sánh định hình để mường tượng trước đó. Nếu tiếp tục vào việc với văn tả, nhất là với một cô gái cũng đang ung dung ngồi một mình thì thứ xoáy vào cô ấy bây giờ có lẽ là chiếc mũi. Nó là điều gì đó thanh cao, điểm khuyết 1 số nét chưa hoàn hảo như đôi mày lệch, mái tóc hơi xơ rối và còn lưu lại ít vết của những lần nhuộm duỗi là đôi môi của mùa yêu chín nở. Tôi kì vộng cô ấy cũng đang nhìn mình, cũng đang cố gượng gạo để tìm kiếm trong kí ức đã gặp ở đâu đó chưa, nhưng mà thứ tôi biết chắc chắn là cô ấy không viết blog, và càng không thể tả tôi giống như tôi đang vẽ vời cô ấy như bây giờ. Thực ra đó là chuyện của ngày xưa, chúng tôi đã từng là người quen của nhau .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3. Thằng cháu Tom càng lúc càng có nét gì đó hao hao của tôi lúc này. Nghe thật dị đoan và thiếu lí tính nhưng cái chán, cái môi thậm chí là cả cái nét mặt lúc không vừa í điều gì đó làm tôi hơi ngỡ ngàng. Nẽ nào cháu lại sắp thành một phiên bản ủ dột và kì quặc thứ hai. Nếu thế hẳn chắc bố mẹ nó buồn lắm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Bận tí về viết tiếp-&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-4339755983414478677?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/4339755983414478677/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2012/02/nghe-thuat-khong-kieu-cach.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/4339755983414478677'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/4339755983414478677'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2012/02/nghe-thuat-khong-kieu-cach.html' title='Nghệ thuật không kiểu cách'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-hX79QXVPTHk/T0nlvUy8dKI/AAAAAAAAA5Y/RPNg9tgk28Q/s72-c/IMG_0198.PNG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-8729803695781440439</id><published>2012-02-16T21:10:00.001+07:00</published><updated>2012-02-22T21:36:16.862+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho IT'/><title type='text'>VUi vẻ là chính</title><content type='html'>&lt;blockquote class="tr_bq"&gt;Tính mình thì mọi người biết rồi, hay ăn nói bậy bạ lắm lúc là thô tục nhưng thật ra mình tốt lắm. Nếu nói tốt lắm hơi thậm xưng quá thì cũng được chữ tử tế.&lt;/blockquote&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-RJsID3jg6yk/Tz0OMplyIDI/AAAAAAAAA3M/awrYICChwNw/s1600/tumblr_lxoit44SPK1qavwvi.jpg" imageanchor="1" style="clear: right; float: right; margin-bottom: 1em; margin-left: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://4.bp.blogspot.com/-RJsID3jg6yk/Tz0OMplyIDI/AAAAAAAAA3M/awrYICChwNw/s640/tumblr_lxoit44SPK1qavwvi.jpg" width="426" /&gt;&lt;/a&gt;Đêm qua, mình nằm mơ thấy đứng trước cả 1 hội trường với rất nhiều người nghe. Đồng thời nhải đi nhải lại cái điệp khúc trên kia cả chục lần. Chung qui lại là do mình sống thiếu tử tế quá nên mới phải mơ mải mong những điều tử tế. Tiện đây mình muốn xin lỗi một vài anh chị đồng nghiệp đang bị mình phá rối. :D . Thật tâm những điều gay gắt được sản sinh từ lòng ham muốn đến sự kiện toàn và hoàn hảo. Nếu như không phải vì thế chắc chắn mình sẽ không bao giờ , không - bao - giờ làm tổn thương ai đó bằng những lời nói đầy châm biếm đả kích. Tử tế suy cho cùng cũng là sự khéo léo trong cách đối xử giữa con người và con người. Ở cái xã hội khi mà chen lấn xô đẩy, kích động mù quáng và thiếu lí trí&amp;nbsp; đến vô ý thức thì những câu nói như "làm ơn, xin anh, anh vui lòng" là cán cân duy nhất để con người ta phân biệt giữa chuyện tử tế và những điều xấu khác. Mình thật tâm không biết những điều đó, mà cho dù có biết thì mình cũng đã không làm tốt chúng.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-8729803695781440439?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/8729803695781440439/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2012/02/vui-ve-la-chinh.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/8729803695781440439'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/8729803695781440439'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2012/02/vui-ve-la-chinh.html' title='VUi vẻ là chính'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-RJsID3jg6yk/Tz0OMplyIDI/AAAAAAAAA3M/awrYICChwNw/s72-c/tumblr_lxoit44SPK1qavwvi.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-4849183924139654519</id><published>2012-02-08T22:03:00.000+07:00</published><updated>2012-02-08T22:03:39.812+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho IT'/><title type='text'>Dọa</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-yifhEZ9L2FM/TzKOuyEANVI/AAAAAAAAA3A/7aR_PTx2IBs/s1600/164.png" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://3.bp.blogspot.com/-yifhEZ9L2FM/TzKOuyEANVI/AAAAAAAAA3A/7aR_PTx2IBs/s1600/164.png" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thói đời khốn nạn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Của hồi môn bây giờ còn mỗi cái blog này mà có thằng dọa hack. Kể cũng lạ.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-4849183924139654519?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/4849183924139654519/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2012/02/doa.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/4849183924139654519'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/4849183924139654519'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2012/02/doa.html' title='Dọa'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-yifhEZ9L2FM/TzKOuyEANVI/AAAAAAAAA3A/7aR_PTx2IBs/s72-c/164.png' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-1237953014903177894</id><published>2012-02-03T23:52:00.000+07:00</published><updated>2012-02-03T23:52:13.476+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Gia Đình'/><title type='text'>May mà chưa tắc</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-nN8qRAiTU9g/TywQpOjIbZI/AAAAAAAAA2s/2M7N4oiREZc/s1600/tumblr_lthvfnsP591qgha6w.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://2.bp.blogspot.com/-nN8qRAiTU9g/TywQpOjIbZI/AAAAAAAAA2s/2M7N4oiREZc/s640/tumblr_lthvfnsP591qgha6w.jpg" width="426" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Rõ ràng việc đi quanh một vòng tròn lớn để tìm những vòng tròn lớn hơn là điều rất khó. 4 năm nay tôi mải miết theo đuổi những giá trị vật chất, tình cảm như đứa trẻ thơ ngây dại. Ham vui hiếu động và nhiều màu sắc. 4 năm trời tôi không biết tôn trọng chính bản thân mình lẫn những người xung quanh, để khi một điều gì đó qua đi phải rất lâu sau đó tôi mới có thể biết tiếc nuối. Tất nhiên thời điểm đó vẫn chưa phải là bây giờ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi là Toàn, chắc mọi người cũng mới biết. Tôi rất ngại viết về tình yêu, nhưng nếu ai hay đọc hết các bài viết không đầu không cuối này đều có thể cảm nhận tôi đang viết cho những mối tình. Bản chất tôi là thằng con trai mới lớn, hiếu thắng bốc đồng và ham muộn tột cùng tới những chân trời tự do. Chắc bạn cũng thế. Nhưng công việc và những mối tình dốc sức đua nhau vắt kiệt những niềm vui và đính kèm những nỗi buồn vời vợi. Thật ra tôi hay bạn khi đã chấp nhận sinh ra trong cuộc đời này thì đều phải chấp nhận chúng, chẳng qua chỉ là sớm hay muộn mà thôi. Tiếc là tôi sớm quá.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4 năm trước, tôi cùng những thằng con trai hội bốc đồng rong ruổi trên những chuyến đi dài mà chỉ đến khi số nhiều trong đám hết tiền, phải cầm đi những thứ quí giá nhất để trở về "kiếm chút đỉnh" mới chịu dừng cuộc chơi lại. Tôi đi khắp nơi, làm nhiều việc. Từ bưng bê phục vụ cho đến ngồi phòng lạnh gác chân lên ghế rít thuốc, thở khói càng nhiều chứng tỏ đời càng thành công. Ở tuổi 18 tôi bỏ đi khi gần như đã biến những ước  mơ trẻ con đấy  thành hiện thực, một hiện thực không quá đắt đỏ nhưng  cũng khá gian  nan. Nếu có bạn nào định hỏi hồi đấy tôi thèm khát gì nhất và vì sao lại thế thì tôi sẽ không trả lời. Nhưng thật tâm lúc đấy tôi thích nắm tay con gái nhất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn tôi có thằng tên Thuận, dáng rong rỏng cao nhưng có lẽ chân cẳng phát triển không hoàn chỉnh, tướng đi cứ cảm giác như mấy thằng thọt. Thuận vốn dĩ hám gái, nhất là những gái có 3 vòng hoàn chỉnh. Lần đầu nó giới thiệu tôi 1 em ở tận Bắc Ninh, tướng thấp tủn, nhưng được cái vú mông thì bự không-thể-diễn-tả được. Tôi không nhớ em đấy tên gì, chỉ nhớ mỗi lần ngồi trên biển khi cả 3 đều say thì những giai điệu của quê hương, những câu ngân nga trong những bài quan họ trở thành món mồi béo bở, không ăn mà đã no, không ngậy mùi mà vẫn thơm da diết. Việc ngồi trong bàn nhậu cùng ai đó và chỉ có uống uống uống thật là một điều hạnh phúc. Tin tôi đi, không ít những bạn ở đây hay ngồi nhậu cùng tôi, và cũng không ít trong số đó hay bận tâm về việc say quá thì về bằng gì, hoặc tỉnh táo hơn thì nghĩ tí ai trả tiền, nếu trả thì trả bao nhiêu. Đấy ! Tôi biết cả mà, tôi biết là các bạn vẫn hay nghĩ vậy. Có điều tôi bây giờ cũng thế . Trở lại chuyện tình thằng Thuận, nó kể tôi nghe về những "giây phút hoan lạc" mà nó với em Bắc Ninh có với nhau.&lt;i&gt; Nó hỏi tôi mày có biết con gái ở đời này mong gì nhất không ? Không - chắc chắn hồi đấy tôi không biết, bây giờ cũng thế&lt;/i&gt;. Nó bảo &lt;b&gt;gái nó chỉ mong khi đã dạng chân ra rồi thì cả đời sau này cũng không phải hối tiếc&lt;/b&gt;. Bây giờ nghĩ lại điều này tôi thấy cũng đúng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thằng Thuận tỉn con đấy đâu được 1 năm trời thì có giấy gọi đi khám sức khỏe và lên đường nhập ngũ. Em Bắc Ninh ở lại sống một thời gian thì cuối cùng cũng phải dạng chân ra cho thằng khác ngoài thằng Thuận. Mặc dù tôi biết những lần được về nhà Thuận đều tranh thủ để dành ít tiền, mua ít bao cao su và rủ em đấy đi khách sạn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4 năm trước của tôi là thế. Chung qui những mối quan hệ đều là những sự lợi lộc. Nếu không có lợi thì cũng phải có lộc. Ai không may, khí thế nhân tình, gia cảnh gia đình éo le thì ăn phải trái đắng. Đời mà , biết thế chó nào được. Cứ như cái việc tôi đang ngồi đây, phểnh râu viết blog thì các bạn xung quanh đang nhắng nhít rối rít với công cuộc thể hiện mình, tìm kiếm cho mình một đồng lương hấp dẫn và một chỗ đứng vững như buồi ngóc buổi sáng. Chí ít việc các bạn làm cũng không ảnh hưởng gì đến dòng văn đang lưu thông chảy trong huyết mạch của tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sài Gòn sau xuân dễ chịu. Ngày mùng 6 tết, tôi một mình đi bộ ngắm nhìn những tòa nhà cô đơn sừng  sững ở mảnh đất này. Nghĩ về những điều bạc bẽo mà thoáng chút lạnh lùng  vui vẻ. Rõ ràng cái gì cũng có giá của nó. Sài Gòn lấy đi chất xám của cả nước Việt thì cũng bị cả dân Việt bỏ rơi mỗi khi xuân về. Ở những nơi tôi đi qua khó ngủ biết bao nhiêu thì ở Sài Gòn tôi ngủ ngon bấy nhiêu, không khí trầm lắng xen lẫn tiếng bập bẹ của thằng cháu chưa khi nào ngừng tập nói làm tôi phê pha thỏa thích. Tôi thèm nó lớn hơn tí nữa để chở nó ra công viên uống cà fê. Có 1 cái công viên cho trẻ rất sạch sẽ ở gần đây, lọt thỏm giữa trung tâm thành phố. Nó bé nhưng là vàng là bạc là của cải của một đại gia đình hơi xa lạ. Nhưng dù sao có nó thì giá trị kết nối mang lại trong gia đình này thật là quá lớn. Lắm lúc lớn quá tôi phát ngợp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;NhaTrang ngày tết bây giờ cũng không còn chộn rộn như mọi năm, có lẽ năm nay kinh tế ảm đạm. Mọi người ăn tết trong nỗi hoang mang lo sợ không biết làm sao cho qua khỏi mùa tết. Tôi tiêu cực, vì tết tôi chẳng có bố mẹ ăn cùng. Một mình tôi lủi thủi trong những cuộc nhậu đầy những người dưng kẻ lạ, một mình tôi u mê nói cười và vung tiền trong những cuộc thác loạn đàn đúm. Tôi - không - phải - rân - chơi. Tôi xa nơi này lâu quá và mọi người cũng bận rộn với cuộc sống của mình. Tôi thèm được kể với bố mẹ về công việc tôi đang theo đuổi, những thành công và cả thất bại. Bạn biết không, đừng bao giờ chỉ kể với bố mẹ mình về những thành công mà mình gặt hái được, bởi hơn ai hết &lt;i&gt;&lt;b&gt;bố mẹ là người hiểu con cái mình nhất và việc nhìn ra những thất bại cũng chính là một thành công to lớn&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;. Tiếc là tôi không có ai để kể, mà thường những người muốn nghe thì tôi lại đéo thích nói. Mẹ tôi mà biết tôi viết ra những dòng này chắc bà sẽ rất vui. Tôi biết tôi được thừa hưởng từ bà rất nhiều thứ , năng khiếu, cảm xúc cuộc sống, cả sự chua ngoa. Tôi tin bây giờ nếu bố mẹ có biết tôi sống như thế nào thì ông bà cũng rất vui, và tôi thì luôn thầm cảm ơn vì điều ấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi nhớ cách đây 2 năm, cũng vào những ngày giáp tết tôi viết bài &lt;a href="http://www.tunblog.net/2010/02/nu-hon-nam-moi.html"&gt;Nụ hôn năm mới&lt;/a&gt;. Khi ấy tôi yêu điên dại, yêu không ngừng và cũng quá chừng mệt mỏi.&lt;b&gt; Tình yêu là thứ không bao giờ thay đổi, mặc dù con người sẽ thay đổi rất nhiều bởi tình yêu. &lt;/b&gt;Nhưng bây giờ tôi chẳng biết viết gì cho nó cả. Tôi tuyệt nhiên không có một cảm giác gì, một mong đợi gì, một suy tưởng gì, trừ việc viết ra những dòng này. Thật may những suy nghĩ chớp nhoáng vạ vặt cũng kéo được kha khá lời và quan trọng là tôi biết tôi chưa bị tắc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;Toàn&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-1237953014903177894?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/1237953014903177894/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2012/02/may-ma-chua-tac.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/1237953014903177894'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/1237953014903177894'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2012/02/may-ma-chua-tac.html' title='May mà chưa tắc'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-nN8qRAiTU9g/TywQpOjIbZI/AAAAAAAAA2s/2M7N4oiREZc/s72-c/tumblr_lthvfnsP591qgha6w.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-6543586518290190741</id><published>2012-01-28T11:07:00.002+07:00</published><updated>2012-01-28T11:07:57.975+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Mình'/><title type='text'>Xuân</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-rcdzLZcu_pw/TyN0aqE0tfI/AAAAAAAAA2Y/X6t1Q1z4aH4/s1600/23f0347c457711e19e4a12313813ffc0_7.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://3.bp.blogspot.com/-rcdzLZcu_pw/TyN0aqE0tfI/AAAAAAAAA2Y/X6t1Q1z4aH4/s1600/23f0347c457711e19e4a12313813ffc0_7.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;i&gt;Năm nay , mình hoang dâm vô độ. Không còng lưng gõ lách cách được nữa.&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-6543586518290190741?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/6543586518290190741/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2012/01/xuan.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/6543586518290190741'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/6543586518290190741'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2012/01/xuan.html' title='Xuân'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-rcdzLZcu_pw/TyN0aqE0tfI/AAAAAAAAA2Y/X6t1Q1z4aH4/s72-c/23f0347c457711e19e4a12313813ffc0_7.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-1162600369610518096</id><published>2012-01-14T22:23:00.000+07:00</published><updated>2012-01-28T15:14:43.523+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Mình'/><title type='text'>Mùa này</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-Cbik9gnxLi0/TyOuQlFkDUI/AAAAAAAAA2g/sEgN0NueB5c/s1600/tumblr_luwwheUPzL1qdmq2x.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://4.bp.blogspot.com/-Cbik9gnxLi0/TyOuQlFkDUI/AAAAAAAAA2g/sEgN0NueB5c/s640/tumblr_luwwheUPzL1qdmq2x.jpg" width="438" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;i&gt;Mùa này là mùa của lãng quên , em nhớ không&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-1162600369610518096?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/1162600369610518096/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2012/01/mua-nay.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/1162600369610518096'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/1162600369610518096'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2012/01/mua-nay.html' title='Mùa này'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-Cbik9gnxLi0/TyOuQlFkDUI/AAAAAAAAA2g/sEgN0NueB5c/s72-c/tumblr_luwwheUPzL1qdmq2x.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-8450848209401785659</id><published>2012-01-13T17:50:00.000+07:00</published><updated>2012-01-13T17:50:18.223+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho IT'/><title type='text'>Tetcon2012</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-4AmZe_AteIs/TxAMI8HxOmI/AAAAAAAAA18/HoOnvvJDiT4/s1600/IMG_0593.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://3.bp.blogspot.com/-4AmZe_AteIs/TxAMI8HxOmI/AAAAAAAAA18/HoOnvvJDiT4/s1600/IMG_0593.JPG" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;i&gt;Cái bụng này là không nhầm lần với ai được . Hé hé &lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-8450848209401785659?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/8450848209401785659/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2012/01/tetcon2012.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/8450848209401785659'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/8450848209401785659'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2012/01/tetcon2012.html' title='Tetcon2012'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-4AmZe_AteIs/TxAMI8HxOmI/AAAAAAAAA18/HoOnvvJDiT4/s72-c/IMG_0593.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-6671986369318061524</id><published>2011-12-31T17:48:00.000+07:00</published><updated>2011-12-31T17:48:37.031+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Gia Đình'/><title type='text'>Vài dòng tiễn năm cũ</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-R3CCIS6VX7M/Tv7mrILbO4I/AAAAAAAAA1M/sQW696vj778/s1600/IMG_0528.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://4.bp.blogspot.com/-R3CCIS6VX7M/Tv7mrILbO4I/AAAAAAAAA1M/sQW696vj778/s640/IMG_0528.JPG" width="478" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Năm cũ, những điều mới mẻ của năm trước giờ là quá khứ. Có những điều phải khó khăn lắm mới đạt được để khi có cũng chẳng giữ được quá lâu. Chúng ta thật tâm không thể biết quí những gì đang có đến khi chúng mất đi. Vì thế mà những câu chuyện khi kể lại bao giờ cũng có nét đẹp hơn so với sự thật mà chúng vẫn diễn ra. À là vì con người bao giờ cũng là giống loài tham lam, bao giờ cũng mong muốn điều gì đó qua đi tốt hơn và tốt hơn nữa so với thực tại&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-uEcvgguh3cE/Tv7nMkFik0I/AAAAAAAAA1c/-F6O53Z4DnM/s1600/IMG_0535.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://1.bp.blogspot.com/-uEcvgguh3cE/Tv7nMkFik0I/AAAAAAAAA1c/-F6O53Z4DnM/s640/IMG_0535.JPG" width="478" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Năm cũ của người này có thể là năm mới của người khác. Tom xuất hiện như một cột mốc trong sự thể hiện lành tính yêu thương. Những ưu tư khó nhọc giờ đây có Tom là tâm điểm là trung tâm hòa giải và phủ đầy những thiếu hụt mất mát. Khi ai đó được xem là trung tâm, họ có quyền được đòi hỏi, có quyền được nhận nhiều hơn là mất. 9 tháng mong chờ để thấy thân hình đỏ hỏn, mắt chưa mở, miệng chúm chím tự huyễn hoặc là đang cười. Tom ra đời, là cột mốc của những điều thần tiên và hạnh phúc. Là nơi để mọi mối quan hệ có thể xích lại gần nhau hơn, là nơi để gia đình không còn chấp nhận những giận dỗi hờn vặt. Ba Tom biết xót theo cái nhăn mặt của mẹ mỗi khi đi vào chỗ xóc, biết run lên vì hạnh phúc khi thấy nhịp tim con đập vọng ra từ bụng mẹ. Mẹ Tom trở thành một người trầm tĩnh đến trầm cảm sau những hoạt động xã hội, chỉ để lặng yên hàng giờ dõi theo những hành động của con. Từng chút một, mỗi ngày. Mẹ bắt đầu học cách khiến trẻ con cười, học ngôn ngữ của con. Để hiểu những khó khăn của con. Để cảm nhận được từng ý nghĩa của những hành động chứ không phải tự phát.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/--G6rtRxbfYw/Tv7nKyHzs4I/AAAAAAAAA1U/pUGkAdV0jgM/s1600/IMG_0444.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://1.bp.blogspot.com/--G6rtRxbfYw/Tv7nKyHzs4I/AAAAAAAAA1U/pUGkAdV0jgM/s640/IMG_0444.JPG" width="476" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Năm cũ, khi giá trị vật chất không còn được trọng vọng. Mình có quyền mộng tưởng cao hơn, có quyền không dấn thân vì những điều phù phiếm, tập làm quen với sự cẩn trọng. Những gì đã qua không phải tự dưng mà có, nó là một phần của những nỗi đau, của sự cam chịu, học hỏi và chấp nhận những sai lầm. Giả như thiếu một trong số những đóng góp đó, mình vẫn có quyền tự tin vào sức khỏe vào gia tài cảm xúc tinh thần chưa bao giờ hao hụt. Duy có những điều cảm thông vẫn không thể tìm lại, hay sự mai một tầm nhìn về những cung cách cổ hủ, thậm chí là phẫn nộ với những nhỏ nhen. Càng cố lấy lại để thêm chút hoàn hảo thì càng xót xa cay đắng khi chúng đã quá xa vời. Mình cũng không ít lần chán nán tự ruồng bỏ bản thân, ruồng bỏ những giá trị vật chất và tinh thần đang có nhưng nào có phải chuyện dễ dàng. Con người ta sống và hy sinh cho những lí tưởng, tuy nhiên nếu những lí tưởng đó chỉ là sự tức thời tạm bợ trong chốc lát thì nó là sự bốc đồng thậm chí là những điều hỏai cổ đang làm đui chột ý chí. Có không ít lần vô tình làm dày thêm nỗi ưu phiền xót xa vì những thứ bốc đồng đó. Thế mới biết mình còn bé lắm, còn trẻ lắm. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm cũ, khi những người trẻ đang mong mình trưởng thành hơn, gặt hái được nhiều hơn thì người già đang phải già đi. Bố mẹ đã già và con thì vẫn chưa thể trưởng thành. Muốn nói thật nhiều, muốn viết thật nhiều nữa những gì đang nghĩ. Nhưng mọi lời nói đều chỉ là những hạn định ý nghĩa. Chỉ có tấm lòng là vô hạn tâm tư. Thôi thì cứ đặt tim mình vào từng đoạn, nghe não suy tư thêm bao điều.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-tKJL7NyPeMQ/Tv7oYpooJyI/AAAAAAAAA10/6OvoLP2pmT8/s1600/tumblr_lwxzawyXO31qbpwzeo1_500.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://4.bp.blogspot.com/-tKJL7NyPeMQ/Tv7oYpooJyI/AAAAAAAAA10/6OvoLP2pmT8/s640/tumblr_lwxzawyXO31qbpwzeo1_500.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Tom&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-6671986369318061524?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/6671986369318061524/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/12/vai-dong-tien-nam-cu.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/6671986369318061524'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/6671986369318061524'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/12/vai-dong-tien-nam-cu.html' title='Vài dòng tiễn năm cũ'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-R3CCIS6VX7M/Tv7mrILbO4I/AAAAAAAAA1M/sQW696vj778/s72-c/IMG_0528.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-1300145416473276200</id><published>2011-12-28T22:31:00.002+07:00</published><updated>2011-12-29T15:36:05.465+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Mình'/><title type='text'>Cứu ai đó</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-I34ZaIFyG_o/Tvs2Nl8TCsI/AAAAAAAAA1A/OPuChhnuX50/s1600/tumblr_lwbd9jMd9f1r7b34p.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://3.bp.blogspot.com/-I34ZaIFyG_o/Tvs2Nl8TCsI/AAAAAAAAA1A/OPuChhnuX50/s1600/tumblr_lwbd9jMd9f1r7b34p.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khốn nạn&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-1300145416473276200?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/1300145416473276200/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/12/lam-sao.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/1300145416473276200'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/1300145416473276200'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/12/lam-sao.html' title='Cứu ai đó'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-I34ZaIFyG_o/Tvs2Nl8TCsI/AAAAAAAAA1A/OPuChhnuX50/s72-c/tumblr_lwbd9jMd9f1r7b34p.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-1011571491972969560</id><published>2011-12-23T09:27:00.000+07:00</published><updated>2011-12-23T09:27:41.085+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Mình'/><title type='text'>Những người cùng khổ</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-zTXXSew4z04/TvPnCe69l8I/AAAAAAAAA0Q/TcIUQF4WYoc/s1600/6.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://4.bp.blogspot.com/-zTXXSew4z04/TvPnCe69l8I/AAAAAAAAA0Q/TcIUQF4WYoc/s1600/6.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi không có ý định copy paste lại 1 tác phẩm nổi tiếng của nhà văn vĩ đại nào ở đây. Chỉ đơn giản là tôi muốn mượn tạm cái tiêu đề để kề về Quang. Một thằng bạn ngố.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn tôi không nhiều, vĩ nhân thì đôi ba người, tiểu nhân thì hàng đống. Chưa kể 1 số lượng khố rách áo ôm, bần nông làm công nhưng hay khoe mẽ. Quang không thuộc về tầng lớp nào trong số tầng lớp đó. Quang ăn nói bỗ bã, dáng người gầy còm, miệng mồm hôi thối và đỏng đảnh không khác gì gái đến "ngày". Thật tâm mà nói, trong mắt tôi Quang rất nhạt nhòa, chả có tí ấn tượng gì. Có thể vì tôi toàn tiếp xúc với các bạn nghệ sỹ vĩ đại, những con  người chém gió thành bão, những con người đầy  tinh tế, thâm sâu và lý luận ngất trời. Trong mắt tôi lúc đấy bạn  là thế, cũng vì nghĩ thế nên những thằng như bạn Quang là người nhạt  nhòa…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quang người Hà Nội, tu nghiệp ở cái đất chó ăn đá gà ăn sỏi đấy 3 năm rồi tuột xích lưu lạc vào SGòn với số tiền chỉ đủ bám xe tải chạy xuyên bắc nam và phủ lòng bằng những ổ bánh mì dọc đường. Qua cách kể của Quang những chuyến đi dài bao giờ cũng là những câu chuyện thum thủm mùi thuốc súng. Lần đầu gặp Quang tôi đi hết từ những bỡ ngỡ này đến bất ngờ khác. Quang học kiến trúc nhưng tôn sùng nghề bác sĩ phụ sản. Qua cách nói của Quang tôi mường tượng được sự oai hùng từ công việc đỡ đẻ như cách ra trận của các hiệp sĩ thánh chiến thời La Mã. Hết trận này đến trận khác, bao con người đã hy sinh và cũng bao thế hệ đã được cứu dỗi. Cách ví von này thể hiện 1 đầu óc bệnh hoạn siêu phàm của người nghĩ. Không hút thuốc, không rượu bia chỉ gái gú chỉ dâm đãng trong từng câu chuyện, là lí do mà Quang luôn chiếm 1 phần lớn trong lượng view ở đây. hiển nhiên Tôi trở thành 1 ngôi sao trong lòng Quang với những triết lí lượm lặt trên mạng, và Quang trở thành một fan trung thành trong hàng trăm người vẫn thường ngày nịnh hót.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cho đến bây giờ tôi vẫn luôn là người có lỗi với nó, tôi luôn xem thường nó nhất trong đám bạn tôi, tính tôi lại xấu, tôi rất hay xem thường cảm  xúc hay sự quan tâm của những người tôi không đánh giá cao, hay không có ấn  tượng nào. Tôi xem thường nó, xem thường sự quan tâm của nó đến tôi, xem  thường cả những thứ mà đôi khi nó rất khó khăn để có thể có được mang cho tôi trong lúc tôi gần như không có xu nào trong túi. Cái cách để 2 con người ta có thể là tri âm tri kỉ với nhau không thể hình thành từ việc khinh ghét hay bội bác lừa dối. Nhưng điều gì cũng có ngoại lệ. Tôi quí cái cách ngu xuẩn đến mu muội khi Quang ngồi kể lể về những chuyện tình vĩnh cửu, những thứ được cho là dài lâu. Tôi chấp nhận sự bịa đặt và bày vẽ thiếu tính duy lí trong những lần chơi bời chác tán có Quang. Tôi cũng khoái cả cái cách Quang chu mỏ đội mũ ngược miệng kêu "cà chích cà chích" như 1 DJ nửa mùa quê kệch. Tất cả bình thường và đẹp đẽ như cách mà những người cùng khổ gặp nhau. Làm vui nhau bằng những khổ đau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày mai, chấm dứt những chuỗi ngày bị gia đình đọa đầy ruồng bỏ. Nó trở về, tôi bận công tác (lại dài ngày) thôi thì không gửi được cân đường hộp sữa về biếu gia đình nên tặng nó món quà tinh thần này. Mong là nó đọc được sau khi đã đáp chân xuống bãi cứt (Hà Nội).&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-1011571491972969560?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/1011571491972969560/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/12/nhung-nguoi-cung-kho.html#comment-form' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/1011571491972969560'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/1011571491972969560'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/12/nhung-nguoi-cung-kho.html' title='Những người cùng khổ'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-zTXXSew4z04/TvPnCe69l8I/AAAAAAAAA0Q/TcIUQF4WYoc/s72-c/6.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-4962360155621983573</id><published>2011-12-17T14:42:00.002+07:00</published><updated>2011-12-17T14:56:30.270+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Mình'/><title type='text'>Rượu</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-6BdB1WngX-4/TuxHplzzU7I/AAAAAAAAAzU/2pplYRkaKzI/s1600/tumblr_lw0rqzxgSA1r31xy2o1_500.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://1.bp.blogspot.com/-6BdB1WngX-4/TuxHplzzU7I/AAAAAAAAAzU/2pplYRkaKzI/s1600/tumblr_lw0rqzxgSA1r31xy2o1_500.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Tuần này , quá số li cho phép rồi&lt;br /&gt;Mới 22 đã thấy chán, thêm chục năm nữa kiểu gì chẳng thành vượn &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-4962360155621983573?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/4962360155621983573/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/12/ruou.html#comment-form' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/4962360155621983573'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/4962360155621983573'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/12/ruou.html' title='Rượu'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-6BdB1WngX-4/TuxHplzzU7I/AAAAAAAAAzU/2pplYRkaKzI/s72-c/tumblr_lw0rqzxgSA1r31xy2o1_500.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-2284930099083562867</id><published>2011-12-11T17:53:00.003+07:00</published><updated>2011-12-17T10:50:41.427+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Mình'/><title type='text'>Lộn cái bàn</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-vP1xdM5JGlE/TuSIgiV6rZI/AAAAAAAAAy8/wARzj0xbzx0/s1600/tumblr_lvjvv8FymK1qao4gn.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://1.bp.blogspot.com/-vP1xdM5JGlE/TuSIgiV6rZI/AAAAAAAAAy8/wARzj0xbzx0/s1600/tumblr_lvjvv8FymK1qao4gn.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;Chia tay giống như việc đi nhổ một cái răng. Chúng ta có thể cảm thấy cái răng đấy là ung nhọt là khởi nguồn của mọi sự đau đớn và khi đã đẩy đi rồi thì tất mọi nhẽ trở lại bình thường. Duy có điều chẳng ai có thể trả lời bao nhiêu lần vẫn len lén đẩy đầu lưỡi vào chỗ trống của răng&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Anh buồn lắm, nhưng thôi kệ mẹ. Cần đéo &lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-2284930099083562867?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/2284930099083562867/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/12/lon-cai-ban.html#comment-form' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/2284930099083562867'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/2284930099083562867'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/12/lon-cai-ban.html' title='Lộn cái bàn'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-vP1xdM5JGlE/TuSIgiV6rZI/AAAAAAAAAy8/wARzj0xbzx0/s72-c/tumblr_lvjvv8FymK1qao4gn.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-8922907993749154862</id><published>2011-11-26T11:38:00.000+07:00</published><updated>2011-11-26T11:38:25.470+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho IT'/><title type='text'>Duy tình hay duy lí</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-sfq3rvpUg-Q/TtBsLe-yHnI/AAAAAAAAAxA/uCb9YnNV_RA/s1600/tumblr_lkbga9YKJz1qzymne.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://4.bp.blogspot.com/-sfq3rvpUg-Q/TtBsLe-yHnI/AAAAAAAAAxA/uCb9YnNV_RA/s640/tumblr_lkbga9YKJz1qzymne.jpg" width="426" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Công sở là một cái xã hội thu nhỏ. Ở đó cho dù bạn là nhân viên hay là người có chức vị cũng không thoát khỏi những quan hệ, diễn biến thậm chí là hệ lụy khi một sự việc xảy ra. 1 anh trong phòng công nghệ nơi tôi đang công tác sắp tổ chức đám cưới. Và tôi nghĩ đó là một chuyện vui không chỉ riêng với người trong cuộc, mà bản thân những người ngoài cuộc cũng đều thấy hứng thú. Anh này mới rất ít khách, và ngay cả những người hằng ngày face to face anh cũng không mời. Họ có thể đồn anh này ăn chơi nhưng sợ tốn kém, họ có thể trách móc thậm chí tỏ thái độ. Nhưng riêng tôi nghĩ anh này đang sống lối sống duy lí và những người xung quanh thì muốn duy tình. Như thế để thấy được rằng tính chất duy lí trong xã hội càng lúc càng thực tiễn và rõ ràng hơn.&lt;br /&gt;Tôi chưa bao giờ được tổ chức một cái đám cưới cho riêng mình, nhưng với những gì trước giờ vẫn hay diễn ra. Tôi sẽ mời tất cả anh chị em quen biết dù ít hoặc nhiều nơi công sở, bất kể họ là cấp trên hay cấp dưới. Đơn giản việc mời được xem như việc kiếm tìm người chia sẻ thêm niềm vui. Trước khi công tác ở nơi này tôi làm việc ở một nơi mà mọi người đưa tình cảm của mình vào môi trường làm việc rất nhiều. Nói chính xác hơn là họ để bạn đồng nghiệp đi vào cuộc sống riêng tư của mình. Mọi người ở nơi cũ của tôi có thể cãi chửi nhau rất gay gắt, thậm chí là bỏ ra khỏi cuộc họp và đóng cửa từ chối với những lời góp ý bất kể của cấp trên hay dưới. Nhưng khi ra ngoài, sau một vài chầu bia rượu họ có thể dễ dàng chấp thuận hơn, họ biết lắng nghe và nhường nhịn nhau hơn. Sau nhiều lần như vậy tự nhiên họ có một thói quen giải quyết mọi việc bằng tình cảm bằng sự mềm dẻo cho dù nó là đúng hay sai. &lt;br /&gt;Ở đây thì khác, ở đây khi mọi thứ đã công việc hóa, đã thực dụng hóa thì mọi lời nói hay cử chỉ đều có thể một dấu chấm cho một mối quan hệ hay một phi vụ trao đổi thương thuyết. Nói như vậy để mọi người không cảm thấy bất ngờ như việc anh trên kia chỉ mời vài người trong cty đến dự tiệc cưới của mình. Xong thực ra tôi nghĩ đó là một xử sự rất hay, rất đúng mực giữa tinh thần duy lí. Khi đã duy tâm với một lí lẽ nhất định bạn sẽ không bao giờ muốn phủ nhận hoặc thay đổi nó cho những điều kế tiếp. Bản chất của việc duy lí là đưa những lí lẽ những lập luận thực tiễn không chỉ vào công việc mà còn sâu vào những thứ tình. Điều này không đồng nghĩa với việc một ai đó lợi dụng tinh thần duy lí để đặt quyền lợi mình lên trên tất cả mọi người. Trong những trường hợp&lt;span class="postbody"&gt; hai quyền lợi mâu thuẫn nhau, một số người, bất chấp tất cả, sẵn sàng theo đuổi quyền lợi cá nhân.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span class="postbody"&gt;Vậy thực ra chúng ta nên sống vì cái lí hay vì cái tình ?&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="postbody"&gt;Tôi nghĩ việc sống vì tình hay vì lí đều có những lúc cần thiết, những thời điểm thuận lợi để sử dụng nó. Trước hết tôi nghĩ con người ta sống với nhau vì tình cảm, vì những hỷ nộ ái ố mà khi biểu lộ ra vẫn có sự đồng cảm lắng nghe và tôn trọng, để rồi khi tình cảm trở nên rõ ràng hơn. Khi con người ta đã coi nhau như những con người thì lí lẽ là thanh gươm sắc bén để phân biệt đúng sai, để mọi cá thể có thể hiểu được những ưu khuyết của bản thân. Nếu vì lí do gì đó chúng ta xếp lí lên mọi cuộc chơi, chúng ta sẽ mất mát. Nhưng nếu nghiêng về tình chúng ta sẽ thua thiệt&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="postbody"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span class="postbody"&gt;Viết chơi thế thôi chứ tôi thì sống vì L .&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-8922907993749154862?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/8922907993749154862/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/11/duy-tinh-hay-duy-li.html#comment-form' title='4 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/8922907993749154862'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/8922907993749154862'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/11/duy-tinh-hay-duy-li.html' title='Duy tình hay duy lí'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-sfq3rvpUg-Q/TtBsLe-yHnI/AAAAAAAAAxA/uCb9YnNV_RA/s72-c/tumblr_lkbga9YKJz1qzymne.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-543055136197480043</id><published>2011-11-18T22:01:00.003+07:00</published><updated>2011-11-21T21:43:32.978+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Gia Đình'/><title type='text'>điều gì để nhớ</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-KaPF52ysqHU/TsiNJq65fFI/AAAAAAAAAwg/L4SCIGLomEw/s1600/tumblr_luvl3aiGRN1qcecwvo1_500.png" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://1.bp.blogspot.com/-KaPF52ysqHU/TsiNJq65fFI/AAAAAAAAAwg/L4SCIGLomEw/s640/tumblr_luvl3aiGRN1qcecwvo1_500.png" width="480" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-FincpXTifQY/TsZvHzDOuAI/AAAAAAAAAwQ/nLFvaOHKa2I/s1600/062.png" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;Ít nhất hơn 3 tháng nay mình đã quen với việc múi giờ bị lệch 6 tiếng so với quần thể xung quanh. Nói thế để những bạn nào có vô tình đọc được cũng thông cảm cho những đoạn viết không mang bất kì lí do hay trật tự gì mình ị ra. Ban ngày mình thường mở to mắt và ngủ say trong tâm trí. Để rồi ban đêm mình thư thái nhắm nghiền trong những suy nghĩ và sự tưởng tượng không giới hạn về ngày hôm qua. Những chuyện cũ, thường là những chuyện nhỏ nhặt vụn vặt mà bản thân rất ít khi để ý. Nhưng chính vì ít để ý nên mỗi lần cố nhớ nó lại càng rõ ràng. Việc nhớ về một điều gì đó ở quá khứ là một thói quen, nó không duy tình hay duy lí ngoại trừ việc nhớ chỉ để nhớ, không phải buồn hay hối tiếc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày mình còn bé, đối với mình chơi điện tử là điều gì đó không thể xa rời. Giống với cảm giác chém gió với một thứ gái mới tinh chưa một lần kiểm nghiệm, tương tự như khi Mario nhảy tưng tưng ăn từng quả nắm để to dần và bắn ra lửa. Mình thật tâm thích thú và khoan khoái với cảm giác được chinh phục, được rõ ràng trước những điều thuộc về viễn tưởng. Được sang nhà Trung béo đồng nghĩa với việc mình có thể thoải mái chơi mà không sợ bị đánh như ở nhà, mình động cỡn lên trong mọi giác quan. Mình nghĩ về việc sẽ hoàn thành những điểm save game hôm trước và cố về nước trong lần chơi sau này. Có lẽ vì thế mà những lần Trung làm mất bản save, mình không kiếm chế được bản thân sau những câu lăng mạ chửi rủa hắn. Còn nhỏ mà tính mình ngoa, vốn dĩ đã hạn chế trong học tập nay còn kém cỏi trong ăn chơi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hồi còn nhỏ tính mình cũng thuộc hàng mau nước mắt thế nên bạn bè trong xóm đều ngại chơi với mình. Của đáng tội, một phần vì họ nhìn gia đinh mình là tầng lớp tri thức, bố mình vốn dĩ khó tính nên nhiều khi cái cách hành xử của những người con thuộc tầng lớp lao động không kiếm được sự đồng tình hay vừa mắt. Mình ngày đấy chẳng biết gì cả, bạn bè đi học sáng mình học chiều. Buổi sáng chẳng có ai chơi cùng, đến tối thì phải cong đít ngồi cạnh chị gái làm bài tập để sáng mai lại thơ thẩn một mình. Chính bản thân cũng không biết từ khi nào tập được thói quen phải hoàn thành mọi thứ trong quĩ đạo thời gian có thể, sao cho tiết kiệm được nhiều khoảng trống nhất. Giống như nếu bạn có 5 tiếng, bạn bỏ hết 2 tiếng đầu tập trung giải quyết công việc để 3 tiếng sau có thể chơi thỏa thích vẫn hợp lí hơn sử dụng 5 tiếng để làm lắt nhắt những công việc cần làm. Thật ra đến bây giờ mình mới nghiệm ra được những điều khoa học tương tự như vậy, ngày đó mình chỉ là chú thỏ con nô lệ sợ đòn roi của tầng lớp đô hộ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trẻ con hồi của mình vốn dĩ có nhiều trò, như việc mua bong bóng đổ nước vào "xung trận" với nhau, hay việc ra công viên giữa trời trưa nắng chơi nhảy cao. Ngày đấy ở công viên NhaTrang chưa sạch và cũng nhiều tệ nạn hơn bây giờ. Cây bàng to 3 thằng nhãi con như mình ôm không xuể là điểm dừng chân lí thú để tề tựu thực hiện những hành vi khôn ba năm dại nửa giờ. Đến những việc mang tính hàn lâm và có tính toán hơn như đặt bẫy chim hay pha thuốc độc (trộn tất cả các thứ lá cây, nước bọt và rong rêu biển) rồi mang nấu lên để đổ lên đầu những con chó hay sủa ban đêm. Cho đến sau này khi công viên và những ghế đá bị các đôi tình nhân mang nhau ra kích dục và động cỡn, chỉ còn duy nhất bãi cát biển là nơi duy nhất có thể ôm đồm hàng đống những "thằng giặc" như mình. Và cái lần biết về thứ gọi là "mùi đời" của mình cũng gắn liến với bãi cát biển.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày đấy việc chạng vạng tối đốt đèn để đào cát chôn một vật gì đấy tạm gọi có giá trị rồi cùng nhau đi tìm là một điều tuyệt vời hết sức. Nhưng vô tình ngày đấy không đào thấy vật "giá trị" cần tìm mà thứ đào được là một cái bao vẩn đục với những bọt nhỏ li ti có độ trơn như xà bông Dafaco. Tẩn mẩn tò mò trước cái vật dụng mà mãi sau này khi hiểu hiểu một tí về tình dục mình mới định nghĩa được nó là bao cao su. Và câu hỏi cứ dai dẳng theo mình mãi một thời là tại sao lại không quăng cái đấy xuống biển mà lại chôn trên cát. Giả thiết của mình đặt ra là có thể họ đã vùi mình trong hàng tỉ tỉ những hạt cát nhỏ li ti cho đến khi sức tàn lực kiệt, bao bọc không còn là thứ rào cản, tất cả là một và chỉ một.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chỗ mình lớn lên cũng đặc biệt, đủ thứ "cò cái" ngồi mồi chài khách du lịch. Ở đây dưới cái nhìn non nớt của thằng trẻ con 8 tuổi, mình đã nghe về những câu tục tĩu và nhìn thấy những hình ảnh đánh đấm cãi chửi nhau. Bất kể là đàn ông hay đàn bà. Mình cũng không dám chơi với những đứa trẻ là con của tầng lớp "cò" nhưng mình biết xung quanh rất muốn chơi với mình. Những đứa trẻ chỉ mặc những cái quần tà lỏn chạy chân đất suốt ngày chỉ biết "đù má đù mẹ" là một thứ gì đó để bất kể già trẻ lớn bé cho dù có chữ hay biết tí chữ cũng phải tránh xa. Nhưng anh là người mình nhớ nhất, anh nhỏ hơn mình nhưng nghe chừng cũng phải 12 13 tuổi. Mọi đứa có học khác chửi mình là dân "Bắc kì" và có khi còn kiếm chuyện để đánh đấm. Anh một lần ra tay tương trợ mình để rồi những lần sau trong bất kì sự vụ đánh nhau nào mình cũng là người sau cùng đứng ra hứng chịu cùng anh. Mình cũng không biết có phải những điều tốt đẹp thường chỉ nằm ở 1/4 bề mặt nổi. 3/4 còn lại nó là những vết đen đúa ô bẩn. Và mình cũng không biết vì sao mình lại nhìn thấy một lần Anh móc túi người khách lạ. Để từ đó những lần xung trận. Anh chỉ còn là một thằng đơn độc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đó là chuyện cỏn con của những năm trước còn bây giờ những thứ xa xỉ và  lạ lẫm đó đã trở thành vật dụng không thể thiếu của cuộc sống hiện đại.  Tuy có những thứ không bao giờ có thể lấy lại như những bao thuốc Everest hút tạm của bố, hay những quyển Anđécxen bốc mùi milo của mẹ, và xa xỉ hơn là những tình cảm "huynh đệ" tự phong, hay những cuộc vui không men rượu vẫn đầy ắp tiếng cười. Nó quả thật đã trở thành vô giá với hiện tại.  Vạn vật sẽ trở nên có giá trị hơn rất nhiều sau thời gian. Chỉ có tâm  hồn và những mảng suy nghĩ của con người ta càng trưởng thành thì càng  rẻ mạt. Ít ra trong một buổi tối với nhiều nỗi lo, hoang mang như bây  giờ. Việc nghĩ về những thứ cỏn con cũng phần nào giúp mình gỡ gạc lại ít ít giá trị  bản thân vừa vứt bỏ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;i&gt;Tũn ngày tròn 22 tuổi&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;i&gt;22/10/2011&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-543055136197480043?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/543055136197480043/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/11/ieu-gi-e-nho.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/543055136197480043'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/543055136197480043'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/11/ieu-gi-e-nho.html' title='điều gì để nhớ'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-KaPF52ysqHU/TsiNJq65fFI/AAAAAAAAAwg/L4SCIGLomEw/s72-c/tumblr_luvl3aiGRN1qcecwvo1_500.png' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-4688352562876572335</id><published>2011-11-13T22:36:00.002+07:00</published><updated>2011-11-14T21:46:05.676+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Gia Đình'/><title type='text'>hư thân hay mất nết</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-5nm9R7qZWyA/Tr_j9kHn-sI/AAAAAAAAAv4/pzGDv963vps/s1600/tumblr_lp25uwCygb1qavwvi.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://2.bp.blogspot.com/-5nm9R7qZWyA/Tr_j9kHn-sI/AAAAAAAAAv4/pzGDv963vps/s640/tumblr_lp25uwCygb1qavwvi.jpg" width="426" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Có một bạn comment nói rằng blog tôi càng lúc càng mất nết và bốc mùi thum thủm. Tôi nghĩ nguyên nhân là từ những bức ảnh ở dưới ít nhiều làm các bạn ghen tị xao động ít nhiều. Nhưng từ tâm mà nói tôi không nghĩ nhiều đến những điều đã mang lên đây. Nguyên do vì trí óc đã làm chủ tâm hồn 23 tiếng một ngày, chỉ có 1 tiếng duy nhất để bản thân có thể tự thỏa mãn với những cảm xúc vội vàng bất chợt mà từ sâu xa tâm trí và sự tưởng tượng là sự kích thích duy nhất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi muốn nói ở đây về việc hư thân mà ít nhiều một lần trong đời của chúng ta đã bị gán ghép. Từ hồi học THCS vật vã đến những năm tháng THPT có lẽ là quãng thời gian chúng ta được nghe nhiều nhất về điều này. Xong, thật sự ý nghĩa cốt lõi của từ hư thân được xuất phát từ sự ngược đường, trái với luật lệ qui định. Chẳng hạn khi tôi đi xe say xỉn lách qua 1 vài cô gái đi bộ và tiện tay vỗ ngang mông họ, tôi bị gọi là hư thân. Vì sao ? bởi vì vỗ mông con gái là điều cấm kị, nhất là khi cô gái đó thuộc hàng không quen hay lâu lâu gặp một lần. Hư thân còn được thể hiện qua thái độ bất tuân thủ với những điều đã được qui định, những thứ mà được cho là qui củ. Ví như lúc tôi nói leo như chúa chổm trong tiết công dân hay những nhận định đầy trẻ con và "ngây ngô" như mức : Sau này em không làm thầy giáo đâu, nhà giáo nghèo lắm chẳng thể bám bố mẹ sống mãi được. Đấy, như vậy là hư thân là hư từ trong suy tưởng đến phát ngôn.&lt;br /&gt;Để hạn chế hư thân, chúng ta đã được dạy dỗ từ tấm bé. Từ sự đúc kết và nỗi niềm tận tâm của những thế hệ đi trước. Điều gì là đúng điều gì là sai, chúng ta không biết nhưng thế hệ cũ biết. Giữa đàn ông và đàn bà, họ có cách tiếp cận khác nhau từ cùng một vấn đề. Đàn bà họ thích nhìn nhận, dạy dỗ và xử lí theo hướng bình đẳng ôn hòa, đề cao tính nữ trong mọi hành vi lời ăn tiếng nói. Cốt để lấy cái nhu tâm kiềm loạn cái tâm. Tuy không phải tất cả đều vậy. Đàn ông thì khác, đàn ông mạnh mẽ, thích giải quyết rốt ráo khi cùng một vấn đề xảy ra. Cái bản chất của người đàn ông là cương, lấy cứng cáp để chế ngự kìm hãm.&lt;br /&gt;Mất nết là điều nặng nề nhất sau cái chữ mất dạy. Cái răng cái tóc là  nết con người. Rõ ràng răng tóc là những điều nhỏ nhặt, ít ỏi và thiếu  thốn. Thế nhưng cái nết bắt nguồn từ những điều nhỏ nhặt như vậy, cái  nết được thể hiện ở tất cả vẻ bề ngoài của con người. Từ cách đi đứng,  nói năng. Nói như vậy để thấy được rằng cái nết là sự thể hiện của tâm  hồn qua dáng dấp bề ngoài. Có thể bạn tốt, nhưng bạn nhuộm đầu 7 màu,  chân đi tổ ong, tai đeo headphone ipod, đội mũ lệch và phớt lờ một cái  đám tang của nhà hàng xóm. Okie ! Bạn rất là mất nết. Người ta chửi bạn  mất nết bởi những điều căn bản trong phép tắc cư xử giữa người với người  bạn không có, người ta chửi bạn mất nết bởi cái cách bạn thể hiện đang  làm người khác phải e ngại và cảm thấy xấu hổ giùm. Mất nết đơn thuần  nhưng sâu sắc, nhẹ nhàng mạch lạc nhưng không kém phần sâu xa cội nguồn.  Là con người, đi đâu cũng phải để cho họ thấy được cái nết ăn nết ở của  mình. Không vi những hành động được cho là bốc đồng tự phát mà quên đi  giá trị đích thực của cái nên nết bên trong.&amp;nbsp; &lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Suy cho cùng, đàn bà thi thoảng hơi khó dạy nhưng   đàn ông cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Đàn ông không biết rằng chính họ   đã mất nết từ hồi học phổ thông. Có thể bỏ qua cái tính nghịch như  quỷ.  Nhưng ở cái tuổi thơ ngây ấy rất hiếm hoi bọn đàn ông chăm học.  Không  hẳn là dốt nát, nhưng thi thoảng vẫn quên góc vuông là 90 độ. Ấy  vậy mà  một nửa góc vuông là 45 độ thì nhớ đến tận già.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Tóm lại, hư thân hay mất nết vẫn luôn còn một hay   vài cái gì đó vớt vát được. Thời tiết se se thế này thật dịu dàng. Đàn   ông tự nhiên muốn ôn lại môn toán, xem có còn nhớ một nửa góc vuông   không. Đàn bà không tránh khỏi cảm giác mong ngóng một điều bất ngờ nho   nhỏ nào đó. Hoa chẳng hạn. Hoặc cũng có thể là suồng sã thịt chó.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: right;"&gt;&lt;i&gt; Có ai định chửi mình hư thân hay mất nết nữa hem ? &lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-4688352562876572335?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/4688352562876572335/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/11/hu-than-hay-mat-net.html#comment-form' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/4688352562876572335'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/4688352562876572335'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/11/hu-than-hay-mat-net.html' title='hư thân hay mất nết'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-5nm9R7qZWyA/Tr_j9kHn-sI/AAAAAAAAAv4/pzGDv963vps/s72-c/tumblr_lp25uwCygb1qavwvi.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-8865132157221460433</id><published>2011-11-02T22:22:00.003+07:00</published><updated>2011-11-05T21:54:06.838+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Mình'/><title type='text'>Tôi cần quái gì chứ</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-Y0ff5Y9liK4/TrVMyls97iI/AAAAAAAAAvo/Nxde3tb1Nv8/s1600/tumblr_ltwvhe2v0t1r2iwi1.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://1.bp.blogspot.com/-Y0ff5Y9liK4/TrVMyls97iI/AAAAAAAAAvo/Nxde3tb1Nv8/s1600/tumblr_ltwvhe2v0t1r2iwi1.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;Một vài bạn hay viếng thăm blog tôi có hỏi sao mấy tháng nay không  viết gì cho nên hồn. Thật tâm tôi cũng không biết vì sao có điều này,  mặc dù không lúc nào tôi thôi nghĩ về những vấn đề về khoa học lẫn đời  sống muốn chia sẻ với mọi người. Nhưng có lẽ đôi khi tâm hồn cạn lời mà  tay không giỏi vân vê nên sự nghèo nàn trong ngôn từ không thể  che giấu.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;Những chuyến đi dài ngày đã làm tôi mệt mỏi  và thấm nhuần hơn câu nói đi ngày đàng học một sàng khôn. Duy có điều  những thứ tôi thấy những điều tôi nghe có gom góp lắm cũng không đủ một  cài sàng. May ra nó chỉ lưa thưa như vài cung nhạc của kẻ mới tập đàn.  Bản thân tôi như muốn thoát ra sau những ngày dài đằng đẵng vùi dập vào  công việc. Chưa có tuần nào tôi được nghỉ ngơi như cái cách mà mỗi đêm  trong cơn ngủ nửa chừng tôi nghĩ ra. Tôi càng lúc càng thiếu thốn thời  gian cho mình cho gia đình và cả những điều vụn vặt quây lấy xung quanh. Tôi vẫn thường nhủ mình rằng đi xa để khi về thương yêu mọi người hơn, quấn quýt với những điều thường nhật hơn hay đại để là có cảm giác gần gũi với những điều đã cũ hơn. Nhưng thật tâm đã khi nào tôi xa rời chúng, ngày cả khi gần tôi cũng nhớ nhung bàn tay của cậu cháu 5 tháng tuổi, hay cả khi ngồi linh tinh trong thành phố tôi cũng thèm nằm oặt ra cái giường cũ kĩ bao lâu nay. Tôi thích và nhớ cả vị trí những vệt tinh trùng khô do những đêm lầm lỡ thấm và đọng lại trên chăn, hay thậm chí là những vết sứt trên ô cửa sổ ngày nào cũng được lau chùi cẩn thận. Có quái gì mà tôi không nhớ không quí chứ. Chỉ là do tôi kiệm lời quá mà thôi.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;Tháng  trước khi vui đùi thỏa thích trong những trận chơi không điểm dừng, mà  trước khi chúng diễn ra tôi biết sẽ mất mát thứ gì đó sau nó. Tôi tự hỏi  mình :&lt;b&gt;Thật ra mình đang cần gì ? Mình đang ở đâu và tồn tại cho  mục đích gì ?&lt;/b&gt; Khoan hẵng nói đến những lý tưởng sống được nuôi nấng và  trau chuốt mỗi ngày. Tôi chỉ muốn biết câu trả lời của hai câu tự vấn  đáp trên. Nghĩ mãi mà chẳng một lời giải đáp, thế xong tôi mang đi hỏi  bạn mình. Như thể mọi người đang cố gắng hết sức giúp mình trong con đường lạc  lối. Người thật thà khuyên tôi cần bia và nên xem cái lồn như mục đích sống, người khuyên tôi  cần tiền và tồn tại vì danh vọng. Xong chỉ duy nhất một người trong số  đó khuyên tôi cần đứng lại và đi đâu đó. Nhắc đến đây chắc mọi người đều  hiểu lí do vì sao tôi viết Entry ở dưới. Vì đơn giản là tôi thấy nó  thật tinh tế và hoàn hảo từ trong lời khuyên đến khả năng ít ỏi của sự  tiếp nhận.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;Không biết có phải may hay xui mà cuộc sống  tôi được dịp chứng kiến rất nhiều những lần ra đi hay những buổi chia  li. Có những khỏanh khắc ra đi để rồi đi mãi đi mãi không về, cũng có  những niềm hạnh phúc vô bờ từ buổi trở về. Thật ra việc bỏ đi đâu đó hay  quay lại đều là một phần của chuyến đi. Thiếu một trong hai thì nó trở  thành sự giã từ hay vĩnh viễn. Đối với tôi mỗi sự ra đi như một sự khởi  đầu mới, một sự chấp nhận thay đổi trong tâm tưởng lẫn hành động. Nó có  thể là biểu tượng của sự quyết tâm, cũng có thể là hiện thân của hèn  kém trốn tránh. Nếu bạn nào đó đang nghĩ tôi đang thể hiện quyết tâm hay  bày tỏ sự hèn kém thì đều đúng cả. Ít ra khi gộp lại thành một nó cũng  thành một cụm từ rất nghĩa lí &lt;b&gt;"Quyết tâm bày tỏ hèn kém".&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;Tháng  rồi tôi nhớ hai người, một người đã già, sống dựa vào niềm tin với  những thành tích mình đã đóng góp cho cộng đồng xã hội, không ngừng mong  chờ vào một sự cứu dỗi, hay nỗi trông mong vào sự xuất hiện của công bằng.  Người còn lại là một cô gái điếm trẻ. Cũng đang sống dựa vào niềm tin  của những giá trị rẻ tiền mỗi tối cô tiếp và không ngừng sợ hãi trước những căn bệnh có  thể lây lan bất cứ khi nào lúc làm tiền. Nói ra có thể bạn không tin  nhưng người già là cha của cô gái điếm. Và có thể bạn cũng không  tin nhưng họ sống với nhau rất đỗi hạnh phúc. Cô gái ấy vui vẻ khi cầm  những đồng tiền về cho cha mình, và người cha thì tiếp tục dùng những  đồng tiền ấy để nuôi cho những niềm tin và sự mong chờ của mình. Nói đến  đây chắc nhiều bạn đọc đang nghĩ đến câu "Bố làm một tháng không bằng  con dạng háng một đêm". Nhưng xin bạn đừng đùa, vì đây đéo phải chuyện  cười.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;Cũng trong tháng. Tôi hơi bơ vơ lại lẫm trước cái cách mọi điều đã được kẻ làm chủ toan  tính và sắp đặt. Những người công nhân lại tiếp tục khổ sở và phải đối  chọi với muôn vàn qui luật hay sự khắc nghiệt. Mà tất cả chỉ nhắm vào sự  sơ hở hay thiếu kiến thức để bớt xén vun vén thêm cho số tiền phải chi  ngày một ít đi. Dưới con mắt của nhiều người đó là sự thành công của các  doanh nghiệp, là sự vững vàng trước cơn khủng hoảng kinh tế. Nhưng dưới suy nghĩ của người công nhân, đó quả thật là ngày tận thế. Tháng này,  tôi báo cáo không dưới 4 lần với bố mẹ và như mọi khi, ông bà lại bảo  tôi thật bao đồng, nên thôi lo chuyện tình thương cho đám trẻ làng. &lt;i&gt;Có tiền thì mới có options&lt;/i&gt;. Ít  ra việc kể lể với ông bà cũng như việc tự tát để lôi lại sự tỉnh táo cho bản thân. Như  vậy tốt hơn rất nhiều với những cơn mê ngủ dai dẳng chẳng biết khi nào  tỉnh.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;Tôi nghĩ một số ít đang đọc bài này sẽ tiếp tục  đọc đến đây, và cũng chính số ít này đang nghĩ thực ra tôi cần tình. Chỉ  có tình mới dông dài, mới vô đầu vô cuối như những gì vô ngôn đã viết. Phải rồi nếu tôi cần tình, thì là tình cảm và sự khúc chiết giữa  người với người, cần sự hy sinh, hay là sự cay đắng mà bản thân tôi chấp  nhận và sẵn sàng với nó. Cần cả tình yêu trong công việc trong sự nối tiếp hay ràng buộc của các mối quan hệ. Tất nhiên tình mới thật là tình khi người ta biết nhìn ra nó. Tình là mang cho nhau lời nguyện cầu, tốt  đẹp. Những cử chỉ thân thương âu yếm, kể cả dục vọng thậm chí là lòng ham  sống.. Tóm lại tình bây giờ giống như cảm giác muốn tiếp tục ra đi vậy.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;i&gt;Sống, biến đổi như dòng nước, như mây trôi ........................... như máu chảy.&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-8865132157221460433?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/8865132157221460433/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/11/toi-can-quai-gi-chu.html#comment-form' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/8865132157221460433'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/8865132157221460433'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/11/toi-can-quai-gi-chu.html' title='Tôi cần quái gì chứ'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-Y0ff5Y9liK4/TrVMyls97iI/AAAAAAAAAvo/Nxde3tb1Nv8/s72-c/tumblr_ltwvhe2v0t1r2iwi1.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-2822550920536677524</id><published>2011-11-01T19:36:00.003+07:00</published><updated>2011-11-05T21:50:29.287+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho IT'/><title type='text'>Những việc cần làm</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-yMu8f0BiAkQ/TrVNFQnyJMI/AAAAAAAAAvw/Df9gFbtfZDQ/s1600/tumblr_lta3gs8ROR1r4qgz0o1_500.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://2.bp.blogspot.com/-yMu8f0BiAkQ/TrVNFQnyJMI/AAAAAAAAAvw/Df9gFbtfZDQ/s640/tumblr_lta3gs8ROR1r4qgz0o1_500.jpg" width="452" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;1.Nghỉ việc&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;2.Nghỉ việc&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;3.Đi&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Cám ơn&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Tôi có mua 1 tên miền &lt;a href="http://www.songlamdeogi.com/"&gt;http://www.songlamdeogi.com&lt;/a&gt; . Hiểu không ?&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-2822550920536677524?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/2822550920536677524/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/11/nhung-viec-can-lam.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/2822550920536677524'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/2822550920536677524'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/11/nhung-viec-can-lam.html' title='Những việc cần làm'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-yMu8f0BiAkQ/TrVNFQnyJMI/AAAAAAAAAvw/Df9gFbtfZDQ/s72-c/tumblr_lta3gs8ROR1r4qgz0o1_500.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-5532284829722618686</id><published>2011-10-24T20:42:00.000+07:00</published><updated>2011-10-24T20:42:48.468+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Mình'/><title type='text'>Nếu ngày đấy kịp đọc</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-ZBiCDQAG98E/TqVrPmNqY-I/AAAAAAAAAsk/lkL3SiweNFU/s1600/tumblr_leahs3KU2l1qewsyro1_500.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://4.bp.blogspot.com/-ZBiCDQAG98E/TqVrPmNqY-I/AAAAAAAAAsk/lkL3SiweNFU/s640/tumblr_leahs3KU2l1qewsyro1_500.jpg" width="426" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Xin đừng ghen với quá khứ của em&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Cái thời đã trở thành kỷ niệm&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Người ấy là ai, hững hờ hay tha thiết?&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Bởi vì đâu phải rẽ khác ngả đường?&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Đừng hỏi rằng khi người ấy yêu em&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Em có hạnh phúc như bên anh hiện tại&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Người ấy và em dạo chơi đâu mỗi chiều thứ bảy?&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Lối phố nào thủa ấy vẫn thường qua?&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Xin đừng giận hờn, đừng trách móc vu vơ&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Mọi xưa cũ đã ngủ ngoan rồi đấy&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Em giờ là của anh, một điều đơn giản vậy&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Trăn trở làm gì cho nhói xót lòng nhau?&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Xin đừng khiến em nhớ lại thủa ban đầu&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Khi chưa có anh, em vẫn là kẻ khác&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Phi lý làm sao khi cân đong hạnh phúc!&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;So sánh với một điều chỉ còn lại xót xa&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Xin hãy quên đi nỗi ám ảnh xưa giờ&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Đừng kết tội cái thời mình vẫn còn xa lạ&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Để trái tim em đừng cồn lên bão tố&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Mà suốt đời yên bình, thanh thản đập cho anh…&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;i&gt;-st-&lt;/i&gt; &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-5532284829722618686?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/5532284829722618686/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/10/neu-ngay-ay-kip-oc.html#comment-form' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/5532284829722618686'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/5532284829722618686'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/10/neu-ngay-ay-kip-oc.html' title='Nếu ngày đấy kịp đọc'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-ZBiCDQAG98E/TqVrPmNqY-I/AAAAAAAAAsk/lkL3SiweNFU/s72-c/tumblr_leahs3KU2l1qewsyro1_500.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-5033700852654740132</id><published>2011-10-18T21:58:00.000+07:00</published><updated>2011-10-18T21:58:53.284+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Mình'/><title type='text'>Nghe tôi kể này</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-LZ2fLZzmNf0/Tp2S1Z3QmuI/AAAAAAAAAsY/oeRN-gK52hY/s1600/tumblr_lqj2iafxUV1qh19cso1_500.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://2.bp.blogspot.com/-LZ2fLZzmNf0/Tp2S1Z3QmuI/AAAAAAAAAsY/oeRN-gK52hY/s640/tumblr_lqj2iafxUV1qh19cso1_500.jpg" width="492" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="font-family: Verdana,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: x-small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: #e06666;"&gt;Chuyện&lt;/span&gt; &lt;span style="color: #45818e;"&gt;thứ&lt;/span&gt; &lt;span style="color: #7f6000;"&gt;nhất &lt;/span&gt;:&amp;nbsp;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Bích Thỏa là con thứ 2 trong một gia đình trung lưu ở thành phố NhaTrang. Bố mẹ nàng sáng bán phở tối bán vịt lộn cũng nuôi được 2 chị đầu đi Anh đi Mỹ, nàng con út. Nguyên nhân của sự ra đời có lẽ là do tham vọng "quá tam ba bận" cố một thằng con trai cho vui cửa vui nhà. Tiếc là sự không thành, tinh trùng chẳng bao giờ chọn trứng cũng như những thằng bần hèn chẳng bao giờ có nổi một options.&lt;br /&gt;Hết cấp 3 Bích Thỏa bỏ mặc bạn bè cùng trang lứa vào SG du học. Với bản tình khù khờ bần nông cuộc sống của Bích Thỏa bỗng sang bìa mới khi gặp Tòn. Ngày quen a Tòn từ chuyến tàu chợ của những người nuôi tham vọng làm giàu, đời Thỏa trôi chảy như thác nguồn mùa lũ. Tòn tính khí điềm đạm ôn hòa, là con út trong một gia đình danh giá sống ở mạn ngoại ô khu ổ chuột HàNội. Từ ngày có Tòn những chuyện cỏn con như giặt quần áo, bao gồm đồ lót tí tẻo cho đến việc cầm xe máy ăn qua ngày, chờ tiền bố mẹ 2 bên gửi Thỏa không bao giờ phải bận tâm. Tòn có cách sống của Tòn và chỉ mình Thỏa mới cảm nhận được những điều hay ho từ đấy. Đối với Tòn nghèo khó lớn nhất là chẳng còn Thỏa trong lòng, khó khăn lớn nhất là không có Thỏa để mong. Ở bên Tòn, Thỏa thấy được cái cốt lõi của con người mình đang từng ngày hòa quyện với khí khái đàn ông của Tòn. Lẽ vì thế mà 3 năm trời chung sống, 4 lần đưa Thỏa đi phá thai Tòn hoàn toàn tự tin và thoải mái.&lt;br /&gt;10 năm sau cái ngày chung sống, Tòn có nhà mặt phố giữa trung tâm quận 1. Tiền tiêu không phải nghĩ, tình chán chê mê mải không phải giấu diếm. Tòn hòa mình vào sự giàu sang của một bậc trưởng giả, sống không e ngại trước mỗi hiểm nguy. Ít ra loại tri thức cách mạng đểu như Tòn ngoài tiền ra còn có rất nhiều tiền. Mà sự đời buồn cười, cái gì không mua được bằng tiền thì sẽ mua được bằng rất nhiều tiền. Tòn thỏa thê lắm.&lt;br /&gt;Ngày tình cờ Tòn lái xe tung vào dải phân cách đường, có cô lao công đang quét đêm may nhìn thấy gọi cấp cứu đưa vào viện. Đầu Tòn sứt một mảng nhìn thấy cả óc, bác sĩ phân trần không biết nên lấy thịt ở đâu đắp vào. Từng mảng sọ cứ rơi rụng dần. Chỉ đến khi từng miếng óc chảy ra ngoài, mọi người mới hoảng hốt vì màu của não &lt;b&gt;không phải trắng mà là xanh&lt;/b&gt;, mùi của não &lt;b&gt;không phải tanh mà là thối&lt;/b&gt;. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: x-small;"&gt;&lt;i&gt;-1- Bích : xanh&amp;nbsp;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: x-small;"&gt;&lt;i&gt;-2- Thỏa : tiếng Trung Hoa, theo bộ Tam Tự là bốc mùi thối&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: x-small;"&gt;&lt;i&gt;Chắc các bạn đọc đến đây mới hiểu.&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="font-family: Verdana,sans-serif; text-align: right;"&gt;&lt;span style="font-size: x-small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: #e06666;"&gt;Chuyện&lt;/span&gt; &lt;span style="color: #45818e;"&gt;thứ&lt;/span&gt; &lt;span style="color: #7f6000;"&gt;hai &lt;/span&gt;: &lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Toàn nói : Địt mẹ ! Đàn bà nó bạc lắm. Nó làm mình si mê mong chờ, khao khát hy vọng để rồi cuối cùng không có gì cả, ngoài việc mong mỏi chờ đợi cho đến khi nhắm mắt xuôi tay. Đàn bà nói dối không chớp mắt. Đừng bao giờ đặt lòng tin vào đấy. Chúng tàn bạo trong chính sự ngây thơ trong trắng của chúng. Chúng gây ra bao nỗi đau và sự hiềm khích giữa các cuộc đời, con người và thậm chí là cả những thế hệ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Toàn nói : Như những gì đã xảy ra và mất mát dần dần trong một tháng nay, tất cả đều do đàn bà. Chúng vốn dĩ được tạo hóa sinh ra để làm hao mòn của cải vật chất, để biến những đau thương thành tan tóc và qui chuẩn những thứ dốt nát thành sự ngu ngơ bần cùng bất đắc dĩ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nửa đêm Toàn nói : Nhưng thực ra có đàn bà, tuyệt lắm. Chúng đáng được bản thân hy sinh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="font-family: Verdana,sans-serif; text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-size: x-small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: #e06666;"&gt;Chuyện&lt;/span&gt; &lt;span style="color: #45818e;"&gt;cuối&lt;/span&gt;&lt;span style="color: #7f6000;"&gt; &lt;/span&gt;: &lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Anh đã không làm được gì tử tế trong những ngày qua. Ngày tháng 10 bỗng dài và trở nên cô độc đến tận cùng. Như những gì đã xảy ra tháng trước và lấn lướt sang tháng này, anh thấy mình thật đáng trách vô cùng. Anh thật đã nhận quá nhiều lời thỉnh cầu từ phía người khác, và cũng không dưới một lần anh bị góp ý về thái độ và thịnh tình của mình. Thật mà nhìn nhận, thì nó chỉ có thể chính xác như cách người ta vẫn tả về sự đồ tể.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đầu tháng, anh phá bĩnh với khoảng vài trăm dòng lệnh, để trong phút chốc mọi thứ như bị xóa và trở về khởi điểm. Với những chỉ trích không kém phần mu muội và nhạt nhòa. Buộc lòng buông tay khỏi các dự định và hy vọng, thay vào đó là là một cột mốc pending đáng xấu hổ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giữa tháng, những tiếng kêu cứ dai dẳng không dừng. Tiếng kêu trong đêm bao giờ cũng là tiếng kêu của dục vọng và sự ham muốn. Ở một góc độ nào đấy anh thấy mình như đang điên, nửa muốn nửa không với tình yêu không thể có được. Là giấc mơ tan vỡ như những mảnh trời bị chém vụn, rơi xuống, vẫn không thôi ấm nóng. Nhưng anh không hiểu, thật ra bằng cách nào người bước vào được cuộc sống này. Người này thật ấm áp. Anh nghĩ vậy, anh hi vọng một phần trong ký ức rộng lớn của mình sẽ được người này xóa  đi. Những cái tên cũng như phần dang dở của những giấc mơ sẽ bị đốt cháy như cách người quặt quẹo ngấu nghiến những điếu thuốc anh mua đang hút dở.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-5033700852654740132?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/5033700852654740132/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/10/nghe-toi-ke-nay.html#comment-form' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/5033700852654740132'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/5033700852654740132'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/10/nghe-toi-ke-nay.html' title='Nghe tôi kể này'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-LZ2fLZzmNf0/Tp2S1Z3QmuI/AAAAAAAAAsY/oeRN-gK52hY/s72-c/tumblr_lqj2iafxUV1qh19cso1_500.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-6805626394771454635</id><published>2011-10-14T20:16:00.001+07:00</published><updated>2011-10-14T20:17:01.804+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Mình'/><title type='text'>sai lầm</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-2Cx1lRzr64U/Tpg2HQIVl2I/AAAAAAAAAsQ/4A93lAg9R0E/s1600/tumblr_lp937iSGl51qd0dyw.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="420" src="http://4.bp.blogspot.com/-2Cx1lRzr64U/Tpg2HQIVl2I/AAAAAAAAAsQ/4A93lAg9R0E/s640/tumblr_lp937iSGl51qd0dyw.jpg" width="620" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Verdana,sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Verdana,sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Verdana,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: x-small;"&gt;Sai lầm nối tiếp sai lầm rồi&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Verdana,sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Verdana,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: x-large;"&gt;Toàn &lt;span style="font-size: large;"&gt;ơi ơi ơi ơi&lt;/span&gt; &lt;span style="font-size: small;"&gt;ơ ơ ơ ơ ơ&lt;/span&gt; ..&lt;span style="font-size: x-small;"&gt; i...i.....ii&lt;/span&gt; ...&lt;span style="font-size: xx-small;"&gt; .ii....i i.i.i.ii. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-6805626394771454635?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/6805626394771454635/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/10/sai-lam-noi-tiep-sai-lam-roi-toan-oi-oi.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/6805626394771454635'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/6805626394771454635'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/10/sai-lam-noi-tiep-sai-lam-roi-toan-oi-oi.html' title='sai lầm'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-2Cx1lRzr64U/Tpg2HQIVl2I/AAAAAAAAAsQ/4A93lAg9R0E/s72-c/tumblr_lp937iSGl51qd0dyw.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-3194280735136068361</id><published>2011-10-12T21:42:00.001+07:00</published><updated>2011-10-12T21:44:43.359+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Mình'/><title type='text'>Nỗi buồn thanh xuân</title><content type='html'>Sau những gì xảy ra, tôi nghĩ tôi nên câm đi, bớt nói đi bớt diễn trò đi thì hay hơn với việc tiếp tục chạy xô những cuộc chơi phù phiếm. Ít ra là trong lúc này khi đang viết những dòng này bản thân tôi đang không ngừng nhiếc móc và thấy tiếc nuối cho các bộ phân trí óc chân tay và trái tim của mình đang phải gồng mình lên cho những xa xỉ mà bản thân cùng men rượu đang hao tốn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-aYx7F9884n8/TpWnR2Q-ZXI/AAAAAAAAArk/fMq-LRfkJIg/s1600/tumblr_lp9omt0xQa1qzgdj4.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="400" src="http://4.bp.blogspot.com/-aYx7F9884n8/TpWnR2Q-ZXI/AAAAAAAAArk/fMq-LRfkJIg/s400/tumblr_lp9omt0xQa1qzgdj4.jpg" width="300" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;i&gt;Như lồn &amp;nbsp; &lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-3194280735136068361?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/3194280735136068361/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/10/noi-buon-thanh-xuan.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/3194280735136068361'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/3194280735136068361'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/10/noi-buon-thanh-xuan.html' title='Nỗi buồn thanh xuân'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-aYx7F9884n8/TpWnR2Q-ZXI/AAAAAAAAArk/fMq-LRfkJIg/s72-c/tumblr_lp9omt0xQa1qzgdj4.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-1635109741376611631</id><published>2011-09-26T21:12:00.001+07:00</published><updated>2011-09-27T10:53:39.464+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Gia Đình'/><title type='text'>Có thế thôi cũng buồn</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-3jGV8oEn6Rc/ToCG4ULga4I/AAAAAAAAAqg/U_k2jiu03Pk/s1600/tumblr_lp9rcmdyqN1qalybzo1_500.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="297" src="http://2.bp.blogspot.com/-3jGV8oEn6Rc/ToCG4ULga4I/AAAAAAAAAqg/U_k2jiu03Pk/s400/tumblr_lp9rcmdyqN1qalybzo1_500.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;3 năm trước tôi loay hoay đi tìm công danh sự nghiệp, ruồng bỏ những ái tình êm ái như những điều không thể bị đánh đổ, để rồi 3 năm sau tôi vất vả vớt vát những kí ức đổ nát u tàn.&lt;br /&gt;Như cái cách cô ấy đến rồi đi, trống trải hoang vu như màu mắt mỗi khi nhìn nhau. Ít nhất trong tháng này là 19 lần tôi giả sử sau này gặp nhau ngoài phố nếu may mắn cô ấy sẽ chạy đến cấu xé chửi mắng "này tôi ghét anh lắm, ghét anh cay đắng, vì anh tôi đã khổ sở biết bao nhiêu". Đó quả thật là may mắn, may mắn vì những nỗi đau này những kí ức này chưa một lần ủ dột, may mắn vì những hoài niệm của một thuở yêu ghét chưa một lần phai nhạt, may mắn vì vẫn còn đau vì nhau. Nhưng giả sử nếu không may, cả hai nhìn nhau ném nhẹ vào nhau những cái nhìn dửng dưng không chút ngại ngần. Vậy tức là trái ngược với yêu là dửng dưng là lạnh nhạt chứ không phải là ghét.&lt;br /&gt;Một số ít trong cty tôi không phải là người bản xứ, họ từ nga đức hoặc nhật đến đây công tác và coi đây như quê hương thứ hai của mình. Khác với cái vẻ ngoài thoát tục như hàng trăm người, họ nuôi nấng một hình hài hoàn hảo, từ nhiều góc độ nhìn nhận thật tâm họ xinh và lộng lẫy dư thừa. Nhưng đằng sau cái cái vỏ bọc đẹp đẽ ấy là những tâm hồn bí bách, mong muốn có một sự giải thoát triệt để. Họ ngại ngùng về ngôn ngữ giao tiếp, họ chôn chặt kiến thức trong việc né tránh những xung đột, họ tẩn mẩn tính toán những công thức vô chừng. Rồi tôi nghĩ về những con người sống xa xứ, có biết đâu đằng sau những hào quang, những kiểu dáng những kiến thức tứ xứ là một mảnh hồn cô kiệt thèm khát một lần được rũ bỏ sự bức bối từ sâu bên trong thâm tâm mình.&lt;br /&gt;Và như thế những lần đóng vai người xa xứ khi ngồi uống bia ở những quán bar lụp xụp tại những con đường xa xôi ngoại ô thành phố tôi chợt nhận ra : Hoá ra, trong đời này, người hiểu mình nhất chỉ là mình thôi. Ngày xưa, nếu những giá trị tiền bạc vật chất là thứ muôn ngàn lần xa xỉ, thì bây giờ nó trở thành một nỗi tự tại hiển nhiên và đôi khi trở thành bé nhỏ với tình thương, mối quan tâm động viên hay chỉ là một cái ánh nhìn tha thiết để biết rằng tình yêu vẫn đang sống.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Tháng này có ít nhất 2 lần tôi hôn cô ấy giữa đường, trên giường và trong hầm tối. Bỏ qua cái mặc cảm tội lỗi về sự phản bội về những điều giáo huấn được nuôi nấng tồn tại suốt ngần ấy năm trời, tôi thỏa mãn và sung sướng khi thấy người mình yêu cũng  đang thỏa mãn. Cô có thể điên cuồng hôn tôi, nhưng trong lòng vẫn bị ám ảnh bởi rất nhiều tình cảm khác – tình thương, lòng hiếu thảo và tính trách nhiệm. Cô bị giằng xé bới hàng ngàn mối quan tâm chồng chéo, và tôi là một trong những nguyên nhân làm cho cô đau đầu như vậy. Không dưới 1 lần, cô nói hối hận vì đã yêu tôi. Nhưng sau đó, những nụ hôn và mùi tóc của cô ấy vẫn khiến tôi và cô không cách xa nhau nổi. Tôi yêu cô ấy, rất nhiều, và ngày càng nhiều hơn.&lt;/i&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-1635109741376611631?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/1635109741376611631/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/09/co-thoi-cung-buon.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/1635109741376611631'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/1635109741376611631'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/09/co-thoi-cung-buon.html' title='Có thế thôi cũng buồn'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-3jGV8oEn6Rc/ToCG4ULga4I/AAAAAAAAAqg/U_k2jiu03Pk/s72-c/tumblr_lp9rcmdyqN1qalybzo1_500.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-2725084058903023599</id><published>2011-09-20T21:04:00.000+07:00</published><updated>2011-09-20T21:04:44.400+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho IT'/><title type='text'>Lương tháng cho người kĩ thuật</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-9As1lWSwxho/TnicBlG8USI/AAAAAAAAAqE/uY7bHYfrynA/s1600/tumblr_looqd3O5nA1qjtvg7o1_500.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="267" src="http://1.bp.blogspot.com/-9As1lWSwxho/TnicBlG8USI/AAAAAAAAAqE/uY7bHYfrynA/s400/tumblr_looqd3O5nA1qjtvg7o1_500.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;2 tháng trở lại đây, tôi nghĩ nhiều về những giá trị lương bổng mình đã và đang được nhận. Không hẳn là sự thoải mái, duy có lẽ vì 1 điều tôi nghĩ mình nên viết ra đây, nếu ai đó vô tình đọc được thì cũng nên coi nó như một nhận xét, một cảm giác vô tội từ trái tim thiếu lí trí chứ đừng theo đó để học hỏi hay cổ xúy thêm ý tứ chủ đạo vốn có.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Như mọi điều tôi vẫn thường nghĩ, nếu làm kĩ thuật suốt từ khi ra trường đến lúc nghỉ hưu, khi đã được ai đó hoặc may mắn hơn là tất thảy mọi người công nhận như một "chuyên gia" thì chưa chắc thời điểm đó bản thân đã có thể lo được cho mình và những người thương xung quanh. Vậy nên tôi luôn miệng phát động phong trào yêu kĩ thuật, đưa kĩ thuật vào đời sống công việc nhưng không bao giờ coi kĩ thuật là con đường nuôi thân duy nhất của mình. Giống như ở cty cũ 1 chị gái thân thương đã từng nói "Kĩ thuật dễ lắm, ai làm mà chẳng được". Đó có lẽ là suy nghĩ đẩy tôi chấp nhận rời bỏ những đam mê vội vã của mình, rời bỏ những vùi dập vì kĩ thuật mang lại để tiếp cận một khía cạnh mới, chấp nhận sự nhấn nhá từ một môi trường mới, mà ở đó kĩ thuật không phải là cán cân duy nhất để đong đếm năng lực bản thân.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở tuôi của tôi, tôi biết vẫn rất nhiều bạn cảm thấy khó khăn và mông lung trước chặng đường kế tiếp của tương lai, thấy yếu hèn trước sự vững vàng chững chạc của những người đồng tuổi, hoặc thậm chí là tủi thân so bì. Xong, thật ra mà nói sự thành công của con người ta không tính bằng năm kinh nghiệm có được, mà sẽ tính bằng năm kinh nghiệm tỉ lệ nghịch với số lương nhận được. Rõ ràng hơn tức là có thể ít kinh nghiệm nhưng vẫn nhiều tiền. Trường hợp của tôi rơi vào điều rõ ràng ở trên. Khi đi phỏng vấn xin việc cho đến thời điểm hiện tại là 2 nơi cả VN lẫn nước ngoài tôi đều đưa ra một mức lương cao hơn so với giá trị của mình nhận được. Nhưng điều đó không có nghĩa rằng tôi sẽ không xứng đáng với đồng lương đó. Tôi nghĩ rằng cho dù ở đâu, làm bất cứ công việc gì đi nữa bản thân phải luôn cảm thấy vui vẻ và thoải mái với mức lương của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu vô tình tôi nhận được một mức lương cao hơn rất nhiều so với khả năng của mình tôi sẽ không từ chối nó (tất nhiên) nhưng chắc chắn tôi sẽ không tiêu dùng nó cho hết những nhu cầu thường nhật của bản thân mà ít ra 1/3 trong đấy nó phải được sử dụng cho mục đích trau dồi kiến thức cho đến khi bản thân đủ kinh nghiệm lẫn sự trưởng thành để nhận nó. Ai đó đang nghĩ rằng tiền cao thì trách nhiệm cao, đang tự đặt áp lực cho bản thân thì xin hãy quên nó đi. Vì hãy tin rằng cho dù bạn lương thấp nhưng vẫn gặp những trách nhiệm hoặc thậm chí hơn cả những áp lực nặng nề. Như vậy theo bạn, sẽ chọn lương ít mà nặng nề hay lương cao mà áp lực ? &lt;br /&gt;Tôi nghĩ rằng sự tử tế và trí thông minh của con người là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Và tất nhiên việc làm người tử tế sẽ khó hơn rất nhiều so với việc trở thành một nữ/nam thông minh. Thế nên cũng đừng mong sự tử tế sẽ có mặt ở khắp nơi mà thay vào đó hãy chuẩn bị tinh thần với những điều thông minh từ mọi phía sẽ phải đương đầu. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chị tôi rất thương tôi, luôn chấp nhận mọi kết quả cũng như sự cố gắng của tôi. Khi chị để tôi đi làm, tôi biết chị muốn tôi trở thành một người tử tế chứ không phải là một kẻ thật thông minh. Thứ mà rất lâu sau này tôi mới thấy được từ chị đó là năng khiếu và lựa chọn là hai điều hoàn toàn khác nhau. Thông minh chính là năng khiếu và sống tử tế chính là một sự lựa chọn. Năng khiếu nói cho cùng là bẩm sinh. Lựa chọn là việc do mình chủ động, có thể rất khó khăn. Nếu không thận trọng, một lúc nào đó bản thân có thể tự huyễn hoặc với năng khiếu của mình và lựa chọn sai lầm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những việc tôi làm, tôi nghĩ ai cũng có thể làm được. Vì tôi nghĩ không ai thiếu năng khiếu hay hao hụt trí thông minh sau những năm sống và đúc kết, tuy nhiên cái cách sống tử tế thì tôi nghĩ không phải ai cũng có được. Giữa việc có, không có và có thể sẽ có. nó hoàn toàn khác xa nhau. Nhất là khi bản thân lúc nào cũng vương vấn về những hối tiếc thông minh và bỏ qua những điều tử tế mình mong muốn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-NcToàn-&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-2725084058903023599?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/2725084058903023599/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/09/luong-thang-cho-nguoi-ki-thuat.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/2725084058903023599'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/2725084058903023599'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/09/luong-thang-cho-nguoi-ki-thuat.html' title='Lương tháng cho người kĩ thuật'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-9As1lWSwxho/TnicBlG8USI/AAAAAAAAAqE/uY7bHYfrynA/s72-c/tumblr_looqd3O5nA1qjtvg7o1_500.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-3835359162035537287</id><published>2011-09-17T09:58:00.000+07:00</published><updated>2011-09-17T09:58:45.030+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Mình'/><title type='text'>Sinh dữ tử lành</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://www.tumblr.com/photo/1280/10286491973/1/tumblr_lr26lgqJ891qmpptk" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="430" src="http://www.tumblr.com/photo/1280/10286491973/1/tumblr_lr26lgqJ891qmpptk" width="646" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Ở môi trường sản xuất. khi mà mọi sự hỗ trợ tất thảy chỉ là một phần phụ hoạ trong tính trôi chảy, làm tôi nảy sinh tính vẽ. Những ngày đầu làm việc, tôi mất nhiều thời gian định thần khi thấy những con người khiếm khuyết bị bóc lột. Thật ra ở một khía cạnh thực tế hơn đó là sự phân cấp công bằng giữa tầng lớp lành lặn tri thức và bần nông dị tật. Phải rồi, tôi sai bởi những xuất phát từ tình thương bao giờ cũng mù quáng hơn so với ý trí thực dụng. Tôi hỏi sếp tôi về những mảnh đời trông chờ vào đồng lương ít ỏi cuả cty, từ đấy so sánh chúng với những điều lố lăng của đấng nằm trên. Và không biết khi nào tôi nung nấu ý định một ngày thổi tung tất cả, để không còn sự phân cấp, không còn cao cấp và thấp hèn, không còn ung dung hưởng thụ hay cặm cuị đêm ngáy&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tính vẽ cuả tôi là cây kiếm để găm sâu vào mọi nỗi đau đang lở loét trên hình hài mỗi con người. Như trong một cuộc đi săn, khi con thú trúng đạn càng vùng vẫy, càng muốn trốn thoát thì người thợ săn lại càng hăng máu và hứng thú hơn với cuộc đi săn cuả mình. Con thú đã bị thương có cố gắng đến mấy cũng chỉ là để kéo dài hơn những khoảnh khắc giả tạo, để khi kiệt sức mọi giác quan bỗng trở nên câm nín. Tôi dần dần khẳng định mình, đội lốt mình bằng vô số hình hài để tiếp cận để khoét sâu vào những sơ hở mới. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thật ra tôi không định viết về chuyện công sở, những thứ đấy thì có cái quái gì đáng lưu tâm để mà viết. Ít ra ngay tại thời điểm này, khoảnh khắc này tôi có cơ số chuyện phải che giấu và thêm thắt hơn vào những mối quan hệ. Không phải như những gì họ nghĩ, tôi không đủ để gọi là thành công cho việc tự làm hư mình. Tôi cũng không đủ tầm nhìn dài rộng cho những suy nghĩ về mục tiêu thành đạt cuả 5 năm hay 10 năm. Đêm khuya tôi mơ thấy mình lại bị cá mập rỉa xác, thịt vữa ra từng mảng, các bắp non cuồn cuộn bị những chiếc răng sắc nhọn xâu xé dần. chỉ duy nhất có mỗi cục lo âu và toan tính là bọn chúng không ăn. vậy mới biết cá mập cũng rất thông minh chứ không phải loài ăn tạp. thế xong sáng dậy tôi  mỉm cười. bởi như mọi người biết thì một kẻ giỏi che giấu và biện hộ cho những điều phi lí như tôi không thiếu lí do để tin rằng nó là điều lành. sinh dữ tử lành mà&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-3835359162035537287?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/3835359162035537287/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/09/sinh-du-tu-lanh.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/3835359162035537287'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/3835359162035537287'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/09/sinh-du-tu-lanh.html' title='Sinh dữ tử lành'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2502673421274012553.post-5763761349774709976</id><published>2011-09-10T07:44:00.000+07:00</published><updated>2011-09-10T07:44:29.477+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cho Mình'/><title type='text'>IF you</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-UjsEb2FMqOs/Tmqy20H2SHI/AAAAAAAAApo/4F1b0eEP8Jc/s1600/tumblr_lnbk8njVIN1qzfl2o.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="265" src="http://4.bp.blogspot.com/-UjsEb2FMqOs/Tmqy20H2SHI/AAAAAAAAApo/4F1b0eEP8Jc/s400/tumblr_lnbk8njVIN1qzfl2o.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;If you fall I’ll catch, if you love I’ll love, &lt;br /&gt;and so it goes, my dear, don’t be scared, you’ll be safe,&lt;br /&gt;this I swear. If you only love me back&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2502673421274012553-5763761349774709976?l=www.tunblog.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://www.tunblog.net/feeds/5763761349774709976/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/09/if-you.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/5763761349774709976'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2502673421274012553/posts/default/5763761349774709976'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://www.tunblog.net/2011/09/if-you.html' title='IF you'/><author><name>Tũn</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01150834720633574775</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='22' src='http://3.bp.blogspot.com/-QHcblE1WoLA/TqluaaralUI/AAAAAAAAAs4/C4m1Rxg2ERU/s220/tumblr_lsr0dnfOoU1r339v9.jpeg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-UjsEb2FMqOs/Tmqy20H2SHI/AAAAAAAAApo/4F1b0eEP8Jc/s72-c/tumblr_lnbk8njVIN1qzfl2o.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry></feed>
